Đình công dồn dập ở Việtnam

Posted on February 26, 2011

4



Đình công đòi quyền lợi ngày một gia tăng

Tình hình tranh chấp lao động ở VN có “xu hướng gia tăng về số lượng, phức tạp về tính chất và nghiêm trọng về quy mô, mức độ”, ông Nguyễn Duy Vỹ, Phó Trưởng Ban Chính sách-Pháp luật thuộc Tổng Liên Đoàn Lao Động VN cho biết .

>> Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam
>> Doanh nghiệp Đài Loan đang dẫn đầu về đình công tại Việt Nam
>> Lạm phát khiến đình công leo thang tại Việt Nam
>> Lương là nguyên nhân gốc của đình công

Số liệu thống kê cho thấy trong giai đoạn 2009-2010, có 3.620 vụ đình công trong khắp nước. Riêng trong quý đầu năm 2011 này cũng đã xảy ra 220 cuộc đình công.Theo bà Nguyễn Thị Thảo, Giám đốc Trung tâm Tư vấn Pháp luật Công đoàn thuộc Liên đoàn Lao động TP Hà Nội, thì trong những năm gần đây, số vụ tranh chấp lao động ngày càng nhiều tại khu vực Hà Nội, liên quan đến yêu sách của công nhân về quyền lao động và lợi ích của họ.

Trong khi đó tình trạng đình công ở khu vực Saigòn cũng trên đà gia tăng.Phó Trưởng Phòng Nghiệp vụ Toà Lao động, ông Phạm Công Bảy, cho biết nội dung tranh chấp lao động cũng ngày càng gay gắt, phức tạp hơn, mà trong những năm gần đây, yêu sách của giới công nhân chủ yếu đòi đấu tăng lương, được hưởng phúc lợi, bảo hiểm xã hội, bồi thường thiệt hại…

Theo các chuyên gia thì cả giới chủ nhân lẫn công nhân vẫn chưa ý thức đúng mức về trình tự giải quyết tranh chấp lao động, nên có khuynh hướng nhờ cơ quan nhà nước can thiệp hơn là tự hoà giải với nhau. Tình trạng này cho thấy vai trò trọng tài hoà giải về tranh chấp lao động là điều thiết yếu.Giữa lúc tình trạng tranh chấp lao động gia tăng, Phòng Thương mại và Công nghiệp VN hiện đang xúc tiến kế hoạch thiết lập Trung tâm Hoà giải và Trọng tài Lao động Tư nhân để người lao động có thể nhờ giải quyết tranh chấp lao động với chủ nhân, thay vì khởi kiện tại toà.

RFA

2,000 công nhân đình công ở Hà Nội, Hải Phòng

Công nhân hãng giày quốc doanh Sao Vàng ở huyện An Lão, Hải Phòng, đình công hôm 13 tháng 4. (Hình: THPT An Lão)

HÀ NỘI 15-42011 -Hai ngàn công nhân của một hãng sản xuất giày ở Hải Phòng và 2,000 công nhân của một công ty sản xuất đồ nội thất của Nhật Bản đầu tư đã đình công đòi tăng lương và các quyền lợi khác.

Theo bản tin báo Lao Ðộng, ngày 13 tháng 4, khoảng 2,000 công nhân của nhà máy giày Sao Vàng thuộc công ty TNHH Ðỉnh Vàng (huyện An Lão, Hải Phòng) đã nhất loạt đình công.

Theo nguồn tin, nguyên nhân dẫn đến việc này đã được tập thể công nhân gửi cho ban giám đốc hai ngày trước đó. Ngoài đòi tăng lương lên thành 2.2 triệu đồng/tháng, họ đòi chi trả tiền nhà trọ, tiền xăng xe, tiền gửi xe, tăng tiền thưởng ngày lễ mà phải làm, không được lấy tiền thuốc của công nhân khi đau ốm nằm tại phòng y tế của nhà máy, v.v.

Cho đến chiều ngày 14 tháng 4, công nhân vẫn chưa chịu đi làm trở lại. Công nhân của công ty này đã đình công rất nhiều lần từ gần chục năm qua.

Mặt khác, theo báo Tiền Phong, ngày 14 tháng 4, “gần 2,000 công nhân công ty Marumitsu thuộc khu công nghệ Quang Minh (Hà Nội) đình công, đòi tăng lương và giải quyết một số quyền lợi chính đáng.”

Tờ Tiền Phong nói theo một số công nhân, “lý do đình công là do mức lương cơ bản công ty Marumitsu trả cho công nhân quá thấp, môi trường làm việc nóng, ồn, độc hại, nhiều công nhân không chịu được đã bị ngất xỉu trong quá trình làm việc.”

Nguồn tin còn nói thêm rằng “Nhiều công nhân cho biết, chỉ trở lại làm việc khi công ty tăng lương cơ bản, tăng phụ cấp độc hại, cải thiện môi trường làm việc (lắp quạt mát), được hưởng đầy đủ các chế độ ngày lễ, chế độ về sớm nuôi con nhỏ không mất khoản tiền chuyên cần.”

Công ty Marumitsu là công ty 100% vốn đầu tư của Nhật Bản, chuyên sản xuất kinh doanh đồ gỗ, đồ nội thất cao cấp.

Từ chiều ngày 13/4/2011, 2500 công nhân nhà máy Marumitsu, 100% vốn của Nhật Bản, đã đồng loạt đình công biểu tình bất bạo động tại cửa công ty thuộc Khu công nghiệp Quang Minh, huyện Mê Linh, ngoại thành Hà Nội.

Phóng viên Phong trào Dân chủ Tự do Việt Nam và Khối 8406 – Lê Thanh Tùng, đã có mặt tại hiện trường lúc 06h 30’ sáng ngày 15/4/2011 để đưa tin, tường thuật trực tiếp cho các báo, đài ở Hải ngoại về tình hình nước sôi lửa bỏng của công nhân Công ty Marumitsu mà 98% là phụ nữ.

Qua tìm hiểu thì được các anh, các chị công nhân cho biết lý do của cuộc đình công, biểu tình đã bước sang ngày thứ 3 này như sau:

Thứ nhất: Do giá cả leo thang mà Chính phủ không kìm chế được lạm phát, rồi Công ty không tăng lương.

Thứ nhì: Yêu cầu Công ty tăng lương cơ bản, cộng với phải có phụ cấp độc hại.

Thứ ba: Yêu cầu công ty cải thiện môi trường làm việc, vì họ thường xuyên phải làm việc với nhiệt độ từ 40 – 60 độ C.

Thứ tư: Yêu cầu công ty phải cho công nhân hưởng đầy đủ các chế độ như Bảo hiểm xã hội, chế độ ngày lễ, ngày phép…..

Thứ năm: Yêu cầu nghỉ phép không bị mất lương chuyên cần.

Thứ sáu: Yêu cầu chế độ về sớm vì nuôi con nhỏ không mất lương chuyên cần.

Công ty Marumitsu Việt nam có 2.500 công nhân. Xuất phát từ những lý do trên, cộng với ngày 08/3 vừa qua và ngày Giỗ tổ Vua Hùng mồng mười tháng ba tức ngày 12/4/1011, công nhân họ không được nghỉ, nhưng họ cũng không được tính lương làm thêm ngoài giờ.

Áp lực công việc quá lớn và quá khắt khe đại loại như:

- Đi muộn 30 giây trừ 300 ngàn đồng/lần.

- Lên phòng y tá khám bệnh quá 30 phút/tháng thì bị cắt lương chuyên cần 300 ngàn đồng.

- Quên thẻ lương hoặc bất cứ thứ gì cũng đều bị phạt tiền thẻ và cắt lương chuyên cần.

- Một tháng nghỉ phép 1 lần thì bị cắt lương chuyên cần và toàn bộ tiền trợ cấp là 500 ngàn đồng.

- Máy móc ở đây không an toàn. Cách đây hơn 2 tháng, chị Vũ Thị Yến sinh năm 1987, mang thẻ số 75S, quê ở thôn: Xuân Áp, xã: Tân Dân, huyện: Sóc Sơn, ngoại thành Hà Nội, bị tai nạn và chết tại chỗ làm việc, nhưng công ty bồi thường không thỏa đáng cho thân nhân của chị.

- Trong hợp đồng, phụ nữ mang thai tháng thứ 7 trở lên thì được hưởng quy độ làm việc hành chính nhưng trên thực tế thì không có

- Phụ nữ bị xảy thai và thai chết lưu rất nhiều vì làm việc ở môi trường nhiệt độ quá cao và độc hại. Có những trường hợp mang thai tháng thứ 6, thứ 7 vẫn bị hư thai.

Tất cả các Công ty ở Khu công nghiệp Quang Minh đẫ đều tăng lương từ tháng 3, nhưng riêng công ty Marumitsu không tăng lương là do ảnh hưởng của trận động đất tại Nhật Bản ngày 11/3 vừa qua, cho nên người phát ngôn của Công ty tuyên bố : “Đến tháng 4 năm 2012 mới được tăng lương, công ty dành số tiền này để ủng hộ nhân dân Nhật Bản khắc phục hậu quả thiên tai”.

Công nhân, họ đã gởi kiến nghị lên Ban Giám đốc Công ty đề nghị được giải quyết quyền lợi, nhưng công ty một mực không chấp nhận, cho nên buộc họ phải đình công, biểu tình ôn hòa bất bạo động trước cửa công ty.

Người phát ngôn của Công ty vẫn cao giọng trịnh trọng tuyên bố: “Cho dù công ty có phá sản đi chăng nữa thì vẫn không đáp ứng nhu cầu đòi hỏi của công nhân”.

Các Phóng viên Báo chí lề phải, Báo Nông thôn về và họ có phỏng vấn công nhân được vài lời rồi họ vào trong công ty được nhận phong bì của ông chủ ngoại quốc bịt miệng, thế là các Văn Nô biến mất tăm.

Ông chủ còn thuê công an cùng bọn lưu manh côn đồ cùng cảnh sát giao thông đến, dùng dùi cui điện và chĩa súng hù dọa công nhân, để bắt họ vào trong công ty và đánh đập một cách tàn nhẫn, làm mất hết tinh thần của công nhân.

Tại sao người Nhật họ biết thương yêu nhau? Người Nhật còn biết bỏ tiền ra để thuê người Việt đàn áp người Việt có khác gì “chó gặm xương chó”?

Tôi thiết nghĩ rằng: nếu như là ở nước Mỹ hoặc là các nước Âu Châu thì người nhật không dám dùng tiền mua chuộc người bản xứ đàn áp người bản xứ, bởi vì các nước đó pháp luật được tôn trọng và con người của họ có ý thức hệ dân tộc của họ.

Còn ở Việt Nam ta tại sao lại đáng buồn như vậy? Bởi vì chế độ độc tài toàn trị hiện nay vô cùng thối nát và khốn nạn, cho nên người Nhật mới dám làm như vậy.

Nói tóm lại Việt Nam ta “lệ thuộc về kinh tế là lệ thuộc vào chính trị”.

Chúng ta muốn có một xã hội phát triển, Dân chủ và công bằng thì cần phải có đa nguyên, đa đảng, phải có những Công đoàn độc lập để bảo vệ giai cấp công nhân (giai cấp nô lệ) Việt Nam. Mỗi công nhân Việt Nam nói chung và mỗi công nhân Công ty Marumitsu Việt Nam nói riêng, phải không ngừng nỗ lực đấu tranh đòi tự do, Dân chủ và Nhân quyền.

Còn đừng trông mong gì ở cái Công đoàn Nhà nước và Công đoàn ăn lương của những ông chủ Tư bản, Đế quốc. Họ đều là những công cụ tay sai đắc lực của ma môn (đồng tiền) mà thôi.

Tôi Lê Thanh Tùng, kịch liệt lên án, phản đối các Công đoàn bù nhìn và 700 tờ báo lề phải cùng gần 20.000 Văn nô bồi bút kiếm cơm (phóng viên lề phải) không bênh vực bảo vệ quyền lợi cho công nhân và nhân dân Việt nam, mà đi bênh vực bảo vệ quyền lợi cho Tư bản, cho Đế quốc, để chúng bóc lột nhân dân ta tới tận xương tận tuỷ.

Sóc Sơn Hà Nội ngày 15/4/2011

Lê Thanh Tùng – Phóng viên Phong trào Tự do, Dân chủ Việt Nam và Khối 8406.

Địa chỉ: Khối: 13 – Phù Lỗ – Sóc Sơn – Hà Nội

ĐT: 0915.128.256 Email: aiquocle@gmail.com

=============================================


Phóng viên tự do Lê Thanh Tùng bị hành hung tàn nhẫn và sau đó đã bị công an Hà Nội bắt giữ !!!

Như dư luận chúng ta đã biết, ngày 15/4/2011 phóng viên tự do Lê Thanh Tùng ( LTT) đã đến trực tiếp nhà máy Marumitsu do một công ty của phía Nhật Bản liên doanh với nhà cầm quyền CSVN từ năm 2003 để tường trình và viết bài phóng sự về cuộc đình công của gần 2500 công nhân tại khu công nghiệp Quang Minh, thuộc huyện Mê Linh, ngoại thành Hà Nội. Hôm đó ký giả LTT đã truyền âm phỏng vấn rất nhiều công nhân trong gần 3 giờ đồng hồ với diễn đàn “Tiếng nói tự do của người dân Việt Nam” từ Hoa Kỳ do MC Việt Châu thực hiện… Nội dung bản tin kèm hình ảnh cuộc bãi công đấu tranh đòi công bằng và quyền lợi chính đáng của giới lao động tại cơ sở sản xuất này sau đó đã được ký giả tự do LTT viết và đã được một số website hải ngoại phổ biến công khai trên Mạng…

Sáng hôm nay khoảng 7 giờ 30 phút ngày 18/4/2011, mặc dù nhà cầm quyền CS Hà Nội đã điều đến đây rất nhiều công an, cảnh sát giao thông, an ninh mật vụ để răn đe khủng bố số công nhân đang bãi công. Thế nhưng cho dù vậy, ký gỉa LTT bất chấp nguy hiểm vẫn đã lại đến khu vực đang biểu tình, bãi công của chị em công nhân nhà máy này đang bước sang ngày thứ năm, thì bị 2 bảo vệ, mặc đồ dân sự, đi trên 1 xe máy chủ động tìm rồi xông vào hành hung rất tàn nhẫn với anh. Chúng đã dùng gạch, đá, chân tay để tấn công ký gỉa LTT vào đầu, vào mặt và cướp đi máy ảnh để ngăn chặn các cuộc phỏng vấn, chụp hình với những công nhân đang đình công ở đây với các diễn đàn. Ngay sau khi xảy ra cuộc đánh đập vô cớ, phi lý vừa diễn ra với mình, ký giả LTT đã gọi điện khẩn cấp qua điện thoại cho tôi – Nhà Báo Tự Do Nguyễn Khắc Toàn để thông tin về việc mình đã bị đánh đập đến đổ máu, gây thương tích trầm trọng ở mặt, mũi như vậy. Qua thông tin khẩn cấp đó, ký giả LTT khẳng định rất có thể 2 tên “bảo vệ” nhà máy này cũng có thể là công an, ăn bận thường phục tấn công phóng viên tự do LTT. Chúng làm như vậy để nhằm che dấu đi vai trò tội lỗi của nhà cầm quyền CSVN khi sự việc bị đưa ra ánh sáng để tố cáo tội ác tàn bạo của họ. Sau khi nghe xong anh LTT thông báo, theo lời khuyên của tôi đã yêu cầu LTT phải trở về nhà ngay để chụp tấm ảnh đã bị chảy máu mũi, miệng và chờ đợi trả lời phỏng vấn nhằm tố cáo trên diễn đàn Paltalk “Tranh luận dân chủ và chính trị” trên Mạng internet toàn cầu. Ít phút sau, khi ký giả LTT kịp trở về khu vực gần nhà gia đình mình cư trú ở Phố Chợ, thị trấn Phù Lỗ để dùng điện thoại chụp 1 vài tấm hình khuôn mặt mình đã bị thương do an ninh mật vụ đã tấn công, đánh đập gây ra, đồng thời anh cũng kịp viết vài dòng bản tin về tình trạng nguy hiểm của cá nhân mình để gửi phổ biến rộng rãi khắp nơi. Trong lúc anh đang phát biểu tố cáo trên diễn đàn Paltalk nói trên thì toán công an CSVN của sở công an thành phố kết hợp với công an huyện Sóc Sơn ập vào bắt giữ, tước đoạt chiếc điện thoại cầm tay với số 0915-128-256 để cắt đứt cuộc phỏng vấn tố cáo trước công luận.

Từ đó, lúc hơn 10 giờ 30 phút, toán an ninh mật vụ đã áp giải ký giả LTT về đồn công an thị trấn Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn để tiếp tục thẩm vấn, và tôi cũng không sao liên lạc để biết tình hình người phóng viên can đảm này ra sao nữa… Suốt cả buổi tối nay, tôi từ Hà Nội cũng không thể gọi điện về gia đình anh LTT vì mọi số điện thoại đã bị cắt đứt hoàn toàn. Như vậy là, rất có thể phóng viên tự do của Phong trào đấu tranh dân chủ Việt Nam khu vực miền Bắc, anh LTT đã bị công an Hà Nội tiến hành khám nhà, tịch thu tất cả các phương tiện liên lạc và đã ra lệnh bắt giam chính thức để truy tố, tống vào tù nhiều năm…

Đây là hành vi đàn áp nhân quyền về tự do thông tin, ngôn luận, báo chí, phát biểu chính kiến… của công an nhà nước độc tài CS toàn trị Hà Nội đối với công dân Việt Nam trong nước. Tôi sẽ thông báo tới quý vị trong các bản tin tiếp theo khi cập nhật được các thông tin chính xác và mới nhất về trường hợp này. Trong bản tin khẩn cấp này tôi có kèm theo hình ảnh ký giả LTT đã bị đánh đập gây thương tích nghiêm trọng để công luận biết và lên tiếng bênh vực cho anh.

Hà Nội hồi 23 giờ 55 phút ngày 18/4/2011 tại Việt Nam.

Nhà báo tự do Nguyễn Khắc Toàn

Địa chỉ : Số nhà 11, Ngõ Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội

Điện thoại liên lạc : 0125-272-4352

Vì sao hơn 5.000 công nhân tiếp tục đình công?

Cho đến sáng nay (22-2), bước sang ngày thứ năm, hàng ngàn công nhân Công ty TNHH Sao Vàng (Hải Phòng) vẫn tiếp tục nghỉ việc, đình công đòi tăng lương.

Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Lê Đại Dương giám đốc Công ty TNHH Sao Vàng cho biết: “Việc hàng loạt công nhân đình công không được tiến hành theo đúng quy định của pháp luật (không thông qua tổ chức công đoàn công ty), nên có thể coi đây là hành vi tự ý nghỉ việc. Và theo luật định, năm ngày nghỉ tự do thì công ty có quyền chấm dứt hợp đồng lao động đối với những người đến hôm nay vẫn không chịu đi làm”.

Trước đó vào sáng qua (21-2), ông Dương đã phải ra trước cổng trực tiếp đối thoại với hàng ngàn công nhân song vấn đề vẫn chưa được giải quyết. Ông Dương thông báo công ty vẫn chỉ đồng ý tăng thêm 80.000 đồng cho lương cơ bản và những ngày đình công (17, 18, 20-2) sẽ được tính vào phép năm 2006, riêng ngày 21-2, công nhân nào không đi làm sẽ coi là nghỉ không lý do.

Tuy nhiên phía công nhân không chấp nhận với mức lương trên. Công nhân chất vấn: nếu công ty Sao Vàng là doanh nghiệp trong nước thì tại sao công nhân các bộ phận lại chịu sự điều khiển trực tiếp của người nước ngoài; khi tổ trưởng, ca trưởng đề nghị tăng lương cho công nhân lại phải những người chủ quản nước ngoài đồng ý thì mới được.

Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Dương lý giải, Công ty Sao Vàng thực hiện gia công cho đối tác Stella (Đài Loan) từ năm 2000 nên, đã thuê hơn 100 chuyên gia của họ quản lý. Vì thế, mọi việc tăng bậc lương, giám sát kỹ thuật đều phải tham khảo ý kiến của người nước ngoài. “Việc thuê chuyên gia này cũng giống như đội tuyển bóng đá quốc gia thuê huấn luyện viên và trợ lý nước ngoài” – ông Dương ví von.

Tuy nhiên theo điều tra của Tuổi Trẻ Online, việc duyệt bảng chi trả lương cho công nhân lại do chính đối tác đặt hàng là Công ty Stella Foot Wear tiến hành. Trong một số bảng lương của các bộ phận mà chúng tôi có được thì không hề có chữ ký của giám đốc nhà máy (Sao Vàng) mà chỉ có chữ ký của chủ quản, điều hành người nước ngoài cùng ông Chu Chao Ming đại diện điều hành của Stella (Đài Loan).

Có mặt tại khu nhà trọ lúp xúp tại thôn Văn Tràng (xã Trường Sơn, An Lão), chúng tôi chứng kiến cảnh hơn chục nữ công nhân sống trong căn phòng ẩm mốc, tối tăm vỏn vẹn 12m2.

Nữ công nhân L. (quê Hải Dương) làm việc hơn ba năm trong bộ phận may (Công ty Sao Vàng) cho biết: Hiện tại lương cơ bản của cô chỉ có 420.000 đồng/tháng, cộng thêm các khoản khác (chuyên cần, kỹ năng, tăng ca) mới chỉ được xấp xỉ 600.000 đồng/tháng. Sau khi trừ đi các khoản (bảo hiểm xã hội, y tế; công đoàn; tiền ăn ca) cô chỉ còn hơn 500.000 đồng.

Nhưng nếu nghỉ tự do một ngày thì không chỉ bị cắt tiền lương cơ bản ngày đó, mà tất cả các khoản khác trong tháng đều bị mất, riêng tiền kỹ năng thì bị trừ ba tháng liền (tính trung bình mỗi công nhân sẽ bị mất từ 150.000 - 200.000 đồng nếu nghỉ tự do một ngày). L. cho biết: với hình thức “kỷ luật” trên thì phần lớn các công nhân ở đây đều khó thoát khỏi “cửa tử” này.

Và vì thế trong khi thời giá leo thang, tiền nhà trọ mất 50.000 đồng, ăn uống, chi tiêu tằn tiện cô cũng chẳng còn đồng nào để gửi về gia đình. Trong khi bạn trọ của L. đang làm công việc như cô ở công ty cạnh đó thì được trả lương cơ bản là 710.000 đồng/tháng. Chính vì vậy, hàng ngàn công nhân của Công ty Sao Vàng đã đình công dài ngày, đấu tranh đòi tăng lương.

Sáng qua (21-2), hơn 1000 công nhân làm việc tại nhà máy giầy da (chi nhánh của Công ty TNHH Sao Vàng) tại thị xã Uông Bí (Quảng Ninh) cũng đồng loạt đình công đòi tăng lương. Ông Nguyễn Thành Phố, Chủ tịch UBND thị xã Uông Bí đã chỉ đạo các cơ quan chức năng yêu cầu doanh nghiệp tổ chức đối thoại với công nhân, để giải quyết vấn đề ngay sau đó.

Song cho đến chiều qua việc đối thoại vẫn không được tiến hành và công nhân đã bỏ về hết. Hiện cơ quan chức năng đang tiến hành giải quyết vụ việc. Tuy nhiên, đến hôm nay hàng ngàn công nhân nhà máy vẫn tiếp tục đình công.

Hơn 4.000 công nhân đình công đòi tăng lương
Sáng 25.2, 760 công nhân Công ty TNHH Han And Young Việt Nam (cụm công nghiệp Thanh Điền, xã Thanh Điền, H.Châu Thành, Tây Ninh) đã ngừng việc tập thể do bị cắt giảm chế độ tiền thưởng hằng năm.

Nội dung

Một số công nhân cho biết sau Tết Tân Mão, công ty đồng ý tăng lương thêm 10% theo thỏa thuận từ năm trước; nhưng sau đó lại đơn phương cắt các khoản tiền thưởng đang áp dụng. Ngoài ra, công nhân còn yêu cầu công ty tăng tiền ăn trưa bởi hiện mỗi bữa chỉ có 4.000 đồng.

Cùng ngày, tại KCN Trảng Bàng, hơn 3.000 công nhân Công ty TNHH Hoa Sen (may mặc) cũng đã đình công yêu cầu tăng lương. Các ngành chức năng đã trực tiếp tổ chức cuộc đối thoại giữa công ty và người lao động nhưng chưa có kết quả.

Tại KCN Nội Bài (Hà Nội), hôm qua hàng trăm công nhân Công ty TNHH NCI (100% vốn Nhật Bản, chuyên về in ấn) cũng đã ngừng việc tập thể, yêu cầu lãnh đạo công ty tăng lương, phụ cấp và cải thiện môi trường làm việc.

8.000 công nhân Công ty TaeKwang Vina đình công
Sáng 13.1, khoảng 8.000 công nhân đang làm việc ca 1 tại Công ty TaeKwang Vina (đóng tại KCN Biên Hòa 2, TP Biên Hòa, Đồng Nai; chuyên sản xuất giày da, 100% vốn Hàn Quốc) đồng loạt đình công. Các công nhân đề nghị công ty phải công khai thang bảng lương, có chế độ phù hợp với công nhân nữ về thai sản, không được trừ tiền công nhân nghỉ bệnh, công bố mức thưởng tết…
Nội dung

Chiều cùng ngày, Sở LĐ-TB-XH Đồng Nai cùng các ban ngành vận động công nhân trở lại làm việc, đồng thời thương lượng với công ty về những yêu cầu của công nhân đưa ra.

Gần 500 công nhân đình công vì lương không rõ ràng
Sáng nay (15.1), gần 500 công nhân thuộc bộ phận Gò – Thành phẩm, Xí nghiệp 2, Công ty Cổ phần Sản xuất Thương mại Hữu Nghị (đóng tại Khu công nghiệp An Đồn, quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng) đã đồng loạt đình công do công ty không rõ ràng về tiền lương và chế độ đãi ngộ.
Nội dung

Trước tình hình đó, lãnh đạo công ty, đại diện Sở Lao động, Thương binh và Xã hội TP Đà Nẵng cũng như đại diện UBND quận Sơn Trà đã mời các công nhân tập trung ngoài cổng cùng vào để giải quyết sự việc.

Hầu hết bức xúc của các công nhân xoay quanh việc họ không rõ cách chi trả mức lương căn bản cũng như đơn giá thành phẩm ngoài giờ mà họ làm được.

Trong buổi làm việc sáng nay (15.1), lãnh đạo công ty cũng như đại diện UBND quận Sơn Trà cam kết sẽ niêm yết công khai các thỏa thuận với công nhân trong công ty. Sở Lao động, Thương binh và Xã hội cũng yêu cầu công ty phải cam kết chi trả đầy đủ lương tháng 1 cho các công nhân trước khi nghỉ Tết chứ không được tạm ứng để các công nhân yên tâm.

Cuối giờ làm việc sáng nay (15.1), toàn bộ công nhân Xí nghiệp 2 của công ty đã trở lại làm việc.

Hàng trăm công nhân công ty NCI đồng loạt nghỉ việc

Ngày 25-2, hàng trăm công nhân thuộc công ty TNHH NCI, 100% vốn Nhật Bản, chuyên về in ấn tại Khu công nghiệp Nội Bài đã ngừng việc tập thể, yêu cầu lãnh đạo công ty tăng lương, phụ cấp và cải thiện môi trường làm việc tại doanh nghiệp.

Theo phản ánh của những người tham gia ngừng việc, hiện tại, lương của họ quá thấp, trong khi giá các mặt hàng liên tục tăng. Bên cạnh đó, những tháng gần đây, công ty liên tục cắt giảm các khoản phụ cấp như phụ cấp kỹ năng đứng máy in, phụ cấp độc hại… khiến đồng lương vốn đã thấp nay càng thấp hơn.

Đại diện công nhân công ty cho rằng với công việc in ấn, họ thường xuyên phải tiếp xúc với các loại hóa chất, ảnh hưởng đến sức khỏe nên phải được hưởng phụ cấp độc hại như trước đây. Điều đáng nói là quy chế của công ty quá hà khắc như chỉ cho công nhân đi vệ sinh theo giờ cố định; thường xuyên tìm cớ để trừ tiền của công nhân, nghỉ ốm phải báo trước…

Gần đây, trong công ty còn xảy ra tình trạng trưởng chuyền đánh, mắng công nhân, gây hoang mang trong người lao động tại doanh nghiệp. Vì vậy, những người tham gia ngừng việc đã gửi đơn kiến nghị lên lãnh đạo doanh nghiệp với nội dung: đề nghị công ty NCI tăng lương cơ bản thêm 300-400.000 đ/người/tháng; được hưởng các khoản phụ cấp theo quy định của công ty.

Đến chiều 25-2, Công đoàn các khu công nghiệp, chế xuất Hà Nội đã có buổi làm việc với đại diện công ty NCI. Sau buổi làm việc, lãnh đạo công ty đã có cuộc đối thoại trực tiếp với người lao động và có văn bản gửi cho công nhân lao động. Tuy nhiên, công ty NCI mới chỉ đồng ý tăng lương cơ bản thêm 100.000 đồng/người ( từ 1,7 triệu lên 1,8 triệu đồng/người); đồng ý bỏ quy định nghỉ ốm phải báo trước. Đối với việc công nhân bị đánh trong nhà máy, lãnh đạo công ty NCI hứa sẽ xem xét mức độ và không để tình trạng này tiếp tục xảy ra.

Cuối giờ chiều 25-2, nhiều lao động vẫn chưa đồng ý với mức tăng lương mà công ty đưa ra cũng như việc cải thiện môi trường làm việc trong công ty vì cho rằng mức lương mà họ đang được hưởng chưa đúng theo thông báo tuyển dụng mà công ty vẫn đang dán tại cổng công ty.

7.000 công nhân đình công đòi tăng lương

Lương công nhân VN thấp nhất Á châu, nhiều cuộc đình công nổ ra chỉ vì đòi tăng lương.

Bảy ngàn công nhân tại Công ty cổ phần giày Duy Hưng, KCN Sóng Thần 1, tỉnh Bình Dương đình công liên tiếp trong hai ngày đòi chủ tăng lương.

Duy Hưng là doanh nghiệp giày tư nhân. Sản phẩm chủ yếu là giày thể thao, xuất sang thị trường Âu châu và Á châu. Một năm công ty sản xuất 5 triệu đôi giày.

Công nhân cho rằng trong hoàn cảnh vật giá leo thang liên tục, mức lương hiện tại không đủ trang trải chi phí cuộc sống.

Cuộc đình công bắt đầu từ phân xưởng 1, với 6.000 công nhân nghỉ việc nêu yêu sách tăng lương tập thể. Người lao động đòi công ty tăng thêm 300.000 đồng mỗi tháng.

Sau đó khoảng 1.000 công nhân tại phân xưởng 2, copy cách làm của công nhân xưởng 1, tổ chức đình công theo từng nhóm.

Đến trưa ngày 17/12 đại diện công ty gặp người lao động, hứa sẽ tăng lương kể từ tháng 1/2011. Lương công nhân sẽ tăng trung bình 200.000 đồng/tháng.

Có khoảng 7.000 công nhân làm tại công ty giày Duy Hưng.

Báo Việt Nam đưa tin từ đầu năm đến nay tỉnh Bình Dương xảy ra “hàng chục” vụ đình công, lãn công. Số lao động tham gia lên tới “hàng chục nghìn người”. Nguyên nhân hàng đầu gây ra đình công là lương thấp, công nhân không đủ sống, trong khi vật giá leo thang.

Lương thấp
Theo chuyên gia nước ngoài, so với các nước khác tại châu Á công nhân Việt Nam có mức lương thấp nhất.

Tại cuộc hội thảo do Cục Xúc Tiến Thương Mại, Bộ Công Thương phối tổ chức ngày 10 tháng 12, Giám đốc Phòng Thương Mại Châu Âu tại Việt Nam (Eurocham) Matthias Duhn đưa ra một số thống kê về lương.

Được trả “gần 49 USD/tháng, lương của người lao động Việt Nam chỉ xếp trên Campuchia – với 47.36 USD/tháng,” ông Duhn nói.

Trong khi công nhân tại Indonesia được trả 82 USD/tháng, Trung Quốc 117 USD/tháng, Thái Lan 156 USD/tháng, Philippines 167 USD/tháng, Malaysia 336 USD/tháng, Ðài Loan 540 USD/tháng, Hàn Quốc 830 USD/tháng, Singapore 1.146 USD/tháng và Nhật 1.810 USD/tháng, đại diện Eurochamcho cuộc hội thảo biết.

“Trả công lao động rẻ là một trong những nguyên nhân khiến giá trị gia tăng trong sản xuất công nghiệp ở Việt Nam thấp,” báo Thanh Niên trích lời ông Matthias Duhn.

“Vì thế, không thể dựa vào giá lao động rẻ để đạt tới chuỗi giá trị gia tăng cao được.”

Với đồng lương thấp, mỗi năm Việt Nam có tới “hàng trăm” vụ đình công đòi tăng lương, báo Việt Nam đưa tin.

Không chỉ lương thấp, công nhân tại tại các khu chế xuất còn bị ép buộc làm hơn số giờ qui định, nhưng không được trả tiền phụ trội. Bữa ăn trưa của công nhân thường đạm bạc, thiếu thốn chất lượng, không đủ chất để tái tạo sức lao động.

Cạnh đó, công nhân nghỉ bệnh, nghỉ thai sản bị có thể bị đuổi việc.

Nhiều vụ ngộ độc thức ăn tập thể xảy ra tại các khu công nghiệp trong nước, do thực phẩm ôi thiu, mất vệ sinh.

Luật lao động của Việt Nam gồm nhiều quy định chồng chéo khiến đa số công nhân không thể đình công “đúng luật.”

Hầu hết các cuộc đình công tại Việt Nam đều bị coi là “bất hợp pháp.” Trong khi hệ thống công đoàn tại các công ty có vốn đầu tư nước ngoài hoạt động yếu ớt, ít khi đứng về phía người lao động.

NGƯỜI LAO ĐỘNG VIỆT NAM

Đối diện với bản tin “Việt Nam kêu gọi quốc tế hỗ trợ sơ tán lao động Việt tại Lybia”, có rất nhiều ý kiến trái ngược nhau đưa ra. Người thì cho rằng đây là một hành động hoàn toàn có thể chấp nhận được, người khác lại cho rằng việc bảo đảm an toàn cho công dân Việt Nam lao động tại nước ngoài là trách nhiệm của chính phủ khi có những kế hoạch chi tiêu, “giải ngân” ngân sách cho các dịp lễ hội vô tội vạ.
Riêng tôi, muốn đặt ra một câu hỏi mà có lẽ rất nhiều người đang tự vấn: “Người lao động (NLĐ) Việt Nam thực sự có những quyền lợi gì và ai sẽ bảo vệ quyền lợi của họ?”, bởi bản chất của nhà nước hiện tại không hề bảo vệ quyền lợi NLĐ.
Đối với lực lượng lao động trong nước, có lẽ là Liên đoàn Lao Động, và các tổ chức Công đoàn cơ sở được thành lập tại doanh nghiệp theo quy định của Bộ luật lao động: “để đại diện, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người lao động và tập thể lao động”.
Lý thuyết là như vậy, còn thực tế ra sao?
Thực tế, những người làm công tác bảo vệ quyền lợi cho người lao động lại là “kiêm nhiệm” mà không phải là chuyên trách hoặc không do người lao động thực sự cử ra để đại diện. Sự nhập nhằng lãnh đạo này dẫn đến NLĐ có nhiều thiệt thòi. Khi người lao động không được tăng lương tối thiểu – phải nhận đồng lương không đúng sức lao động, nhiều quyền lợi hợp pháp khác như bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, các khoản trợ cấp… cũng bị thiệt hại vì tất cả đều căn cứ theo lương. Chưa kể đến trường hợp họ thường xuyên bị vắt kiệt sức vì tăng ca quá mức, vì chế độ ăn uống không bảo đảm…
Khi NLĐ có được một công việc để bảo đảm sự sống của bản thân họ, gia đình họ , làm ra của cải vật chất cho xã hội như giáo trình trong các nhà trường nêu khái niệm, thực tế họ phải thỏa thuận với bên sử dụng lao động bằng một loại giấy tờ văn bản mà ta hiểu đó là hợp đồng lao động.
Để được làm việc, NLĐ lại phải ký hoặc buộc tuân thủ không điều kiện một thứ văn bản nữa được xây dựng trên cơ sở luật lao động gọi là thỏa ước lao động tập thể.
Mặt tích cực của loại văn bản này ai cũng rõ, bên cạnh đó nó có “tác dụng” khống chế thái độ của người lao động, hiểu theo nghĩa rộng. Bản chất của thỏa ước lao động tập thể là những điều khoản ràng buộc do giới chủ đưa ra, không hề có sự đóng góp ý kiến của NLĐ.
Ví dụ, thỏa ước ghi: “Người lao động có quyền từ chối làm việc ở chỗ nguy hiểm trực tiếp đến tính mạng, sức khỏe… hoặc không bảo đảm an toàn, thiếu thiết bị bảo hộ…” Nhưng trên thực tế khi nhận việc, NLĐ thử từ chối xem, mất việc, hay bị đơn phương chấm dứt hợp đồng ngay. Khi có tranh chấp, hay mâu thuẫn giữa các bên, giới chủ lại vin vào cái gọi là pháp luật bảo hộ… mà thực chất là chân lý của kẻ mạnh để trấn áp người lao động.
Ai sẽ kiểm tra, giám sát tới nơi tới chốn để bảo vệ lợi ích hợp pháp của người lao động?
Tất nhiên, không chỉ có tổ chức công đoàn cơ sở, mà các cơ quan quản lý nhà nước và cả hệ thống pháp luật Việt Nam phải thực hiện vai trò này. Đáng tiếc là trên thực tế người lao động cũng không mấy trông mong vào việc được bảo đảm quyền lợi bởi thực chất nhiều công đoàn cơ sở gần như chỉ đóng vai trò mờ nhạt trong cơ chế hoạt động như hiện nay. Còn các tổ chức công đoàn cấp trên lại quá xa xôi và thường chỉ có mặt khi sự việc đã rồi. Bởi một thực tế tréo ngoe ở Việt Nam, công đoàn là một bộ phận của bên sử dụng lao động, hay nói khác đi là của giới chủ nên người lao động đành phải sử dụng “vũ khí” cuối cùng đó là đình công. Bản chất của đình công hay lãn công ở đây không phải họ muốn thay đổi thỏa hiệp trước đó với “giới chủ” mà họ đòi “giới chủ” thực hiện nghiêm túc thỏa hiệp trước công việc của mình.
Tuy nhiên khi đối mặt để giải quyết vấn đề với người lao động lúc đình công xảy ra, người sử dụng lao động và công đoàn thay vì giải quyết tận gốc vấn đề, họ lại thường tìm cách trấn an xoa dịu, bên cạnh đó còn ráo riết truy tìm những người dũng cảm bảo vệ quyền lợi của người lao động không nằm trong các tổ chức công đoàn để truy ép và xử lý với tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân”. (1)
Rõ ràng người lao động là nguồn tài nguyên lớn nhất của mỗi doanh nghiệp (DN), kỳ vọng của họ là được hưởng mức lương xứng đáng với chính công sức bỏ ra. Nếu DN biết chăm lo, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của NLĐ, chắc chắn họ sẽ làm việc hết mình, từ đó sẽ thúc đẩy sản xuất kinh doanh phát triển.
Khi có vấn đề giữa người sử dụng lao động và NLĐ xảy ra, các cơ quan chức năng và các cơ quan chủ quản làm gì để bảo vệ quyền lợi của NLĐ và giải quyết vấn đề một cách rốt ráo????
Đối với những lao động Việt Nam tại nước ngoài, ngoài Bộ Lao động – Thương binh và xã hội ( LĐ-TB&XH) là cơ quan quản lý và cấp phép cho các doanh nghiệp hoạt động xuất khẩu lao động (XKLĐ), còn có Cục Quản lý Lao động ngoài nước, Hiệp hội XKLĐ Việt Nam, Uỷ ban của các vấn đề và xã hội cùng các Lãnh sự ngoài nước trực thuộc Cục Lãnh sự của Bộ Ngoại giao.
Theo Điều 44 Luật Người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng thì người lao động đi làm việc ở nước ngoài có các quyền sau đây:
1. Yêu cầu doanh nghiệp, tổ chức sự nghiệp, tổ chức, cá nhân đầu tư ra nước ngoài cung cấp các thông tin về chính sách, pháp luật của Việt Nam về người lao động đi làm việc ở nước ngoài; thông tin về chính sách, pháp luật có liên quan và phong tục, tập quán của nước tiếp nhận người lao động; quyền và nghĩa vụ của các bên khi đi làm việc ở nước ngoài;
2. Hưởng tiền lương, tiền công, thu nhập khác, chế độ khám bệnh, chữa bệnh, bảo hiểm xã hội và các quyền lợi khác quy định trong các hợp đồng và điều ước quốc tế, thỏa thuận quốc tế quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều 40 của Luật này;
3. Được doanh nghiệp, tổ chức sự nghiệp, tổ chức, cá nhân đầu tư ra nước ngoài, cơ quan đại diện ngoại giao, lãnh sự Việt Nam ở nước ngoài bảo vệ các quyền và lợi ích hợp pháp phù hợp với pháp luật Việt Nam, pháp luật của nước tiếp nhận người lao động, pháp luật và thông lệ quốc tế trong thời gian làm việc ở nước ngoài; được tư vấn, hỗ trợ để thực hiện các quyền và hưởng các lợi ích trong hợp đồng lao động, hợp đồng thực tập;
4. Chuyển về nước tiền lương, tiền công, thu nhập và tài sản khác của cá nhân theo quy định của pháp luật Việt Nam và pháp luật của nước tiếp nhận người lao động;
5. Hưởng các quyền lợi từ Quỹ hỗ trợ việc làm ngoài nước theo quy định của pháp luật;
6. Khiếu nại, tố cáo hoặc khởi kiện về những hành vi vi phạm pháp luật trong hoạt động đưa người lao động đi làm việc ở nước ngoài. (2)
Thực tế thì sao?
.
Bài “Bảo vệ quyền lợi của người lao động Việt Nam làm việc tại nước ngoài” trên báo Công an nhân dân có đoạn viết:
Nhiều trường hợp tai nạn đáng tiếc xảy ra, bản thân NLĐ cũng như người thân của họ ở quê nhà đều không biết tìm kiếm sự hỗ trợ của cơ quan nào, trong khi Chính phủ đã xây dựng cả một hệ thống bảo vệ quyền lợi của NLĐ Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài.(3)
Tờ báo này cũng nhìn nhận rằng “Các cơ quan chức năng còn thiếu sự phối hợp” (3)
Một khi đã chấp nhận xa quê hương mưu sinh, NLĐ Việt Nam đã tin tưởng vào sự trợ giúp của doanh nghiệp XKLĐ, các ban ngành có liên quan, hẳn không ai nghĩ rằng, khi sự cố xảy ra, số phận của họ tuỳ thuộc rất nhiều vào sự phối hợp của các cơ quan chức năng, mà ở Việt Nam còn đang nặng về cơ chế quản lý hành chính.
Phóng sự “Công nhân Việt ở Malaysia: Môi giới Mã xử tệ, môi giới Việt Nam bỏ mặc” của đài Á Châu Tự Do là một ví dụ chỉ ra thực tế rằng, quyền lợi hợp pháp của NLĐ Việt Nam ở nước ngoài thực sự bị bỏ ngỏ. (4)
Bên cạnh việc kết luận các vấn đề xảy ra đối với NLĐ Việt Nam tại nước ngoài “lỗi chính thuộc về doanh nghiệp” (5) thì các cơ quan chức năng và cơ quan chủ quản đã làm gì ngoài việc phủ nhận trách nhiệm, đổ lỗi cho doanh nghiệp nước ngoài, gia tăng “tuyên truyền, cảnh báo, điểm mặt một số tổ chức phản động mà lao động Việt Nam ở nước ngoài không nên tìm đến” (5)
Trường hợp lao động Việt Nam ở nước ngoài gặp biến cố chính trị ở nước sở tại như Libya, thực tế là trường hợp bất khả kháng. Nhà nước Việt Nam phải tức tốc thi hành những phương pháp hữu hiệu nhất để bảo vệ công dân của mình. Từ đó, nếu có muốn kêu gọi bất kỳ một tổ chức quốc tế nào, họ cũng sẵn sàng. Chứ như tình trạng hiện nay, liệu sự kêu gọi của “đại diện” nhân dân Việt Nam với quốc tế có “thấu” hay không? Câu trả lời nằm ở thái độ của người có “đòn cân” tức quyền, người có “quả cân” tức hành.
Người lao động Việt Nam thực sự có những quyền lợi nào?
Ai giúp người lao động biết cách đấu tranh bảo vệ quyền lợi của mình một cách hợp pháp, chính đáng để không xảy ra những sự cố đáng tiếc?
Bạn và tôi đã có câu trả lời thoả đáng hay chưa?
.
Bài viết riêng cho DCVOnline.
————————-

2 hình ảnh 2 chế độ… Tại sao lương thấp giá cả mọi thứ tăng vọt mà công nhân đình công thì bị công an bắt? Vậy nhà nước này có phải của dân không?

Hôm nay ngày 1-3-2011 08g00 giờ VN:
Bất bình việc công an đến bắt đi một số công nhân đình công, hàng ngàn công nhân Công ty TNHH Shing Mark đã kéo đến Cơ quan Công An huyện Trảng Bom để đòi thả những công nhân.

Những hình ảnh được chụp lúc 09g00 trước cổng CA huyện Trảng Bom Đồng Nai Việt Nam. (Hình từ Tuấn Lê Facebook).
csVN hãy trả lại quyền tự do đình công và tự do lập nghiệp đoàn mà người dân ở miền Nam từng được hưởng và được cảnh sát bảo vệ.
Hình do các bạn hữu sưu tầm gởi tặng

About these ads