Chế Độ Nguyễn Tấn Dũng Đang Đứng Trước Những Điểm Nóng Không Tránh Khỏi

Posted on March 21, 2011

1



Cô Lê Thị Mỹ Hạnh, 24 tuổi, tình nguyện tự thiêu đòi tự do tôn giáo

Thật vô cùng căm phẫn, cho bất cứ ai có tấm lòng yêu nước, khi nghe y án của phiên tòa xử phúc thẩm Hạnh, Hùng, và Chương vào ngày 18/3/2011, tại Tòa Án Nhân Dân Tỉnh Trà Vinh. Những thanh niên trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, với tấm lòng yêu nước như thế này lại bị cho vào tù với tổng cộng 23 năm. Những thanh niên này là tài sản vô gía của đất nước. Thay vì trí tuệ và lòng dũng cảm của họ được phục vụ và làm phát triển đất nước, thì họ phải vào nhà tù dưới chế độ Nguyễn Tấn Dũng. Lý do họ vào tù chỉ vì chế độ Nguyễn Tấn Dũng là một chế độ cộng sản vô cùng độc tài, và chỉ vì những sự suy nghĩ của họ đang đồng hành cùng trào lưu đòi tự do dân chủ của thế giới. Họ chính là những hình ảnh của người dân Tunisia, người dân Ai Cập, người dân Libya, người dân Jordan, người dân Bahrain, người dân Albania, người dân Algeria, người dân Yemen, người dân Iran, người dân Ả Rập, người dân Bắc Hàn (Bắc Triều Tiên), người dân Trung Quốc… đang làm sụp đổ một số chế độ độc tài trên thế giới.

Hãy nhìn nước Libya hiện tại với nhà cầm quyền Moammar Gadhafi, suốt 42 năm cai trị. Người dân tay không nổi dậy đòi Gadhafi phải chấm dứt quyền hành thì bị Gadhafi ra lệnh cho máy bay ném bom vào người dân một cách không thương tiếc và cũng chính hắn ta, đã mướn một số lính đánh thuê tấn công vào người dân Libya. Chính tên Gadhafi này đã giết dân của ông ta như ngóe, nên ngày nay bị Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc chế tài, cấm máy bay bay trên chính không phận của Libya. Có thể Pháp, Anh, và Hoa Kỳ sẽ hợp lực tấn công vào quân đội của Gadhafi. Nhà Cầm Quyền CSVN chẳng khác gì hình bóng của NCQ Gadhafi, có lẽ còn độc tài hơn NCQ Gadhafi nhiều lắm, cũng độc tài suốt 36 năm cầm quyền nếu tính từ tháng 4 năm 1975, hoặc độc tài suốt 66 nếu tính từ tháng 9 năm 1945.

Trở lại tình hình nước Libya hiện tại, sau khi nghe tin được LHQ đã chấp thuận cấm máy bay của NCQ Gadhafi bay trên không phận Libya, nhà độc tài này đã tự đưa ra lệnh ngưng bắn và mời phái đoàn LHQ đến tìm hiểu sự việc. Nhà độc tài Gadhafi 42 năm này vô cùng gian manh, vì ông ta tin rằng Trung Cộng sẽ dùng quyền phủ quyết và không ai sẽ làm gì được ông ta, dù ông ta đang làm việc tội ác, đó là diệt chủng chính người dân Libya của ông ta. Hôm nay, 19/3/2011, đã có tin chính thức, một máy bay của Gadhafi đã bị bắn hạ ở Benghazi và việc sụp đổ của NCQ Gadhafi chỉ còn là thời gian, vì không thể đương đầu cả thế giới.

Chế độ Nguyễn Tấn Dũng chính là hình ảnh của nhà độc tài Gadhafi, chỉ hơi khác một chút Việt Nam bị cai trị bởi một đảng cầm quyền đó là Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Theo nhận xét, hiện tại thủ tướng VC Nguyễn Tấn Dũng là một tên độc tài, nắm hết mọi quyền hành, qua mặt cả chủ tịch VC Nguyển Minh Triết. Theo hiến pháp Điều 103-2, chủ tịch nước thống lĩnh các lực lượng võ trang nhân dân, có nghĩa quyền phong chức hay sa thải những tướng trong Quân Đội Nhân Dân thuộc quyền của Triết, nhưng Dũng đã lạm quyền, Triết chỉ là một tên bù nhìn, coi như nắm vai trò giao tiếp với quốc tế mà thôi.

Vào ngày 1/1/2008, Dũng đã từng ký quyết định cho nghỉ hưu 40 tướng lĩnh trong quân đội và gắn cấp bậc lên tướng cho các quân nhân khác. Ngoài ra, Dũng cũng làm thế đối với các tướng công an. Trước khi Dũng lên ghế thủ tướng, Dũng hứa sẽ dẹp trừ tham nhũng trong nhiệm kỳ của ông ta, rốt cuộc cuối nhiệm kỳ ông đứng ra nhận lãnh trách nhiệm trước Quốc Hội cho vụ tham nhũng hàng tỉ đô la của công ty quốc doanh Vinashin.

Nguyễn Thanh Phượng

Điều đáng buồn cười, thay vì khi nhận ra trách nhiệm của mình, Dũng phải từ chức, ông ta lại được ngồi lỳ thêm 5 năm nữa. Rồi lại còn quyền đưa đứa con trai, Nguyễn Thanh Nghị vào trung ương Đảng. Còn con gái Dũng là Nguyễn Thanh Phượng, mới 24-25 tuổi đã làm giám đốc công ty Vietnam Holding Asset Management có tài sản trên trăm triệu (U.S. dollars) và bây giờ cũng làm chủ tịch công ty Qũy Đầu Tư Chứng Khoán Bản Việt (Viet Capital Fund Management), Phượng hiện tại khoảng 30 tuổi. Đây chỉ trên mặt nổi, còn những của chìm, những công ty chìm mới đáng ngại. Có người tố cáo, Dũng là người giàu nhất Á Châu chắc không sai. Phân tách những sự kiện trên, quyền hành tối thượng đang nằm trong tay Dũng. Sự thật, nói là Đảng lãnh đạo, nhưng hiện nay, mọi quyền hành đang tập trung vào Nguyễn Tấn Dũng.

So sánh với tên độc tài Gadhafi không khác với tên độc tài Nguyễn Tấn Dũng đâu, cả hai tên đều độc tài như nhau mà thôi. Những tên độc tài như Ben Ali, Hosni Mubarak, hay như Muammar Gadhafi bị lật đổ, đương nhiên chế độ độc tài đó sẽ bị sụp đổ theo. Độc tài Nguyễn Tấn Dũng cũng thế, khi Dũng bị lật đổ, chế độ độc tài CS cũng sẽ bị lật đổ theo. Có người cho rằng, khi người dân xuống đường biểu tình áp lực đòi Nguyễn Tấn Dũng đi xuống, và nếu thành công, thì Đảng sẽ cử người khác thay thế Dũng, có khi còn tàn ác, hay độc tài hơn Dũng. Điều này, suy nghĩ cho kỹ, sẽ thấy không bao giờ xảy ra. Dễ hiểu thôi, khi Dũng bị mất quyền lực, có nghĩa là quyền lực đang nằm trong tay của người dân đang biểu tình. Dũng bị truất phế, thì người dân biểu tình đương nhiên có quyền lực, chẳng có đảng nào đưa ra một tên thủ tướng khác mà không được sự chấp thuận của người dân biểu tình. Quyền lực nằm trong tay người dân biểu tình mới truất phế được Dũng chứ, phải không? Người dân đương nhiên có quyền giải tán Đảng, giải tán Quốc Hội Bù Nhìn VC, và giao quyền cho quân đội, cũng giống như bên Tunisia và Ai Cập thôi, không khác đâu.

Giải thể chế độ cộng sản Việt Nam là một tiến trình, nên phải đi qua nhiều giai đoạn. Giai đoạn một, xuống đường biểu tình chống lạm phát, chống gía cả tăng cao, đòi đất, khiếu kiện đòi công bằng, đòi công lý, đòi tự do tôn giáo, đòi dân chủ, đòi chống giặc Tàu… Khi lực lượng xuống đường đủ mạnh thì bước sang giai đoạn hai, đòi Nguyễn Tấn Dũng từ chức, như đã nói ở trên. Dũng là một tên có qúa nhiều khuyết điểm, gây qúa nhiều thù oán với những người cùng nằm trong Đảng với Dũng, nhất là những thành phần tướng lãnh, bộ đội và công an bị sa thải, cùng với việc mất uy tín rất nhiều trong vụ Vinashin, và vụ cha truyền con nối…, thì việc lật đổ Dũng sẽ rất khả thi.

Hiện tại đang có rất nhiều điểm nóng có thể bộc phát những cuộc xuống đường biểu tình bất cứ lúc nào. Thứ nhất phải nói đến là cái chết của anh Trịnh Xuân Tùng. Đến hôm nay, xác vẫn còn nằm trong phòng lạnh của bịnh viện Việt Đức, NCQ Hà Nội còn chưa trả xác của anh Tùng về cho gia đình, đang ở tại 525 đường Trần Khát Chân, Phường Thịnh Liệt, Quận Hoàng Mai, Hà Nội. Đã có khá nhiều người dân trong và ngoài nước ghé thăm và điện thoại cho cô Trịnh Kim Tiến (0947526256) để chia buồn, phúng điếu, hoặc giúp đỡ cho việc đòi công lý, cho anh Tùng được nhắm mắt, yên nghỉ. Trước cái chết của anh Tùng, còn có một cái chết bị công an ém nhẹm, đó là cái chết của anh Nguyễn Lập Phương, 46 tuổi, thuộc xã Thiên Hương, huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng. (http://laodong.com.vn/Tin-tuc/Nhung-nghi-ngo-ve-cai-chet-cua-mot-nghi-pham-trom-cau/36689)

Anh bị bắt vì tội hái trộm cau, đưa vào đồn công an thì 4 ngày sau bị tử vong. Khi người em trai tên Trực, chứng kiến thi thể của anh trai mình (theo báo Lao Động) “có nhiều vết bầm tím trên 2 tay, dọc hai bên sườn, chân, cằm và ngực bầm tím, hai mi mắt và hai bên tai có vết rách khoảng 2 cm.” Đây không phải là việc đòi công lý của riêng gia đình anh Tùng, hay riêng cho gia đình anh Phương, mà là chuyện chung của tất cả người dân. Trách nhiệm của tất cả chúng ta phải tìm mọi cách ngăn cản sự độc ác, sự đánh người vô lý của công an. Mọi người dân đều phải tham dự việc xuống đường biểu tình đòi công lý này, vì sớm muộn, tất cả người dân sẽ là nạn nhân.

Điểm nóng thứ 2, cùng một lúc có 3 tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, cô Lê Thị Mỹ Hạnh (24 tuổi), bà Nguyễn Ngọc Hà (37 tuổi), và cụ bà Trần Thị Xuân (80 tuổi) tình nguyện tự thiêu đòi tự do tôn giáo, nếu NCQ Hà Nội tiếp tục ngăn cản và đàn áp buổi Lễ Giỗ vào ngày 25/2 âm lịch, tức 29/3/2011 sắp tới, của Đức Huỳnh Giáo Chủ bị cộng sản giết hại vào năm 1946. Điều thô bỉ, đã 3 lần phóng viên ChimQuốcQuốcVNCH gọi số sim card của chị Hạnh, thì những sim đó bị NCQ Hà Nội phá hủy, không gọi lại được nữa. Muốn nghe cuộc phỏng vấn cụ Lê Quang Liêm và cô Lê Thị Mỹ Hạnh, qúy vị có thể vào trang Huyền Thoại: http://huyenthoai.org/v/phongvan/lequangliem17-3-2011.html. Đây cũng là trách nhiệm của mọi tôn giáo, Phật Giáo, Công Giáo, Cao Đài, Tin Lành cũng phải gánh vác chung, cùng liên kết xuống đường biểu tình đòi tự do tôn giáo với PGHH, thì mới đạt được hiệu qủa cao.

Điểm nóng thứ 3 là vụ án của TS Cù Huy Hà Vũ vào ngày 24/3/2011 sắp tới. Sự việc trở nên vô cùng căng thẳng khi cô Cù Thị Bích Xuân, em gái của TS CHHV đã nộp đơn khiếu nại lên Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc qua LS Nguyễn Xuân Phước, tốt nghiệp tại đại học nổi tiếng Cornell Hoa Kỳ, về việc NCQ Hà Nội đã không thi hành Điều 19 trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (1948) mà NCQ Hà Nội đã ký kết gia nhập ngày 18/7/1977. Kế đến, vào 24/9/1982, NCQ Hà Nội cũng ký kết tuân thủ Bản Công Ước Về Quyền Dân Sự Và Chính Trị (1966), mà trong đó họ đã vi phạm cũng ở Điều 19. Ai cũng hiểu, luật pháp quốc tế bao giờ cũng đứng cao hơn luật pháp quốc gia, chỉ riêng NCQ Hà Nội là không thi hành trong suốt hàng chục năm qua. Những Điều 258, Điều 88, Điều 79 cũa Bộ Luật Hình Sự đều vi phạm những luật quốc tế này. Thêm nữa, trường hợp vụ án của TS CHHV rất đặc biệt. Nó khác hơn bất cứ vụ án nào từ trước đến giờ vì TS CHHV là con cũa Cù Huy Cận, coi như cận thần của Hồ Chí Minh. TS CHHV cũng đã từng bắt tay với Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết…, vì thế, muốn xử ép TS CHHV bằng một bản án “bỏ túi”, bảo đảm không dễ chút nào. Coi như, NCQ Hà Nội đang đứng trước 2 con đường: 1) Kết tội TS CHHV sẽ làm nổi giận một số đông đảo thành phần CS thân tín với gia đình CHHV cùng đa số nhân dân. Cuộc nổi giận này có thể dẫn đến một biến cố bất ngờ, khó có thể lường trước được. Một cuộc đảo chánh, một cuộc xuống đường đông đảo vẫn có thể xảy ra. 2) Nếu cho TS CHHV trắng án, lẽ dĩ nhiên quyết định kế tiếp của NCQ Hà Nội phải thả tù hết tất cả các nhà dân chủ đang bị giam cầm, vì hành động “phản động” của họ còn thua TS CHHV xa lắm.

Điểm nóng thứ 4 là Cồn Dầu ở Đà Nẵng, như đúng cái tên gọi của nó, âm ỉ chỉ chờ đợi cơ hội là bộc phát lớn. Ngọn đuốc Phạm Thành Sơn, không phải chỉ có anh Sơn là nạn nhân, mà hàng trăm ngàn dân oan. Vừa qua, nhiều giáo dân Cồn Dầu đã liều chết nằm cản đường xe ủi đất tại Nghĩa Trang Cồn Dầu, cũng như ngăn cản việc đập phá tại Nhà Thờ Cồn Dầu. Việc này đã làm bạo quyền thành ủy Nguyễn Bá Thanh phải chùn tay, qua lời tường thuật của những nhân chứng được phỏng vấn trên Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ, thuộc hệ thống www.paltalk.com. Sự chùn tay của Thanh, chẳng qua vì Cồn Dầu chính là điểm mà quốc tế đang chú ý, nên Thanh cũng phải e dè. Thêm nữa, nó liên quan đến Công Giáo và Tòa Thánh Vatican. Một số chế độ độc tài phải sụp đổ vì đã đụng đến Giáo Hội Công Giáo và Tòa Thánh Vatican, như trường hợp đã xảy ra tại nước BaLan, chẳng hạn.

Có lẽ, một số qúy vị cho rằng thời cơ chưa chín muồi đâu. Nếu qúy vị là người thân cộng hay CS thì không có gì phải bàn. Còn nếu qúy vị là người chống cộng hay người đấu tranh cho tự do dân chủ, qúy vị không nên nói điều đó. Cẩn trọng là điều đáng qúy, nhưng ở đây qúy vị đã đi ngược lại xu hướng của cả thế giới. Trong mọi cuộc cách mạng, muốn dẫn đến thành công, mọi người hãy cùng nhìn về một hướng để tạo sức mạnh tổng hợp. Càng nhiều người nghĩ chế độ VC sụp đổ, tự nhiên nó phải sụp đổ. Đừng nói rằng, chưa chín muồi vì chưa có tổ chức, chưa có chuẩn bị, vậy thử hỏi hàng chục tổ chức chống cộng, đấu tranh hàng chục năm qua đã làm gì, mà nói chưa tổ chức?. Bộ các tổ chức này lập ra mấy chục năm qua để ngồi chơi xơi nước sao, mà nói chưa chuẩn bị? Đâu phải tự nhiên có thời cơ? Trên một chục quốc gia, người dân đứng lên biểu tình hàng loạt, thì nó là thời cơ. Hai chế độ độc tài đã sụp đổ rồi, đó là chín muồi. Còn chờ đợi gì nữa? Chẳng lẽ bỏ thời cơ đi qua như giai đoạn 1989-1991, để phải chờ đợi thêm 20 năm nữa, đến năm 2031? Coi chừng cái cẩn trọng của qúy vị chính là cái tội của qúy vị, đi ngược lại trào lưu thế giới, của dân tộc. Còn nếu thất bại, nên nhớ, sóng sau dồn sóng trước, thất bại là mẹ thành công, người đi trước nằm xuống, lót đường cho người đi sau tiến đến thành công. Bất cứ cuộc đấu tranh nào, cũng phải chấp nhận cái gía phải trả, đừng như những con rùa rút đầu. Tóm lại, bốn điểm nóng trên, cùng 9 dấu hiệu như http://baotoquoc.com/2011/03/13/d%E1%BA%A5u-hi%E1%BB%87u-c%E1%BB%A7a-m%E1%BB%99t-s%E1%BB%B1-s%E1%BB%A5p-d%E1%BB%95-r%E1%BA%A5t-g%E1%BA%A7n/ đã làm gia tốc sự sụp đổ của chế độ CS trong một ngày không xa đâu.

Tổng Nổi Dậy Xuống Đường Bà Con Ơi,

Ngày 19 tháng 3 năm 2011

Mylinhng@aol.com

About these ads