Nguyễn Tấn Dũng: ông thủ tướng dày mặt

Posted on March 28, 2011

6



Nói đến công danh và sự nghiệp của một con người, đầu tiên người ta thường nói đến tài và đức. Với ông Nguyễn Tấn Dũng về tài nghe đâu học hoàn chỉnh thì chưa có được tấm bằng cấp 3 về văn hoá. Chuyên môn nghiệp vụ cũng nghe đâu ông ta cũng chỉ có được tấm bằng y tá cấp phường.

>> Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng? (Phần 1)
>> Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng? (Phần 2)

Sau này học hành chắp vá ông cũng có được một vài tấm bằng tiến sĩ này, cử nhân nọ của những tri thức ham tiền hám danh tạo dựng cho ông làm ô danh cho cả môi trường khoa học và chất xám, còn đức thì không nhưng ông ta lại là một người có được cái đại may, đại phúc nghe đâu bố ông ta cũng là một đại võ quan của thời chính phủ Hồ Chí Minh đã dùng cái cán của mình vụng trộm nhỏ phúc cho mẹ ông, để tạo được ra ông.

Thật đúng là con rồng lại đẻ ra rồng và cũng từ cơ may ở cái cán đó mà ông đã được cái tổ chức mafia chính trị của cái chế độ độc quyền đặt ông vào ngồi trên cái bệ quyền lực cao nhất của hệ thống hành pháp nhà nước.

Khi được đặt vào ngồi trên cái bế, ngôi thứ quyền lực cao nhất của bộ máy hành pháp nhà nước. Ông vô cùng hí hửng, ông ngu tưởng rằng ông sẽ có đủ tài làm được bất cứ việc gì ở cái bệ ngôi thứ quyền lực cao nhất này, nên ông đã nghĩ ngay đến cái chuyện học đòi ông Putin – tổng thống liên bang Nga, trả lời trực tuyến nhân dân Nga trên đài truyền hình nhà nước. Ông Dũng tưởng đó là ngón đòn mị dân dễ xơi, không ngờ khi mở ra đã có hàng ngàn hàng vạn câu hỏi của đủ mọi tầng lớp nhân dân cả trong và ngoài nước dồn đến đẩy ông vào đến tận chân tường, trước biết bao câu hỏi vè sự rối rắm của đất nước do chính cái chế độ độc quyền này gây ra. Trong số những rối rắm của đất nước đáng quan tâm nhất là vấn đề dân chủ và tham nhũng đang hoành hành ở trong các bộ máy Đảng và chính quyền. Để chống nó thì trách nhiệm của ông là thủ tướng. Một câu hỏi, biết không thể dễ xơi nên buộc ông phải hứa trong nhiệm kì làm thủ tường của ông nếu không chống được tham nhũng ông sẽ từ chức.

Thật hiếm thấy! Chưa có một công chức cấp cao nào của Đảng kể từ thời chính phủ Hồ Chí Minh đến nay, trước ống kính của hàng trăm nhà báo, trước quốc dân đồng bào của cả trong và ngoài nước lại dám có một câu hứa hùng hồn như vậy ngaòi ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được tổ chưc mafia chính trị tạo dựng.

Buồn thay! Nói một đằng làm một nẻo lời hứa của ông Nguyễn Tấn Dũng lại một lần nữa biện chứng cho lời nói của ông Nguyễn Văn Thiệu – tổng thống cộng hoà miền Nam Việt Nam trước đây “ Hãy nhìn Cộng Sản làm, đừng nghe Cộng Sản nói “ là đúng bản chất và phù hợp với lời hứa hươu của ông Nguyễn Tấn Dũng.

Chưa cần nói đến vấn đề ông Nguyễn Tấn Dũng chống tham nhũng mà phải nói thẳng vào vụ tham nhũng gây lãng phí của bọn Phạm Thanh Bình ở tập đoàn kinh tế VINASHIN gây thiệt hại 86 nghìn tỉ đồng, một vụ gây thiệt hại và tham nhũng lớn chưa từng có xảy ra ở đất nước này kể từ khi có nhà nước gọi là dân chủ đến nay, đây là con số chính thức được đài báo công bố, thế mà ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn cứ nhơn nhơn không có một tý gien xấu hổ ở trên mặt.

Trong kì họp quốc hội khoá 12, một cơ quan quyền lực cao nhất của dân, đưa vấn đề 86 nghìn tỷ đồng bị thiệt hại ở tập đoàn kinh tế VINASHIN ra để chất vấn chính phủ lại chính ông ta cũng ekip dưới quyền dùng đủ cách trong đó có cả quyền lực để chống chế, lẩn tránh trách nhiệm. Còn các ông có quyền lực cao hơn thì ngồi yên như thóc trẩm. Ngồi trơ mắt ếch, thực hư không cần biết, mặc cho bọn bay tranh cãi.

Con số 86 nghìn tỷ đồng vừa tham nhũng vừa gây thiệt hại của bọn Phạm Thanh Bình ở tập đoàn kinh tế VINASHIN gây nên, không thể không có phần trách nhiệm của người đứng đầu chính phủ là Nguyễn Tấn Dũng. ở đây tôi cũng chưa hẳn tin, bọn Phạm Thanh Bình đã tham nhũng và gây thiệt hại tới 86 nghìn tỷ đồng mà chỉ cẩn 1 nghìn tỷ đồng thôi bằng 1/86 của vụ việc, nếu Đảng cộng sản Việt Nam không phải là một Đảng tham nhũng, Đảng vô trách nhiệm và ông Nguyễn Tấn Dũng cũng không phải là một ông thủ tướng dày mặt, thì về mặt tổ chức cũng đã đủ điều kiện phải hạ bệ để loại ông ta ra khỏi cái cương vị cao nhất của bộ máy quản ký nhà nước. Còn ông Dũng cũng phải từ chức để bảo tồn danh dự của mình trước lời hứa trả lời nhân dân cả nước trên trực tuyến.

Vụ án bà Lã Thị Kim Oanh ở bộ nông nghiệp cũng vì yếu kém trong quản lý, coi tiền của dân của nước như tiền chùa làm thất thoát có 100 tỷ bằng 1/860 ở tập đoàn VINASHIN do ông Nguyễn Tấn Dũng không thực thi hết quyền và trách nhiệm của mình để gây nên. Từ ông Lê Huy Ngọ – bộ trưởng đến các vị thứ trưởng khác có liên quan đều phải ra hầu toà đó là đúng với điều 285 Bộ Luật Hình Sự, về tội không làm tròn trách nhiệm gây thiệt hại nghiêm trọng. Vụ VINASHIN cứ cho là chỉnh thiệt hại 1000 tỷ thì nó cũng đã nghiêm trọng gấp 10 lần vụ bà Lã Thị Kim Oanh ở bộ Nông nghiệp, bởi nó lớn lắm, nêu đem quy ra thóc của nông nghiệp của thành phố Hải Phòng thu cả năm bán đi cũng không thể có 1000 tỷ đồng tiền thóc.

Kì họp cuối cùng của quốc hội khoá 12 ngay từ ngày đầu, ông Nguyễn Sinh Hùng – phó thủ tướng thường trực thay mặt chính phủ thông báo trước quốc hội vụ án VINASHIN bộ chính trị đã họp kết luận không kỉ luật đồng chí nào, vậy đồng chí nào đích danh là những ai ? Nghe đến đây tôi thấy cả dân tộc bị xúc phạm và Đảng đã quá ngạo mạn với cả quốc hội luôn luôn được đề cao là cơ quan quyền lực cao nhất. Bây giờ dân mới rõ thì ra cơ quan quốc hội từ xưa tới nay chỉ là một mớ bung xung của một vở chèo chính trị chứ chẳng có quyền cao nhất, thấp nhất chó gì. Luật thì được quyền thông qua nhưng thực thi lại do Đảng quyết định.

Càng nói càng thấy cái Đảng này hiện nay là quá tệ, họ không những chỉ coi dân là Đảng cừu mà họ còn coi cả cái đống người do chính họ nặn ra được gọi là đại biểu của dân ở cơ quan quyền lực cao nhất cũng chẳng khác gì Đảng cừu! Mặc kệ chúng mày nói có làm hay không là quyền ở hơn chục thằng chúng tao ( câu nói này là tôi đã lượm được từ bà bán thịt của bà bán thịt ở chợ Ngã Ba Đông, chân cầu Niệm – Hải Phòng )

Lại nói lại một câu hỏi nào đó của một vị đại biểu quốc hội vì quá bức xúc với vụ thiệt hại kinh tế ở tập đoàn VINASHIN, vị đó có hỏi “ Tại sao ở ta không có văn hoá từ chức? , xin thưa : Muốn có được văn hoá từ chức như ở các nước Công nghiệp phát triển có nền dân chủ đích thực như Mĩ, Anh, Nhật, Hàn trước hết họ phải có văn hoá bầu cử ở Việt Nam ta văn hoá bầu cử từ xưa tới nay đều do sự sắp đặt của Đảng được núp dưới chiêu bài Mafia mặt trận hiệp thương, người nào được đặt vào đó họ chỉ có sướng đổ lên, thì họ ngu gì mà họ phải từ chức. Từ đó suy ra ông Nguyễn Tấn Dũng ông cũng chẳng ngu gì.

Hơn nữa ông ta lại đang ở vị trí cha bố của cái công cụ tư pháp hành pháp, vì thế mà ông Trương Hoà Bình – chánh án toà án tối cao mới có câu trả lời đơn thư khiếu kiện của tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ là ở Việt Nam không có luật khiếu kiền thủ tướng, từ đó mà ta thấy rằng cỡ từ chánh phó thủ tướng trở lên họ không là công dân Việt Nam để thực thi quyền bình đẳng trước luật pháp nữa mà họ đã là công dân của nhà trời rồi. Rất tiếc vì luật pháp ẫm ờ không có ngoặc đơn, ngoặc kép, đóng mở nên ông tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã mắc tội cũng là phải.

Ngày 27.3.2011

Lê Nguyễn

Hải Phòng

Khủng hoảng nợ công, Thủ tướng Bồ Đào Nha từ chức

Thủ tướng Bồ Đào Nha Jose Socrates đã quyết định từ chức vì quốc hội không tán thành kế hoạch của ông Ảnh: Reuters

Thủ tướng Bồ Đào Nha đã quyết định từ chức vào tối thứ Tư (23/3) sau khi quốc hội nước này không tán thành các biện pháp tiết kiệm mà ông đưa ra.

Theo giới phân tích, động thái này có nguy cơ đẩy Bồ Đào Nha vào một cuộc khủng hoảng chính trị và gia tăng khả năng quốc gia này phải tìm kiếm cứu trợ quốc tế.

Jose Socrates đã quyết định rời bỏ vị trí sau khi không thành công trong nỗ lực thuyết phục quốc hội ủng hộ kế hoạch thắt lưng buộc bụng mới nhất. Đây là kế hoạch thứ tư và gồm những biện pháp khắt khe nhất mà chính phủ thiểu số đưa ra trong vòng chưa đầy một năm.

“Cuộc khủng hoảng xảy ra trong thời điểm có thể là tồi tệ nhất với Bồ Đào Nha”, ông Socrates nói tại Lisbon sau khi đệ trình quyết định từ chức lên Tổng thống Anibal Cavaco Silva. “Hôm nay, phe đối lập đã bác bỏ mọi biện pháp mà chính phủ đề xuất để ngăn chặn việc Bồ Đào Nha phải tìm tới hỗ trợ từ bên ngoài”, ông Socrates – người dẫn dắt một chính phủ thiểu số từ năm 2009, nói trong một bài phát biểu trên truyền hình.

Các cuộc thương lượng vào phút cuối cùng về kế hoạch thắt lưng buộc bụng trong bối cảnh Bồ Đào Nha khốn khổ vì nợ công đã thất bại. Chính phủ của ông Socrates chỉ giành được 97/230 lá phiếu tán thành trong quốc hội.

Bất chấp chính phủ cảnh báo rằng, việc bác bỏ kế hoạch tiết kiệm sẽ đẩy Bồ Đào Nha tới khả năng phải nhận giải cứu quốc tế, nhưng phe đối lập vẫn từ chối tán thành tăng thuế và cắt giảm chi tiêu xã hội. Họ khẳng định biện pháp này sẽ ảnh tưởng tới những thành viên dễ tổn thương nhất trong xã hội.

“Cuộc khủng hoảng này sẽ có những hậu quả nghiêm trọng với niềm tin mà Bồ Đào Nha cần đến để thúc đẩy các thể chế và thị trường tài chính”, ông Socrates nhấn mạnh. “Nên từ bây giờ, những người gây ra nó sẽ phải chịu trách nhiệm về hậu quả ấy”, ông nói.

Sự kiện ở Lisbon diễn ra vào đêm trước một hội nghị thượng đỉnh EU kéo dài hai ngày nhằm mục tiêu sửa chữa những thiệt hại với đồng euro do nỗ lực giải cứ Ireland và Hy Lạp năm ngoái.

Theo quy định của quốc hội Bồ Đào Nha, một cuộc bầu cử không thể diễn ra trước 55 ngày khiến nhiều người càng lo lắng rằng, ông Socrates – người sẽ đứng đầu chính quyền lâm thời với quyền lực hạn chế – sẽ không thể ngăn chặn sự sụp đổ toàn diện vào niềm tin của thị trường.

Tổng thống Silva trong một tuyên bố khẳng định, ông sẽ gặp gỡ với mọi đảng phái chính trị trong hôm nay để quyết định con đường phía trước.

Thái An

Cái chết đầy tự trọng

Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên và Nhật vẫn tự cho mình là xứ sở của đạo lý thành hiền. Người ta thường nhắc lời của Khổng Tử nói rằng: “Làm người phải biết tự trọng và biết xấu hổ khi làm việc không tốt, còn làm lãnh đạo đất nước thì càng phải biết tôn trọng nhân phẩm danh dự và càng phải biết xấu hổ.”

Ông Roh Moo-Hyun từng lên truyền hình xin lỗi người dân

Như vậy tựu chung lại thì biết xấu hổ về việc làm xấu, vươn đứng lên làm việc làm tốt cho nhân dân, cho đất nước, đó chính là tự đề cao nhân phẩm của chính mình để trước là trở thành thiện-nhân, sau trở lên bậc Thánh nhân.

Nhưng các giá trị đạo đức đó đang ngày bị mất đi và nhiều người nay làm việc sai quấy, tội lỗi đã không dám nhận lỗi của mình mà quanh co nhiều khi tìm mọi cách lấp liếm mà phải chờ khi mọi cái được tung ra ánh sáng mới cúi đầu nhận tội.

Nam Hàn không phải quê hương của Khổng Tử nhưng lại có người biết tiết lễ và sẵn sàng chết vì đạo lý để giữ gìn nhân phẩm thanh tao của mình.

Quay về sự kiện ông cựu tổng thống Nam hàn Roh Moo-Hyun thì như ông nói: “Cuộc sống quả là khó khăn” như ông trăn trối. Từ một công nhân, tự học để trở thành luật sư, trở thành một chính trị gia lên tới đỉnh cao: đắc cử tổng thống của một quốc gia dân chủ và chính những gì ông đấu tranh chống tham nhũng ở quốc gia này sau nhiều năm đã đưa ông trở thành vị Tổng thống được nhân dân yêu quý. Nhưng rồi sáng 23-5-2009, phải kết thúc cuộc đời bằng cách gieo mình xuống một vách đá sâu. “Tôi cảm thấy xấu hổ trước người dân của mình,” trước đó, ông Roh Moo-hyun thừa nhận khi phải đến Seoul theo triệu tập của tòa.

Ông Roh thành công nhờ xây dựng được niềm tin của công chúng vào ông như là một chính trị gia trong sạch và cái chết của ông được mô tả là gây sốc cho cả nước, từ hôm 23-5, người dân ở vùng quê ông đã xếp hàng dài, đã khóc khi quan tài ông đi qua. Ông nói, ông chỉ biết đến khoản tiền 6 triệu USD mà người thân ông cầm ấy khi không còn là Tổng thống.

Người ta đang tranh cãi việc truy tìm gắt gao sự vụ này có những động cơ chính trị, nhưng, rõ ràng cũng phải thừa nhận một điều không thể chối cãi được là đã có những khoản tiền lọt vào nhà ông, nó đã đi qua những người thân nhất, là vợ, là con trai, là cháu rể, là trợ lý của chính ông. Như vậy, cho dù ông có không trực tiếp cầm tiền và làm việc mờ ám này thì chính những người thân, các cộng sự của ông vì tham lam trước đồng tiền đã đưa đẩy ông để ngã vực, bỏ lại sự nghiệp và tiếng thơm, lòng tin của nhân dân dành cho ông xưa nay. Đau xót chính là ở chỗ này.

Có người đặt câu hỏi, những khó khăn ấy, chúng “khó” đến mức nào? Cái khó khăn mà ông nói ở đây chính là sự vật lộn của cuộc đấu tranh giằng co giữa cái xấu và cái tốt, giữa danh dự nhơ uế, giữa cái chân thiện mỹ và sự xấu xa mà chính ông đã luôn đứng về cái tốt, cái đẹp và hết mình bảo vệ nó vun đắp nó. Ông đã chọn cái chết và sự xin lỗi sâu sắc trước nhân dân và bạn bè yêu quý của ông. Cho nên, mọi người Nam Hàn và nhiều người trên thế gian này vẫn tin vào đức tính tốt đẹp của ông xưa nay và chấp nhận dễ dàng lời xin lỗi của ông hôm nay.

Người ta thương tiếc ông chính là ở điều này, chẳng phải ở nghi thức nhà nước đã dành cho ông trong tang điếu và lời văn muộn mằn cố chắt lọc của đối thủ mà hôm nay đang thay ông cầm lái đất nước này.

Vấn đề không chỉ là trái hay không trái những “quy định” hiện hành vốn đang có nhiều khoảng trống là nhận “tiền hối lộ” hay “tiền hoa hồng” hay núp dưới bất kỳ danh nghĩa nào thì bản chất của sự việc vẫn chỉ là một: nhân hội lộ và một nhà lãnh đạo nghiêm minh không nên để vợ con làm những việc mà dư luận có thể “nghi” về tính khách quan chứ đừng nói là tự tay cầm lấy nó.

Ông là Tổng thống và ông vẫn là người tự quyết định cái đúng cái sai và chịu trách nhiệm trước đất nước và nhân dân mình, đâu có thể biện minh kiểu “chiếu cố công trạng đóng góp cho đất nước”, hay hãy để ông được “hạ cánh an toàn”.

Đó là bản chất thiện mỹ của chính ông nên bạn bè và nhân dân đã đứng dài hai bên đường khóc và tiễn đưa ông như là sự chấp nhận lời xin lỗi cao đẹp đó.

Riêng tôi xin nghiêng mình chia tay ông và vẫn trân trọng quý mến ông vì sự sám hối đến cao độ và trong việc chọn cái chết để bảo toàn tính chân thiện mỹ, để lại bài học đạo đức cho đời và vòng hoa của tôi dâng đến mộ ông là mấy chữ vàng: “Tôi nghiêng mình trước cái chết trong thanh tao và luôn biết sám hối và thực hành chân thiện mỹ!”

>> Chùm ảnh đám tang ông Roh Moohyun

Kể từ chiều qua tới sáng nay, 24/5, hơn 10.000 người tới tiễn biệt Tổng thống Roh Moo-hyun tại làng Bongha. Dòng người trong nước mắt đang đổ về Bongha ngày càng đông. Ảnh: The Korea Herald.

“Nỗi đau tôi gây ra cho nhiều người là quá lớn. Nỗi đau của những ngày sắp tới là quá sâu sắc…Đừng hối tiếc, đừng đổ lỗi cho ai. Đó là số phận”- ông Roh viết trong bức thư tuyệt mệnh gửi gia đình. Ảnh: Chosun IIbo.

Giữa “rừng” truyền thông, tại Thủ đô Seoul, đông đảo người dân Hàn Quốc quỳ lạy và thắp hương trước bàn thờ cựu Tổng thống Roh Moo-hyun. Ảnh: AP.

Ông Roh Moo-hyun để lại bức thư tuyệt mệnh nói rằng, “cuộc sống đã trở nên không thể chịu đựng được”. Ông yêu cầu được hỏa táng và tro đặt trong một ngôi mộ nhỏ ở làng Bongha quê hương. Ảnh: Reuters.

Nỗi đau tột cùng của những người ủng hộ cựu Tổng thống Roh Moo-hyun. Sinh thời, ông Roh được nhiều người dân Hàn Quốc ngưỡng mộ và yêu mến vì tấm gương cuộc đời. Ảnh: AP.

Đêm 23/5, tại Seoul, hàng nghìn người thắp nến cầu nguyện cho linh hồn cựu Tổng thống Roh Moo-hyun. Ảnh: Reuters.

Đương kim Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung Bak yêu cầu tổ chức lễ tang ông Roh theo đúng nghi thức dành cho cựu Tổng thống. Ảnh: Chosun IIbo.

Roh Geon-ho, con trai cựu Tổng thống Roh Moo-hyun, đặt hoa trước bàn thờ cha tại làng Bonghwa.

Vài giờ sau khi ông Roh tự sát, Bộ trưởng tư pháp Hàn Quốc tuyên bố sẽ ngừng cuộc điều tra tham nhũng đối với ông Roh. Tuy nhiên, không rõ các thành viên gia đình ông có tiếp tục bị điều tra hay không? Ảnh: Reuters.

 

Nguyễn Hoàng Hà