Bao Giờ Mới Biết Nhục ?

Posted on June 3, 2011

0



Trên diễn đàn mạng trong nước đang có lời kêu gọi người Việt Nam đi biểu tình tuần hành ôn hòa vào sáng ngày Chủ Nhật, 5 tháng 6 sắp tới, trước tòa Ðại Sứ Trung Quốc ở Hà Nội và tòa tổng lãnh sự tại Sài Gòn, để phản đối việc tầu Trung Quốc xâm nhập hải phận Việt Nam, cắt đứt dây cáp của tầu Bình Minh 02 của Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam.

Nhiều người đã hứa sẽ tới biểu tình, dù chính quyền có cho phép hay không. Một độc giả của mạng Mẹ Nấm đọc lời kêu gọi trên xong đã gửi lời căn dặn: “Mẹ Nấm đi biểu tình nhớ mang hình chị Phương Nga theo nhé, bọn Tầu nó sợ lắm đấy… he he!” Hai tiếng cười “he he” này cho thấy người dân Việt Nam đã khinh thường thái độ khiếp nhược của chính quyền cộng sản như thế nào!

Vậy bà Nguyễn Phương Nga là ai mà bị người dân chế nhạo như thế? Bà là “người phát ngôn” của bộ Ngoại Giao Cộng Sản Việt Nam. Mấy hôm trước bà đã nói “…Hải Quân Việt Nam sẽ làm mọi việc cần thiết để bảo vệ vững chắc hòa bình, độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam!” Nếu muốn chứng tỏ mình có can đảm thì ngày Chủ Nhật này bà Nguyễn Phương Nga hãy đi biểu tình cùng với đồng bào coi! Nếu không, thì những lời tuyên bố hung hồn của bà sẽ chất đống đó, lâu ngày sẽ biến thành bùn hết!

Một độc giả mạng khác nêu ý kiến: “Ba triệu đảng viên cộng sản phải xung phong trước” trong cuộc biểu tình này! Nhưng không biết có bao nhiêu người can đảm như nhạc sĩ Tô Hải, dám bỏ đảng vì yêu nước? Chúng tôi tin rằng vì vụ cắt dây cáp này nó trắng trợn quá, rất nhiều đảng viên cộng sản sẽ noi gương Tô Hải.

Các vụ xâm phạm hải phận Việt Nam của Trung Quốc đã xẩy ra nhiều lần từ mấy chục năm qua, nhưng vụ cắt dây cáp tầu Bình Minh 02, con tầu thăm dò địa chấn, là một bước leo thang mới, nằm trong cả một chiến lược có tính toán của Trung Quốc mở đường tiến xuống biển Ðông. Vùng biển xẩy ra vụ cắt dây cáp này hoàn toàn thuộc quyền chủ quyền ven biển của Việt Nam, không liên quan gì tới quần đảo bị tranh chấp từ trước tới nay. Giờ đây Trung Quốc vẫn còn nể nang các nước Philippines hay Indonesia, mỗi lần bị các nước này phản đối vì tới gần bờ biển của họ quá, họ đưa máy bay và tầu chiến ra đương đầu, thì tầu Trung Quốc rút lui và xin hòa ngay. Hiện nay Bắc Kinh chỉ nhắm lấn chân Việt Nam, từng bước một, để cho “Vùng Lưỡi Bò” của họ trên thực tế được vững chắc trên một phần biển gần nước ta trước đã. Khi nào cả vùng biển Việt Nam đương nhiên thuộc vào Trung Quốc, họ muốn làm gì thì làm không trở ngại, họ sẽ tính việc lấn áp các nước Ðông Nam Á khác sau!

Ðối với Việt Nam, Bắc Kinh có thể tính rằng cứ mỗi ngày lấn một bước, năm này qua năm khác, mỗi bước lại đặt mọi người trước một sự đã rồi, nhiều bước nhỏ sẽ góp thành một bước lớn. Cứ để cho “người phát ngôn” của Cộng Sản Việt Nam tha hồ “nói phét,” miễn là tầu thăm dò thềm lục địa của Việt Nam “tạm ngưng” hoạt động, tầu đánh cá Việt Nam không dám đi xa kiếm ăn nữa, miễn là đừng để xẩy ra cảnh hải quân đương đầu nhau trên mặt biển, dần dần chính người Việt Nam quên lãng đi. Sau nhiều lần nghe đảng “nói phét” mà không làm gì khác cả, dân Việt sẽ nghe quen tai và không còn thấy chướng nữa. Không những thế, dư luận thế giới cũng sẽ nghe quen những lời phản đối lấy lệ của bà Nguyễn Phương Nga. Nếu không ai nghe tiếng súng, nếu không nhìn thấy cảnh tầu chiến hầm hè đối điện ngoài biển, lâu ngày các nhà báo nghe bà Nguyễn Phương Nga nói mãi cũng thành nhàm, báo chí quốc tế cũng chẳng thấy cần đăng tin nữa! Chiến lược này người Tầu gọi tên là “Tàm Thực,” nghĩa là Tằm Ăn Dâu, còn người Việt ta dùng hình ảnh mộc mạc hơn, qua câu tục ngữ “Ðể lâu cứt trâu hóa bùn!”

Trong thời gian chờ đợi những lời phản kháng của bà Nguyễn Phương Nga tích lại lâu ngày hóa thành bùn hết, Bắc Kinh sẽ luôn luôn thân thiện với các lãnh tụ đảng ở Hà Nội. Nay mời một quan sang du lịch, mai lại gửi một quan chức Thiên triều qua thăm viếng; lần nào gặp nhau cũng ca ngợi tình đồng chí, anh em, nhắc đi nhắc lại 16 chữ vàng, hợp tác chiến lược toàn diện, vân vân. Cứ như vậy, Bắc Kinh hy vọng lâu ngày dân Việt Nam sẽ quen, coi Trung Quốc đúng là nước anh em của mình, không khác gì mình cả! Lâu ngày là bao nhiêu lâu? Ðối với người Trung Hoa, một thế kỷ cũng chỉ là một khoảng thời gian ngắn!

Trước đây Trung Quốc đã đơn phương ban hành “lệnh cấm đánh bắt cá trong biển Ðông” có hiệu lực từ ngày 16 tháng 5 đến ngày 1 tháng 8 năm 2011, trên vùng biển thuộc chủ quyền nước ta. Cũng như những lần “tầu lạ” đâm vào tầu Việt Nam, “tầu lạ” cướp thuyền đánh cá ta, “tầu lạ” bắt cóc ngư dân, tịch thu máy móc, trước đây, chính quyền cộng sản đều cho bà Nguyễn Phương Nga phản đối lấy lệ, người dân đi đánh cá phải lo tự bảo vệ lấy thân. Trong lịch sử Việt Nam đã từng nói đến “Tầu khách” khi có những đợt “thuyền nhân” Trung Hoa sang Việt Nam tị nạn sau mỗi lần ngai vàng đổi chủ; nhưng đến thế kỷ 20 mới xuất hiện hai chữ “Tầu lạ!” Lâu ngày lạ cũng thành quen, đó là do công trạng của đảng Cộng Sản Việt Nam!

Trước vụ tấn công tàu Bình Minh 02 vào ngày 26 tháng 5, Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt đã đi thăm các nước Singapore, Indonesia và Philippines và Tham Mưu Trưởng Trung Quốc Trần Bỉnh Ðức qua thăm Mỹ. Tấn công tầu Bình Minh 02 cùng thời gian có những chuyến công du đó, họ muốn cho thế giới và người Việt Nam thấy rằng vụ cắt dây cáp của tàu Việt Nam chỉ là một công việc bình thường có tính cách “nội bộ,” giống như công việc của cảnh sát đi bắt trộm, không ai cần quan tâm cả!

Chính vì vậy, người dân Việt Nam phải chứng tỏ cho cả thế giới thấy đây không phải là chuyện bình thường! Ít nhất, một lần này, phải nói lớn: “Chúng tôi phản đối!”

Cuộc biểu tình ngày Chủ Nhật 5 tháng 6 sắp tới là một cơ hội để thực hiện mục tiêu đó! Người Việt Nam càng đi biểu tình đông thì dư luận thế giới càng phải chú ý. Nếu chính quyền cộng sản đàn áp, như họ đã từng làm trước đây, thì báo chí thế giới càng chú ý nhiều hơn. Cuộc biểu tình ngày 5 tháng 6 sắp tới là một cơ hội cho dư luận quốc tế biết việc tấn công tầu Bình Minh 02 là một vụ vi phạm hết sức ngang ngược, trắng trợn của một nước lớn đối với một quốc gia láng giềng!

Cuộc biểu tình này nên biến thành một phong trào, kéo dài, tổ chức liên tiếp trong các ngày Chủ Nhật sau, cho đến khi nào hai chính quyền cộng sản phải giải quyết những đòi hỏi của người dân Việt Nam. Ngay từ bây giờ người Việt ở nước ngoài cũng nên tổ chức các cuộc biểu tình song song với người trong nước. Người Việt khắp thế giới cùng kéo đến trước các tòa đại sứ và lãnh sự Trung Quốc ở khắp nơi, trương cao khẩu hiệu và phát các tài liệu chứng minh Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của nước Việt Nam bao nhiêu lần, bắt đầu với cuộc tấn công chiếm Hoàng Sa năm 1974, và chiếm Trường Sa năm 1988. Các cuộc biểu tình ở các nước Ðông Nam Á phải vận động báo chí địa phương, kêu gọi người bản xứ tham dự! Ðề tài chính trong các cuộc biểu tình này là công bố trước dư luận quốc tế việc Trung Quốc đã vi phạm Công ước về Luật biển 1982 mà Trung Quốc và Việt Nam đều đã ký kết.

Song song với các cuộc biểu tình, nếu chính quyền Cộng Sản Việt Nam không làm thì người Việt khắp thế giới phải gửi những bản lưu chiểu tới Liên Hiệp Quốc, công bố bằng chứng những vụ Trung Quốc vi phạm chủ quyền trên biển của người Việt Nam cho cả thế giới biết; phải kêu gọi các tổ chức phi chính phủ trong vùng Ðông Nam Á ủng hộ mình. Với một phong trào như vậy thì sau cùng chính quyền cộng sản sẽ phải làm theo, họ sẽ phải đưa nội vụ ra trước các cơ quan tài phán quốc tế, trước tòa án về luật biển của Liên Hiệp Quốc.

Trên tạp chí Dân Chủ và Phát Triển, Tiến Sĩ Âu Dương Thệ đã đặt hết trách nhiệm về vụ Trung Quốc lấn chân trên biển này cho Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản, đặc biệt là hai người: Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, kiêm bí thư Quân Ủy Trung Ương, và Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh, phó bí thư QUTU. Ông Âu Dương Thệ kể lại, vào giữa tháng 4 vừa qua Trung Quốc đã cho Thượng Tướng Quách Bá Hùng, ủy viên Bộ Chính Trị và phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương Cộng Sản Trung Quốc, sang Việt Nam, đưa ra yêu sách ba điểm với Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh. Các yêu sách đó nhấn mạnh hai đảng Cộng Sản phải “(1) tăng cường tiếp xúc chiến lược, nắm vững định hướng đúng đắn phát triển quan hệ Trung-Việt; (2) coi trọng tuyên truyền hướng dẫn, tích cực tạo bầu không khí hữu nghị, đoàn kết, hợp tác Trung-Việt; (3) làm phong phú nội dung giao lưu, nỗ lực nâng cao trình độ hợp tác thiết thực giữa quân đội hai nước.”

Ông Âu Dương Thệ nhận xét: “Trong biến cố ngày 26 tháng 5 đã cho thấy, cả ba yêu sách trên của Bắc kinh đã được Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh thực hiện tốt: (1) Họ đã ra lệnh không cho các đơn vị Hải Quân và Không Quân Việt Nam ngăn chặn ba tầu tuần thám của Trung Quốc xâm phạm hải phận Việt Nam và tấn công tầu Bình Minh 02 – đó là nắm vững định hướng đúng đắn. (2) họ đã ra lệnh cho bóc ngay hai bài trên tạp chí Cộng Sản ngày 27 tháng 5; và không cho phép các báo Nhân Dân và Quân Ðội Nhân Dân được tường thuật với những hình ảnh tấn công ngang ngược của ba tầu Hải Quân Trung Quốc ngày 26 tháng 5! Chỉ còn một tờ báo điện tử của Cộng Sản Việt Nam còn đăng tin về vụ này (đó là tuyên truyền hướng dẫn).

Ngày Thứ Ba, 31 tháng 5, người phát ngôn bộ Ngoại Giao Trung Quốc Khương Du nói với các nhà báo tại Bắc Kinh rằng: “Chúng tôi yêu cầu phía Việt Nam dừng ngay các hoạt động của họ và không gây thêm rắc rối.” Không biết ai gây ra rắc rối? Chắc chỉ có hai ông Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh và Trung Ương Ðảng Cộng sản là muốn “không rắc rối!”

Còn tất cả mọi người Việt Nam yêu nước đều muốn phải làm cho ra nhẽ. Không thể để cho công lao bảo vệ non sông của bao thế hệ tổ tiên bị đảng Cộng Sản để cho biến thành bùn tất cả!

Ngô Nhân Dụng

Bao Giờ Mới Biết Nhục ?

Trong khi cả nước lòng dân sôi lên căm phẫn khi thấy giặc Tầu đã vào đến nhà giương oai quắc mắt cắt cáp tầu khảo sát đáy biển Bình Minh 2 và đàn áp ngư dân ngay trong lòng biển Việt Nam thì đảng và nhà nước lại rỗi hơi bầy trò hội thảo kỷ niệm 100 năm “sự kiện Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước” (5/6/1911-5/6/2011).

Cuộc họp “dư tiền dửng mỡ” này đã diễn ra tại Thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn cũ) hôm 31-05 (2011), chỉ 6 ngày sau khi 3 tầu “hải giám” (giám sát biển) của Bắc Kinh đàn áp, phá hoại công tác thăm dò đáy biển của Công ty dầu hỏa Việt Nam (PetroVietnam, PVN).

Theo lời Phó Tổng Giám đốc PetroVietnam Đỗ Văn Hậu thì các Tầu Trung quốc đã tấn công tầu Bình Minh 2 vào sáng hôm thứ Năm 26/05, tại vùng biển miền Trung chỉ cách mũi Đại Lãnh của tỉnh Phú Yên 120 hải lý (222 cây số), hoàn toàn trong thềm lục địa thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Ông Hậu nói với Báo chí tại Hà Nội rằng : “ Việc các tàu hải giám Trung Quốc vào rất sâu trong lãnh hải của Việt Nam để phá hoại, cản trở các hoạt động thăm dò khảo sát bình thường của PVN là một hành động hết sức ngang ngược, vi phạm trắng trợn đối với quyền chủ quyền của Việt Nam, gây thiệt hại lớn về kinh tế và cản trở hoạt động của PVN.” (Thông tấn xã Việt Nam, 27-05-011)

3 tầu Trung Hoa đã vây hãm Bình Minh 2 suốt 4 tiếng đồng hồ, từ 5 giờ sáng cho đến 9 giờ sáng mới bỏ đi, sau khi đã cắt cáp thăm dò của tàu này.

Ông Hậu nói: “Tàu Bình Minh 02 và các tàu bảo vệ đã phải dừng công việc trong ngày 26/05 và thu lại các thiết bị bị hỏng để sửa chữa…. Tàu khảo sát địa chấn của Việt Nam phải tới 6 giờ sáng thứ Sáu 27/05 mới quay trở lại hoạt động bình thường.” (TTXVN, 27-5-011).

Tuy nhiên, ông Hậu không cho biết liệu các tầu của PVN có đánh điện kêu cứu với các đơn vị Bộ đội biên phòng tỉnh Phú Yên hay không, nhưng Bộ Quốc phòng Việt Nam đã không đưa ra bất cứ lời tuyên bố nào về biến cố vi phạm lãnh thổ nghiêm trọng này của phía Tầu.

Cũng nên biết, vùng 4 Hải quân Việt Nam có trách nhiệm “quản lý Quần đảo Trường Sa, đảo Phú Quý và vùng biển phía nam miền Trung, từ Phú Yên đến Bắc Bình Thuận gồm các tỉnh: Phú Yên, Khánh Hòa, Ninh Thuận và phía Bắc của Bình Thuận. Trụ sở Bộ chỉ huy: quân cảng Cam Ranh (Khánh Hòa).”

Trong khi, Không quân có Đoàn Hải Vân gồm : “ Trung đoàn Tiêm kích 929 Đà Nẵng MiG-21bis/UM Trung đoàn Trực thăng 954 Đà Nẵng Ka-25, Ka-28, Ka-32, Mi-171 Trung đoàn Huấn luyện 940 Phù Cát MiG-21UM, Su-27SK/UBK Sư đoàn 370”. Trường Sĩ quan Không quân ở Nha Trang có “Trung đoàn Huấn luyện 910 Đông Tác L-39C, Yak-18 Trung đoàn Huấn luyện 920 Cam Ranh L-39C, Yak-52.”

Các đơn vị Không quân này có trách nhiệm quân sự đối với cả hai vùng trời Hoàng Sa và Trường Sa.

Nhưng cả hai Binh chủng Hải và Không quân đều không dám gửi tầu tác chiến ra khơi , hay cho lệnh máy bay cất cánh đánh đuổi các tầu Trung Quốc như Mã Lai và Phi Luật Tân đã làm khi các tầu Trung Hoa xâm nhập vùng tranh chấp của hai nước này trong vùng Trường Sa.

Do đó khi mọi người nghe người Phát ngôn của Bộ Ngoại giao CSVN, Nguyễn Phương Nga nói mạnh trong cuộc họp báo ngày 29-5 (2011) thì cũng chỉ biết “mỉm cười” cho qua.

Hãy đọc báo Pháp Luật, xuất bản ở Thành phố Hồ Chí Minh trong số ra ngày 30-5 (2011) :

(Báo) Lao Động: Hải quân Việt Nam sẽ làm gì để bảo vệ các tàu dầu khí của Việt Nam?

Bà Nguyễn Phương Nga: “Chính sách quốc phòng của Việt Nam là hòa bình và tự vệ. Hải quân của Việt Nam sẽ làm mọi việc cần thiết để bảo vệ vững chắc hòa bình, độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam để phục vụ phát triển kinh tế-xã hội của đất nước.”

Nhưng đã có bao giờ Hải quân Việt Nam dám ra khơi bảo vệ ngư dân Việt Nam khi họ bị quân Tầu bắn phá, giết người, cướp của, bắt giam và tịch thu tài sản trên biển chưa?

Hãy đọc các Báo Việt Nam tường thuật trong Bài viết “Tàu Trung Quốc uy hiếp, bắn đuổi tàu cá Việt Nam” : Lúc 10 giờ 5 phút sáng nay 1/6, thuyền trưởng Lê Văn Giúp cấp báo về Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Phú Yên, báo tin bị tàu quân sự Trung Quốc bắn và kìm kẹp ngay trong vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.”

“Theo truyền trưởng Lê Văn Giúp (SN 1962, ngụ TP Tuy Hòa, Phú Yên), tàu cá PY 92305 TS của anh vừa bị tàu Trung Quốc quấy rối vào chiều 31/5. Anh Giúp kể tàu anh đang đánh cá ở cách đảo Đá Đông thuộc quần đảo Trường Sa 5 hải lý, bất ngờ 3 chiếc tàu quân sự của Trung Quốc chạy đến….”

“… Sau khi bắn liền 4 phát xuống nước ngay sát tàu anh Giúp, các tàu trên lướt tới, chạy ngang trước mũi tàu của anh. Anh Giúp phải bẻ mạnh bánh lái mới không đâm trúng tàu Trung Quốc. Sau đó, 3 tàu Trung Quốc còn kìm kẹp tàu anh Giúp cùng một tàu cá khác suốt đêm 31/5….”

Đại tá Nguyễn Trọng Huyền, Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy biên phòng tỉnh Phú Yên cho hay, từ đầu tháng 3, tàu hành nghề của Trung Quốc chèn ép ngư dân, xâm chiếm ngư trường Việt Nam diễn ra phổ biến. “Tuy nhiên, theo báo cáo cáo và mô tả của ngư dân thì lần này là tàu quân sự của Trung Quốc vì tàu có trang bị vũ khí”.

Các báo còn viết :“Cùng ngày tại Quảng Ngãi, vào lúc 10 giờ sáng nay (1-6-011), anh Huỳnh Công Kính, 32 tuổi, ở thôn Đông, xã An Hải, huyện đảo Lý Sơn, chủ tàu cá QNg 66 369 TS cho biết tàu cá của anh bị tàu chiến Trung Quốc phá hoại dây lặn, lấy toàn bộ lương thực, thực phẩm và các ngư lưới cụ khác khi tàu đang khai thác hải sản trên vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa.”

TỪ MIỆNG NGƯ DÂN

Báo VNEXPRESS viết ngày 30-5 (2011) : “ Tàu Trung Quốc tiến sâu trong vùng biển của Việt Nam, đe dọa, xua đuổi thậm chí dùng vũ lực cướp tài sản của ngư dân là tình trạng được cho là “cơm bữa” đối với ngư dân Việt Nam những ngày này.

Sáng nay, tàu PY92134 cập bến cá Đông Tác ở phường 6, thành phố Tuy Hòa, Phú Yên cùng với 4 chiếc tàu bạn. Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Hiệp, người có 15 năm thâm niên câu cá ngừ đại dương, cho biết: “Tàu mang cờ và chữ Trung Quốc xuất hiện rất nhiều trên biển thuộc chủ quyền Việt Nam, gần như đi hướng nào cũng gặp…”.

“ …Theo thuyền trưởng Nguyễn Đình Nhã, từ sau Tết đến giờ, tàu hành nghề mành chụp mực của ngư dân Trung Quốc xuất hiện rất dày ở vùng biển của Việt Nam. Mỗi đoàn của họ có khoảng 8-10 chiếc tàu, “mỗi chiếc to gấp ba, bốn lần tàu ngư dân Việt”.

Những hành động ngăn trở, đe dọa từ tàu Trung Quốc được ngư dân cho biết là như cơm bữa trên biển Đông. Thậm chí không ít trường hợp bị thu sạch thủy sản vừa đánh bắt được ngay trong vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.

Thuyền trưởng Trần Văn Thoa quê ở Bình Sơn, Quảng Ngãi, cũng vừa đưa tàu về đất liền sau gần một tháng trên biển. “Đến Hoàng Sa được 2 ngày, chúng tôi trúng đậm khoảng 1 tấn cá mó nên rất mừng. Ai ngờ sáng 6/5 bắt đầu có chuyện”.

Ông kể, rạng sáng ngày 6/5, một chiếc tàu sắt trọng tải lớn mang cờ Trung Quốc áp sát, thả ca nô cập tàu cá Việt Nam dùng súng uy hiếp. Hai thuyền viên Phạm Hò và Nguyễn Thành bị kéo xuống hầm thuyền để xúc cá, tôm chuyển sang tàu của họ. Sau hơn 60 phút lục soát và cướp tài sản, tàu Trung Quốc xua đuổi tàu cá anh Thoa rời Hoàng Sa.

“Trong phiên biển này, chúng tôi bắt gặp rất nhiều tàu cá Trung Quốc trên vùng biển Việt Nam, thậm chí có tốp tàu đến hành nghề cách vùng biển Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi chỉ khoảng 40 hải lý”, ngư dân Tiêu Viết Thạch tiếp lời.”

Trong khi đó, trong số ra ngày 01/06 (2011), báo Thanh Niên viết về những chuyện đau lòng của ngư phủ Việt Nam : “ Trong khi đang đánh bắt hải sản trên các ngư trường truyền thống thuộc chủ quyền VN, nhiều ngư dân miền Trung bị tàu Trung Quốc vây bắt, tịch thu tàu cá, hải sản, đòi tiền chuộc khiến họ tán gia bại sản.

Chỉ trong vòng 5 năm, tàu cá của thuyền trưởng Tiêu Viết Là, ở thôn Châu Thuận Biển, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi) đã 4 lần bị Trung Quốc tấn công, bắt giữ, tịch thu tàu.

Đó là vào năm 2006, khi tàu của ông chạy vào núp gió tại khu vực đảo Phú Lâm, bị phía Trung Quốc cho ca-nô đuổi theo thu sạch máy móc, dụng cụ, gạo, cá. Đến tháng 6.2007, trên đường chạy tránh bão tại khu vực quần đảo Hoàng Sa, tàu của ông lại bị tàu Trung Quốc rượt đuổi, bắn 6 ngư dân bị thương, tịch thu chiếc tàu trị giá trên 300 triệu đồng. Năm 2008, một lần nữa ông bị Trung Quốc tịch thu máy móc, phương tiện hành nghề và đến tháng 3.2010 tiếp tục bị bắt, tịch thu tàu. Vì thế, từ một gia đình giàu có nhất, nhì thôn Châu Thuận Biển, bây giờ ông Là trở nên khánh kiệt, nợ nần.

Mất tàu, ông Là đi bạn với tàu cá khác ở địa phương với hy vọng trả bớt nợ nần, nuôi vợ con nhưng chỉ sau một chuyến đành phải giã từ biển xa vì sức khỏe quá yếu, hậu quả từ những trận đòn khi bị Trung Quốc bắt, không thể chống chọi với sóng gió giữa trùng dương. Bao lo toan “cơm áo gạo tiền” lại đổ sang vai vợ – bà Nguyễn Thị Bưởi. Ngày ngày, bà Bưởi xuống bến mua cá rồi ra chợ bán lại kiếm lời để trang trải cuộc sống, nên món nợ mấy trăm triệu đồng chưa biết đến bao giờ mới trả nổi. Bà than thở: “Gia đình còn nợ ngân hàng 120 triệu đồng. Vừa rồi, họ xuống đòi nợ gốc và lãi, nếu không trả được sẽ niêm phong nhà. Tui bây giờ như ngồi trên lửa, chẳng biết tính sao đây?”.

Không chỉ ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn mà nhiều gia đình ngư dân ở huyện đảo Lý Sơn cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Điển hình như trường hợp của ngư dân Nguyễn Chí Thạnh (27 tuổi, xã An Hải) khát khao làm giàu từ biển cũng tiêu tan sau khi tàu cá QNg-6517TS – gia tài mà vợ chồng anh dành dụm được và vay mượn người thân – bị Trung Quốc bắt giữ, tịch thu vào tháng 6.2009. Còn gia đình ngư dân Mai Phụng Lưu (ở thôn Tây, xã An Hải) sau 4 lần bị Trung Quốc bắt giữ, tịch thu tàu, đòi tiền chuộc, giờ trắng tay, cô con gái út đi làm thuê ở TP.HCM, còn ông cùng 3 người con trai phải đi bạn với những tàu cá khác…”

Trên đây chỉ là một số ít trường hợp được báo chí nói tới với những ngư dân may mắn còn sống sót. Đã có hàng trăm ngư phủ bị quân Tầu giết mất xác trên biển khi thuyền của họ bị chúng đâm chìm trong đêm tối quanh hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, hay bị bão tố cuốn trôi trước những con mắt dửng dưng của quân Tầu ngụy trang ngư dân trong nhiều năm qua.

Chuyện mất người, mất của của ngư dân Việt Nam ở Biển Đông đã cao như núi nhưng đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam, từ trước đến nay chỉ biết phản đối hay xác nhận chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa bằng nước bọt, nghe rất phản động.

Nhưng trước vụ tầu khảo sát địa chấn Bình Minh 2 bị Tầu tấn công ngay trong khu đặc quyền kinh tế và trong phạm vi hải phận Việt Nam mà Chính phủ CSVN vẫn không dám tố cáo hành động xâm lược trắng trợn này với Liên Hiệp Quốc vì Tầu đã vi phạm Hiến chương Liên Hiệp Quốc và Luật biển năm 1982, nói chi đến việc kiện ra trước Tòa án Quốc tế như một số chuyên gia trong nước đề nghị.

Tính nhu nhược của CSVN còn được chứng minh bằng thái độ hèn yếu của các báo chính thống của đảng và nhà nước như các báo Nhân Dân, Quân đội Nhân dân, Sài Gòn Giải Phóng, ViệtNamNet, Thông tấn xã Việt Nam, Đài Tiếng Nói Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam và Tạp chí Cộng sản đã không dám viết bài Bình luận lên án trả đũa các bài viết hỗn xược của các Báo và Đài Trung Quốc, tiêu biểu như tờ Hoàn Cầu Báo.

Một bài viết trên báo này ra ngày 1/6 (2011) viết rằng : “ Bắc Kinh vẫn không muốn làm gia tăng căng thẳng, nhưng buộc phải thành thật với Việt Nam. Nếu như Việt Nam cứ tiếp tục hoạt động trong vùng biển chủ quyền của Trung Quốc, thì sẽ phải chịu trách nhiệm vì hành vi của mình.

“Nếu Việt Nam thực sự sẵn sàng ‘làm mọi việc cần thiết’, thì cứ việc thử sức mình xem.”

Tờ Hoàn Cầu nói nếu như Hà Nội tính toán rằng qua việc gây áp lực ngoại giao có thể khiến Bắc Kinh nhượng bộ về biển đảo, thì thật quá ngây thơ.

Báo này cũng nhắc lại rằng Việt-Trung hai nước láng giềng có nhiều lợi ích chung trong dàn xếp hòa bình tranh chấp lãnh thổ, và nếu như Trung Quốc tiếp tục kiềm chế thì Việt Nam cũng cần cố gắng không hành xử một cách hung hăng.” (Theo BBC)

NGUYỄN CHÍ VỊNH BẺM MÉP

Trước các hành động hung hãn, bất chấp luật pháp quốc tế của Bắc Kinh thì giới Quân sự của Việt Nam phản ứng ra sao ?

Thái độ của họ đã được Nguyễn Chí Vịnh, Trung tướng, Thứ trưởng Quốc phòng phản ảnh trong bài viết nhân kỷ niệm 66 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12/1944-22/12/2010).

Bài báo của Vịnh có nhan đề “Tăng cường hợp tác quốc phòng phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam Xã hội chủ nghĩa, đóng góp cho hòa bình, ổn định, phồn vinh trong khu vực.”

Bàn về quan hệ giữa Việt Nam và Trung Hoa, Vịnh mơn trớn đàn anh : “ Quan hệ quốc phòng Việt Nam-Trung Quốc dựa trên tinh thần hữu nghị truyền thống và quan hệ đối tác chiến lược toàn diện giữa hai nước đã tập trung vào thực hiện các cơ chế hợp tác nhằm giữ gìn an ninh chung ở biên giới trên bộ và trên biển, giải quyết các vấn đề an ninh mà hai bên cùng quan tâm.

Cơ chế đối thoại quốc phòng hàng năm cấp Thứ trưởng Quốc phòng giữa hai nước đã được thiết lập, các mối quan hệ quốc phòng khác tiếp tục phát triển đã tăng cường sự hiểu biết, tin cậy lẫn nhau, hợp tác giải quyết các vấn đề an ninh có liên quan đến hai nước và khu vực nhằm biến quan hệ quốc phòng trở thành một trong các mối quan hệ quan trọng giữa Việt Nam-Trung Quốc.”

Bây giờ, sau vụ Bình Minh 2 và các vụ tầu Quân sự của Tầu dám cả gan vào sâu trong nội địa Việt Nam để đánh đuổi ngư dân hay tịch thu hải sản và cướp của thì Vịnh đã sáng mắt ra chưa, hay vẫn còn u mê với phương châm “16 chữ và tinh thần 4 tốt : “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” của anh láng giềng tráo trở ?

Đấy là chưa kể chuyện Tầu mới đây đã ngang nhiên cấm ngư dân Việt Nam đánh cá ở Biển Đông trong thời gian từ 12 giờ ngày 16/5 đến 12 giờ ngày 01/8, phạm vi bao gồm cả một số vùng biển của Việt Nam, trong khi các Tầu võ trang của Trung Hoa lại hộ tống cho hàng trăm thuyền đánh cá của Bắc Kinh tự do hành nghể trên biển.

Như vậy thì đến bao giờ đảng và nhà nước CSVN mới biết nhục, hay còn đợi Tầu dạy cho thêm bài học nữa mới biết mở mắt ra ?

Phạm Trần

Mối nguy từ phương Bắc

Không biết câu nói “thâm như thằng Tàu” do đâu mà có và có từ bao giờ, nhưng thực tế rằng hầu hết các câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ…đều được đúc kết qua thực tiễn cuộc sống. Với câu nói trên, ông cha ta đã ám chỉ điều gì đó, bởi ngày nay “thằng Tàu” không chỉ “thâm” mà còn là mối nguy của cả dân tộc Việt Nam. Câu cửa miệng trên không chỉ đơn thuần mang nghĩa bóng, mà có cả nghĩa đen.

Ngày 12/5/2011, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam một lần nữa khẳng định Việt Nam tiến hành bầu cử Quốc hội Khóa 13 tại quần đảo Trường Sa, bởi trước đó Chính phủ Trung Quốc từng phản đối quyết định trên. Tính đến hôm nay, Chính phủ Việt Nam đã hai lần tổ chức Hội thảo về vấn đề Biển Đông (lần 1, tháng 3/2010; lần 2, tháng 4/2011), điều đáng mừng kể từ hội thảo lần 1 đến lần 2 tuyên bố của các học giả ngày càng quyết liệt hơn. Các nhà nghiên cứu cho rằng, “Việt Nam không chỉ nói cho nhau nghe, mà còn phải nói cho quốc tế nghe” về chủ quyền quốc gia đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Những năm gần đây, số lượng luận án tiến sĩ của Trung Quốc về vấn đề Biển Đông tăng lên rõ rệt, bởi Chính phủ Trung Quốc tạo điều kiện cho các học giả, nhà nghiên cứu thực hiện việc quảng bá quan điểm, luận điểm của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa- Trường Sa đến các trường đại học, viện nghiên cứu danh tiếng trên thế giới, trong khi đó đây là điểm yếu của Việt Nam.

Theo DailyMail, Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) đã ấn định 2016 là năm kinh tế Trung Quốc sẽ vượt Mỹ, thực sự chấm dứt “Thời đại Mỹ”. Điều này cho thấy, sức mạnh của Trung Quốc đã vươn ra toàn cầu, trật tự thế giới không do Mỹ sắp đặt, mà người Mỹ hay các nước lớn muốn làm gì cũng phải dè chừng người Trung Quốc. Thế giới biết đến Mỹ với chính sách ngoại giao theo kiểu “cây gậy và củ cà rốt”, còn Trung Quốc lại theo kiểu “sức mạnh mềm”. Người Mỹ phân định rõ bạn – thù, dùng sức mạnh quân sự để thị uy; còn người Trung Quốc linh hoạt, uyển chuyển, khó nhận biết.

Thời gian gần đây, ảnh hưởng của Trung Quốc đã lan ra toàn thế giới, là một minh chứng sống động cho sự thành công của kiểu ngoại giao “sức mạnh mềm”. Trung Quốc tập trung đẩy mạnh ảnh hưởng tới các nước thuộc thế giới thứ ba, trong đó châu Phi là châu lục được biết đến như là kho tài nguyên của thế giới. Nhưng bất ổn chính trị, không như người Mỹ viện trợ kinh tế cho châu Phi thường gắn liền với điều kiện chính trị, còn Trung Quốc “đi đêm” với cả phe nhóm nổi dậy và chính phủ các nước, nhằm đạt được lợi ích kinh tế và rất thành công với “độc chiêu” này. Sách lược lợi dụng sự suy yếu của nền kinh tế Mỹ và các nước châu Âu, châu Phi, Đông Nam Á… Trung Quốc đã tung những khoản tiền khổng lồ để đầu tư sâu rộng vào các quốc gia này tạo thế chân vạc, nếu thất thu nơi này thì gặt hái ở nơi kia và khi nền kinh tế chính quốc có bị khủng hoảng họ vẫn trông được vào sự hỗ trợ mà họ đã đầu tư ở nước ngoài. Giờ đây, khắp các châu lục ở đâu cũng thấy dấu chân của người Trung Quốc, những khu vực vốn được biết đến là “sân sau” của Mỹ đã thành “sân nhà” của người Trung Quốc.

Riêng tại Việt Nam, sự ảnh hưởng của Trung Quốc trong việc chính trị, xã hội và kinh tế không phải là nhỏ. Hầu như nền chính trị và mô hình kinh tế Việt Nam ngày ngay có phần rập khuôn mô hình của Trung Quốc, và sức ảnh hưởng này mỗi ngày mỗi mạnh.

Hình ảnh về người láng giềng “hữu nghị” đã từng cai trị đất nước chúng ta qua bao thế hệ (nghìn năm Bắc thuộc), nhắc nhở nước Việt phải luôn cảnh giác. Các bậc tiền nhân đã rất thâm thúy khi để lại lời nhắn nhủ cho các thế hệ con cháu mai sau bằng những công trình có giá trị lịch sử. Trong mỗi chúng ta, rất ít người khi viếng thăm đền chùa các anh hùng, danh nhân…mà để ý một chi tiết nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn. Đó là gần như toàn bộ đền thờ các anh hùng dân tộc của Việt Nam đều quay về hướng Bắc, chẳng hạn như đền thờ nữ tướng Triệu Thị Trinh (Hậu Lộc, Thanh Hóa), đền thờ Thánh Gióng (Sóc Sơn, Hà Nội), lần lượt các đền Hạ, đền Trung, đền Thượng thờ các Vua Hùng (Phú Thọ). Có phải người xưa thâm thúy khi quay hướng đền thờ về phía Bắc để nhắc nhở con cháu khi tới viếng hãy nhớ cảnh giác với giặc phương Bắc. Các đền anh hùng chọn hướng Bắc có phải chứng tỏ các bậc tiền nhân khi chết vẫn luôn đau đáu mối nguy từ giặc phương Bắc và luôn nhắc nhở các thế hệ mai sau về mối nguy này?

Bài học Triệu Đà sai con Trọng Thủy đến lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương vẫn còn nguyên giá trị, nó như một bằng chứng sống động về mối quan hệ Việt -Trung.

Sài Gòn, tháng 5/2011.

© 2011 Tạp chí Thanh niên PHÍA TRƯỚC số 46

Advertisements
Posted in: Chính Trị