Trung Quốc đang xâm lược Việt Nam!

Posted on July 10, 2012

1



Thật vậy, và, đầy đủ hơn còn phải viết: Trung Quốc đã và đang xâm lược Việt Nam.

Chữ đã ở đây không phải nói về thời Bà Trưng, Bà Triệu, Quang Trung … mà đến cả thời Hồ Chí Minh. Và, ngay trong thời ĐCSVN đang trị vì.

Từ điển Tiếng Việt định nghĩa “xâm lược” là: “Xâm chiếm lãnh thổ, cướp đoạt chủ quyền của nước khác bằng vũ lực hoặc bằng các thủ đoạn chính trị, kinh tế”.

Thời cha ông, ngoại trừ Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc, ai cũng rạch ròi “Nam quốc sơn hà Nam đế cư”, và khi cần thì thẳng tay “Đánh một trận sạch sanh kình ngạc”.

Bội phản cha ông, thời ĐCSVN trị vì, các cuộc xâm lược từ Phương Bắc đều do các lãnh tụ ĐCSVN “mời”:

– Thời Hồ Chí Minh có công hàm 14 tháng 9 năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng.

– Thời Lê Duẩn, không biết có mời không nhưng, năm 1974, khi binh lính đồng bào mình (Việt Nam Cộng hòa) bị Trung Quốc diệt để chiếm Hoàng Sa thì lãnh đạo Cộng sản Bắc Việt chỉ đứng nhìn và vỗ tay.

Năm 1975, ông TBT này vừa huênh hoang “từ nay đất nước vĩnh viễn sạch bóng quân xâm lược” thì năm 1979 được đồng chí Đặng Tiểu Bình dạy cho một bài học đầm đìa máu và nước mắt trên biển giới Việt – Trung.

– Thời Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu: “Hiệp ước biên giới trên đất liền Việt Nam và Trung Quốc” ký ngày 30/12/1999 “mời Trung Quốc xơi” 1500 km2 lãnh thổ (bằng diện tích cả tỉnh Thái Bình) trong đó có các địa danh lịch sử nổi tiếng: Ải Nam Quan, thác Bản Giốc… cùng các cao điểm có tính chiến lược quốc phòng như điểm cao 1509 Vị Xuyên, Hà Giang…

“Hiệp định Vịnh Bắc Bộ” ký kết ngày 25/12/2000, cắt dâng 10% diện tích phần lãnh hải ở đây (so với diện tích đã được người Pháp minh định trong Công ước Pháp-Thanh 1887) cho Trung Quốc.

– Thời Nông Đức Mạnh, Trung Quốc được ông Tổng Bí thư này mời vào đóng chốt ở Tây Nguyên dưới danh nghĩa khai thác bauxite.

– Thời TBT Nguyễn Phú Trọng lời “mời” (xâm lược) còn toàn diện hơn, sâu sắc hơn. Hãy điểm lại nội dung chính của bản Tuyên bố chung do Nguyễn Phú Trọng ký với Hồ Cẩm Đào ngày 15 tháng 10 năm 2011:

“ – Hai bên khẳng định, Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn toàn cục, sẽ tăng cường giao lưu hữu nghị giữa hai nước, mở rộng hợp tác cùng có lợi trên các lĩnh vực, trân trọng, giữ gìn, phát triển tốt quan hệ hai Đảng, hai nước Việt-Trung, thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam – Trung Quốc phát triển một cách ổn định, lành mạnh, lâu dài.

– Hai bên nhất trí cho rằng, trong bối cảnh tình hình thế giới và khu vực diễn biến sâu sắc, phức tạp, việc hai Đảng, hai nước Việt Nam – Trung Quốc tăng cường hơn nữa sự tin cậy chiến lược, hợp tác chặt chẽ toàn diện, xử lý thỏa đáng các vấn đề còn tồn tại hay mới nảy sinh giữa hai nước, là phù hợp với lợi ích căn bản và lâu dài của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, có lợi cho sự nghiệp chủ nghĩa xã hội ở mỗi nước, có lợi cho hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.

– Đi sâu hợp tác giữa hai quân đội, tăng cường tiếp xúc giữa lãnh đạo cấp cao quân đội hai nước; tiếp tục tổ chức tốt Đối thoại Chiến lược cấp Thứ trưởng Quốc phòng; thúc đẩy thiết lập đường dây điện thoại trực tiếp giữa hai Bộ Quốc phòng hai nước; tăng cường hợp tác đào tạo cán bộ và giao lưu sĩ quan trẻ; triển khai thí điểm tuần tra chung biên giới đất liền vào thời điểm thích hợp; tiếp tục tổ chức tuần tra chung giữa hải quân hai nước trong Vịnh Bắc Bộ; tăng cường hợp tác trong các mặt như tàu hải quân hai nước thăm nhau.

– Trước khi giải quyết dứt điểm tranh chấp trên biển, hai bên cùng giữ gìn hòa bình, ổn định trên Biển Đông, giữ thái độ bình tĩnh và kiềm chế, không áp dụng hành động làm phức tạp hóa hoặc mở rộng thêm tranh chấp, không để các thế lực thù địch phá hoại quan hệ hai Đảng, hai nước, xử lý các vấn đề nảy sinh với thái độ xây dựng, không để ảnh hưởng tới quan hệ hai Đảng, hai nước và hòa bình, ổn định ở Biển Đông”.

Buộc nhau phải kiên trì phương châm nọ phương châm kia đâu phải vì quyền lợi dân tộc, vì đời sống của nhân dân mình mà “vì tầm cao chiến lược và tầm nhìn toàn cục”, và vì để “có lợi cho sự nghiệp chủ nghĩa xã hội”!

Nước nhỏ, còn nghèo, còn yếu thì phải lo làm cho nước giầu, dân mạnh đã, hơi sức đâu mà lo tầm cao chiến lược cái chi chi đâu đâu kia. Hơn nửa thế kỷ vác súng, nương cờ làm lính lệ cho thiên hạ, đổ hàng núi xương sông máu để đất nước vẫn khổ nghèo, tụt hậu mà chưa thấy đau, thấy tủi, thấy có lỗi với dân tộc hay sao mà nay vẫn tiếp tục lú lẫn úp mặt vào quá khứ mãi vậy.

Cướp rừng đoạt biển của nhau trắng trợn đến thế thì rõ ràng là kẻ thù rồi. Chưa choảng cho họ một trận chẳng qua chỉ vì chưa dám đánh, chưa muốn đánh, chưa đến lúc đánh chứ “Đi sâu hợp tác giữa hai quân đội” để làm gì? Để đi đánh ai? Hay để lập Thiên An Môn ở Việt Nam?

“Trước khi giải quyết dứt điểm tranh chấp trên biển” thì phải chăng hợp tác quân sự Trung-Việt chỉ nhằm  “không để các thế lực thù địch phá hoại quan hệ hai Đảng, hai nước”. “Các thế lực thù địch phá hoại quan hệ hai Đảng” là ai? Phải chăng là nhân dân ngoài Đảng ở hai nước, và nhân dân không theo lý tưởng Cộng sản ở những nước khác. …

Lại còn “thúc đẩy thiết lập đường dây điện thoại trực tiếp giữa hai Bộ Quốc phòng hai nước”, “tiếp tục tổ chức tuần tra chung giữa hải quân hai nước trong Vịnh Bắc Bộ”. Rõ là trò rước cáo vào chuồng gà nhà chứ chẳng sai!

Cáo được rước với “sự tin cậy chiến lược, hợp tác chặt chẽ toàn diện” như bản Tuyên bố chung đã ghi nên dưới thời TBT Nguyễn Phú Trọng Trung Quốc có đầy đủ các điều kiện để xâm lược toàn diện,

Bằng cách “tăng cường giao lưu hữu nghị giữa hai nước”; bằng cách “tăng cường tiếp xúc giữa lãnh đạo cấp cao quân đội hai nước” thông qua một ông Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam do Trung Quốc chọn (lẽ ra phải là tiếp xúc qua ngoại giao chứ); bằng cách “thúc đẩy thiết lập đường dây điện thoại trực tiếp giữa hai Bộ Quốc phòng hai nước”; thông qua các cuộc Hội thảo thường xuyên do Ban Tuyên giáo TW ĐCSVN tổ chức …Việt Nam được thụ giáo thật quán triệt chủ trương đường lối chính trị từ Trung Quốc.

Dưới thời TBT Nguyễn Phú Trọng, trong lục phủ ngũ tạng Việt Nam nhan nhản Trung Quốc: Trung Quốc ở các cánh rừng đầu nguồn, Trung Quốc lập bè nuôi cá nhìn vào Cam Ranh, Vũng Rô. Rồi phố đèn lồng Trung Quốc, chè bẩn do Trung Quốc “xui” làm, đỉa do Trung Quốc “chỉ đạo” bò cả vào cơm công nhân …

Người ta cứ đổ tội cho các chính quyền địa phương sơ hở, cho Chính phủ quản lý kém.

Chẳng phải!

Chính là do ông Trọng và ông Đào nhân danh Đảng lãnh đạo chỉ thị phải tin rằng Trung Quốc là “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”. Lại bảo phải: “tăng cường hơn nữa sự tin cậy chiến lược, hợp tác chặt chẽ toàn diện”. Thật là khốn khổ! Nguy cơ chết đến nơi thật rồi!

Định nghĩa của tự điển: xâm lược là: “Xâm chiếm lãnh thổ, cướp đoạt chủ quyền của nước khác bằng vũ lực hoặc bằng các thủ đoạn chính trị, kinh tế”. Để phản ánh tình hình thực tế Việt Nam hiện nay phải chữa chữ hoặc bằng chữ và thì mới đúng.

Không biết ông Trọng đã tỉnh ngộ chưa?

Mới ngày nào, vì muốn lấp liếm hay vì quan liêu, ông tuyên bố “tình hình Biển Đông không có gị mới” để gạt bỏ yêu cầu khẩn thiết được quan tâm đến Biển Đông của Quốc hội … thì đây này:

Ngày 23.6.2012, Tổng Công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc thông báo chào thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa VN, trên một diện tích rộng tới 160.129,38km2. Các lô mà CNOOC công bố chồng lên các lô từ 128 đến 132 và từ 145 đến 156 mà PetroVietnam đã và đang tiến hành các hoạt động dầu khí từ nhiều năm nay. Tại lô 129 – 132 đang có hợp đồng với Tập đoàn Công nghiệp khí Gazprom của Nga; tại lô 128 đang có hợp đồng với Cty dầu khí quốc gia của Ấn Độ ONGC; tại lô 148 – 149 PVN đã ký hợp đồng với TCty Thăm dò và khai thác dầu khí VN; tại lô 156 – 159 có khu vực PVN đang làm việc với ExxonMobil của Hoa Kỳ.

Chính phủ Trung Quốc cũng đã phê chuẩn quyết định thành lập thành phố Tam Sa trong đó bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Sáng ngày 26 tháng 6 năm 2012 họ đã cho bốn tàu chiến tiến ra biển đông để thành lập trung tâm chỉ huy quân sự trên biển Đông.

Làm sao có thể để như vậy được. Hoàng Sa, Trường Sa có vị trí chiến lược đặc biệt bảo đảm an toàn lãnh hải cho ta, ngăn chặn tấn công của bọn xâm lược từ khơi xa. Trong kỷ nguyên biển, thế kỷ 21, khi mà diện tích các châu thổ bị thu hẹp do nước biển dâng thì Biển Đông có tiềm năng và phải đảm nhiệm 45% GDP cho Việt Nam. Bởi vậy, dứt khóat không thể để họ tước đi quyền sống của dân tộc ta.

Nước đã sôi rồi, lửa đã bỏng rồi. Ông André Menras Hồ Cương Quyết – một người Việt gốc Pháp – quá bức bối, quá phẫn nộ đã xuống đường biểu tinh dương cao biểu ngữ: “Thế giới căm ghét bọn ăn cướp! Không có một “chữ vàng”, không có một “cái tốt” với kẻ ăn cướp! Hãy tôn trọng luật pháp quốc tế! Hãy tôn trọng dân tộc Việt Nam! Biển Đông không phải là cái ao nhà của mày! – Hãy quay về Hải Nam của các ngươi đi! Cút đi!”.

Thực tế cho thấy ở Việt Nam ngày nay quan trí thấp hơn dân trí khá xa. Trong hàng ngũ lãnh đạo thì chức vụ Đảng càng cao, trí càng thấp.

Cách đây hơn chục năm, một số nhà dân chủ đã cảnh báo thiết tha. Cách đây hơn một năm đồng bào đã rầm rộ xuống đường. Cuối năm ngoái Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã lên tiếng. Bây giờ, sau khi có Luật Biển, ông TBT Nguyễn Phú Trọng mới rón rén, rón rén nói được một câu!

May sao, Bộ Luật Biển của Việt Nam mong chờ từ bấy lâu nay cuối cùng đã được Quốc hội thông qua ngày 21 tháng 6 năm 2012 với đa số tuyệt đối 495/496.
Kể cũng đà rất muộn. Năm 1966 Malaysia đã có luật về thềm lục địa và năm 1984 có luật về vùng đặc quyền kinh tế. Indônêxia có luật về vùng đặc quyền kinh tế (năm 1983) và luật về lãnh hải, vùng nước quần đảo và nội thủy (năm 1996). Phillípine có luật năm 2009 về đường cơ sở.

Không thể ù lì được nữa, không được bảo mạng, không được vì ơn sâu nghĩa nặng cái ghế của mình mà bỏ Tổ quốc. Hãy tỏ bản lĩnh dân tộc, hãy sáng suốt và can trường ít nhất như Phillipine. Nội lực là chính nhưng trước một tên khùng khổng lồ không thể không thiết lập các mối liên minh, liên kết ngoại cần thiết để đủ sức mạnh đương đầu.

Quốc tế đang sẵn sàng đứng bên ta, tuần trước tại Hội thảo Quốc tế về Biển Đông tổ chức ở thủ đô Washington. một số học giả quốc tế có uy tín lớn như Carlyle Thayer, giáo sư của Học viện Quốc phòng Australia, tiến sỹ Bonnie Glasser, chuyên gia về châu Á của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), Mỹ với những chứng cứ khoa học rất thuyết phục đã khẳng định các lô dầu khí mà Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) mời thầu thăm dò và khai thác trên Biển Đông đều nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Hoa Kỳ không có quyền sở hữu và khai thác tài nguyên Biển Đông Việt Nam nhưng đường hàng hải huyết mạch tại đây rất quan trọng với họ, được sử dụng để vận chuyển và phối hợp các hoạt động quân sự từ Á Châu, qua Ấn Độ Dương và vùng Trung Đông.

Nếu từ trước tới nay Mỹ chỉ đặt trọng tâm lớn nhất vào quan hệ liên Đại tây dương (giữa Mỹ với Tây Âu) và Trung Đông thì nay, chính phủ Obama đã xếp Á Châu vào ưu tiên hàng đầu trong chính sách ngoại giao và an ninh toàn cầu.

Có thể tìm được cái “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” đấy. Đừng bỏ lỡ cơ hội.

Yêu cầu cải thiện dân chủ, nhân quyền của Hoa Kỳ là yêu cầu vì nhân dân Việt Nam, cho nhân dân Việt Nam. Những lãnh đạo ĐCSVN hãy vì dân tộc mà tự tước bỏ bớt quyền độc tôn, độc đóan, độc tài để có thể nắm chặt tay Hoa Kỳ, tăng cường sức mạnh chống Bắc triều xâm lược.

Khẩn khoản lắm, và tha thiết lắm.

Hà Nội 4 tháng 7 năm 2012
Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
Mobi: 0984 724 165

“Cuộc chiến mới” của Việt Nam và Trung Quốc

Trong khi người dân hai nước Việt – Trung chưa quên các cuộc chiến trong lịch sử giữa hai nước mà gần nhất là cuộc chiến biên giới năm 1979, cuộc chiến tại biển Đông năm 1974 và 1988; thì Hà Nội và Bắc Kinh dường như đang bắt đầu một cuộc chiến mới – cuộc chiến về chủ quyền trên biển Đông.

AFP PHOTO

Quân đội Việt Nam tại cuộc chiến biên giới Việt Trung năm 1979, ảnh chụp hôm 23-02-1979.

Chỉ có điểm khác biệt: đây dường như là cuộc chiến không tiếng súng.

Bắc Kinh giận dữ

Một đội tàu tuần tra Trung Quốc vừa đến khu rạn san hô và đảo ở trung tâm Trường Sa để thực hiện quan sát gần; sau khi đến đảo Đá Châu Viên (tức Cuarteron Reef thuộc Trường Sa). Tính cho đến ngày 3 tháng 7, đây là diễn biến mới nhất trong thời gian gần đây sau hàng loạt các tranh cãi gay gắt cũng như các hành động mà giới chức Hoa Kỳ gọi là “khiêu khích” từ phía Bắc Kinh.
Luật Biển Việt Nam được Quốc hội thông qua, trong bối cảnh căng thẳng biển Đông đang gia tăng mà chưa có hướng giải quyết.Và điều 1 trong luật này khẳng định rõ chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa của Việt Nam đã gây khó chịu cho phía Trung Quốc.

Ngay khi Luật Biển này được thông qua hôm 21 tháng 6, cùng ngày, thứ trưởng Ngoại giao Trương Chí Quân của Trung Quốc triệu đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh Nguyễn Văn Thơ đến nhằm phản đối Luật Biển mà nước này cho là “phi pháp”. Cùng thời điểm, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Hồng Lỗi cũng lên tiếng yêu cầu Việt Nam “sửa chữa sai lầm”.

9-lo-dau-khi-200.jpg
Bản đồ chỉ rõ 9 lô dầu khí mà Tổng Công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc mở thầu quốc tế hoàn toàn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Việt Nam.Source PVN.

Một ngày sau đó, Quốc hội Trung Quốc yêu cầu Việt Nam “sửa ngay lập tức” Luật Biển vừa được thông qua. Qua một lá thư của Ủy ban đối ngoại Đại biểu nhân dân toàn quốc Trung Quốc gởi cho Ủy ban đối ngoại Quốc hội Việt Nam, Bắc Kinh khẳng định “chủ quyền không tranh cãi” đối với Hoàng Sa và Trường Sa.Cũng trong thời gian đó, hàng loạt các tờ báo Trung Quốc, trong đó có tờ China Daily, lên tiếng phản bác lại Luật Biển Việt Nam với những lời lẽ gay gắt đầy đe dọa. Trong số đó, bài viết nhan đề “Trò hề lố bịch” số ra hôm 25 tháng 6 ám chỉ một cách gay gắt rằng Việt Nam “chiếm cái của người khác làm của mình” và đe dọa sẽ “trả giá đắt”. Trước đó, bài viết, “Khiêu khích sẽ dẫn đến hành động đáp trả” và “Cần có biện pháp cứng rắn để bảo vệ chủ quyền ở Nam Hải” đăng trên Nhân dân Nhật báo vào tờ Văn Hối cũng có những lời lẽ mạnh bạo tương tự.

TS Đặng Đình Quý, giám đốc Học viện Ngoại giao Việt Nam trong lần phỏng vấn gần đây với đài RFA đã nói về hoạt động của Trung Quốc như sau:

“Nó căng thẳng hơn vì những hoạt động của họ nghiêm trọng hơn trước. Đó là hành động tiến thêm một bước nữa trong việc khẳng định chủ quyền ở khu vực đường lưỡi bò. Đó là một hướng mà Trung Quốc làm để dần đẩy tất cả mọi người ra khỏi khu vực đường lưỡi bò”.

Hồi năm ngoái, tờ Hoàn Cầu Thời Báo cũng từng lên tiếng đe dọa các nước trong khu vực “chuẩn bị nghe tiếng đại bác”. Việc giới chức, học giả và các cơ quan truyền thông của Trung Quốc theo xu hướng chủ nghĩa dân tộc dùng những lời mạnh bạo nhằm chỉ trích các nước khác không còn là một điều lạ, nhất là khi Trung Quốc càng thể hiện rõ quyết tâm trong vấn đề biển Đông thời gian gần đây. Tuy nhiên, một loạt những hành động không chỉ bằng lời nói từ phía Trung Quốc cho thấy nước này sẵn sàng tiến bất cứ bước nào có thể trong cuộc tranh giành chủ quyền tại biển Đông, nơi mà cho đến bây giờ, Trung Quốc vẫn còn tỏ ra khá mập mờ trong việc xác định vùng tranh chấp.

Ngay sau khi Luật Biển Việt Nam ra đời, lần đầu tiên Trung Quốc lên tiếng xác nhận việc thành lập thành phố cấp địa khu Tam Sa, bao gồm Tây Sa (Hoàng Sa), Nam Sa (Trường Sa) và Trung Sa. Đây là lần đầu tiên Trung Quốc lên tiếng xác nhận tin này, sau khi nhiều lần phủ nhận từ năm 2007 vì gặp phải sự phản đối quyết liệt của người Việt Nam.

Cũng trong hành động mà nước này gọi là nỗ lực bảo vệ chủ quyền ở biển Đông, giới hữu trách Hải Nam cũng lên tiếng xác nhận vào cuối tháng 8 này, sẽ phủ sóng phát thanh và phát hình toàn bộ khu Tam Sa.

Giới nghiên cứu biển Đông cũng không lấy gì làm ngạc nhiên nhưng lần này họ làm một cách trắng trợn.
Nhà nghiên cứu biển Đông Đinh Kim Phúc

Trong khi đó, ông Cảnh Nhạn Sinh, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc hôm 28 tháng 6 cũng cho biết nước này sẽ nghiên cứu đến việc đặt cơ quan quân sự tại Tam Sa, đồng thời phản đối những chuyến bay tuần tra của Việt Nam tại khu vực này. Chỉ hai ngày trước đó, một nhóm tàu tuần tra gồm 4 tàu hải giám của Trung Quốc mang số hiệu 83, 84, 66 và 71 và hàng chục trực thăng cũng được điều vào biển Đông.

Hàng loạt hành động từ phía Trung Quốc diễn ra trong cùng một thời điểm rất ngắn không che lấp được sự tức giận của phía Trung Quốc đối với Luật Biển Việt Nam. Tuy nhiên, có lẽ sự việc “khiêu khích” lên đến đỉnh điểm nhất cho tới giờ phút này là việc Bắc Kinh kêu gọi đấu thầu khai thác dầu khí tại 9 lô ở biển Đông, trong đó các các lô chồng lấn với vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.

Chín lô dầu khí mà Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc (CNOOC) hôm 23 tháng 6 kêu gọi mời thầu được cho biết cách đảo Phú Quý (Bình Thuận) chừng hơn 30 hải lý và cách Nha Trang chưa đến 60 hải lý; nghĩa là nằm trong vùng tài phán của Việt Nam. Chín lô này có các lô chồng lấn với Việt Nam từ lô 128 đến 132 và lô 145 đến 156, là nơi mà Petro Việt Nam đã có các hoạt động thăm dò từ trước.

Nhà nghiên cứu biển Đông Đinh Kim Phúc nhận xét:

“Giới nghiên cứu biển Đông cũng không lấy gì làm ngạc nhiên nhưng lần này họ làm một cách trắng trợn. Hành động của Trung Quốc cho thấy tham vọng độc chiếm biển Đông là không bao giờ từ bỏ. Nó cũng là hồi chuông cảnh báo cho những ai vẫn còn ảo tưởng về cái gọi là “sự trỗi dậy hòa bình của Trung Quốc”.

Hà Nội đáp trả

china-protest-jul012012-250
Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội hôm 01/07/2012. Photo courtesy CTV Danlambao .

Việc Trung Quốc gay gắt trả đũa lại Luật Biển Việt Nam có lẽ không nằm ngoài suy đoán của nhiều người; tuy nhiên, cái mà người ta dường như không dự đoán được là phản ứng đáp trả kiểu “ăn miếng trả miếng” từ phía Việt Nam.Ngay sau khi Trung Quốc triệu đại sứ phản đối Luật Biển, cùng ngày, người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị đáp trả rằng việc thông qua Luật Biển Việt Nam là “hoạt động lập pháp bình thường” và cho rằng “Đáng tiếc là Trung Quốc đã có những chỉ trích vô lý đối với việc làm chính đáng của Việt Nam”.

Người phát ngôn của cơ quan ngoại giao Việt Nam hôm 26 tháng 6 cũng lên tiếng yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ hành động kêu gọi thăm dò dầu khí mà ông gọi là “phi pháp”. Ông Lương Thanh Nghị cũng không quên nhắc nhở phía Trung Quốc tôn trọng Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc. Đây là thỏa thuận được ký giữa Tổng bí thư ĐCSVN và Tổng bí thư ĐCSTQ hồi tháng 10 năm ngoái, trong đó hai đảng khẳng định “Căn cứ chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982”. Mạnh dạn hơn, bộ Ngoại giao Việt Nam hồi cuối tháng cũng đã trao công hàm cho đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội nhằm phản đối hành động kêu gọi thăm dò dầu khí trên.

Trong khi đó, lãnh đạo thành phố tỉnh Khánh Hòa và Đà Nẵng, yêu cầu Bắc Kinh hủy bỏ kế hoạch thành lập thành phố Tam Sa và gọi đây là hành động phi pháp.

Nhà nghiên cứu biển Đông Đinh Kim Phúc nhận xét về phản ứng của phía Việt Nam như sau:

“Phản ứng của Việt Nam trong thời gian vừa qua là vừa phải, có sự nhân nhượng để bảo đảm vấn đề ổn định và phát triển đất nước. Nhưng đối với dã tâm của Trung Quốc thì nhân nhượng phải có chừng mực chứ không thể mềm yếu trước thái độ hung hăng của Trung Quốc”.

Phản ứng của Việt Nam trong thời gian vừa qua là vừa phải, có sự nhân nhượng để bảo đảm vấn đề ổn định và phát triển đất nước.
Nhà nghiên cứu biển Đông Đinh Kim Phúc

Nếu các học giả hay giới truyền thông Trung Quốc đồng loạt lên tiếng chỉ trích Luật Biển Việt Nam nhưng không đưa ra căn cứ để chứng minh cho cái gọi là “chủ quyền không thể tranh cãi” của mình thì truyền thông, giới học giả và các công ty Việt Nam cũng phản bác lại lập luận của Trung Quốc với lời lẽ không quá gay gắt nhưng khá cứng rắn.

Đáp trả lại hành động kêu gọi mời thầu tại 9 lô chồng lấn với Việt Nam, Petro Việt Nam đã tổ chức buổi họp báo hôm 27 tháng 6 nhằm phản đối việc này; cho đây là “việc làm sai trái, không có giá trị, trái với công ước Liên Hiệp Quốc 1982 về Luật Biển và không phù hợp với thông lệ dầu khí quốc tế”. Tổng giám đốc Tập đoàn Dầu khí – Đỗ Văn Hậu còn tuyên bố “trong trường hợp phía Trung Quốc hoặc doanh nghiệp trúng thầu cố tình phớt lờ ý kiến của Việt Nam, PVN vẫn sẽ phản đối đến cùng”.

Cùng thời điểm, Luật sư đoàn Việt Nam, Hội luật gia Việt Nam cũng lên tiếng và có nhiều bài phân tích về tính phi pháp của việc mời thầu ngày 23 tháng 6 của Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc. Theo đó, Trung Quốc đã vi phạm điều 58, 76 và 77 của Công ước LHQ về Luật Biển 1982 mà Trung Quốc là một trong khoảng 150 nước thành viên.

Trong khi đó, giới quan sát cũng bắt đầu để ý đến những phát biểu khẳng định chủ quyền lãnh thổ trong các cuộc tiếp xúc cử tri hôm cuối tháng của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng. Nhưng có lẽ hành động quyết tâm nhất vẫn là cuộc tuần hành phản đối Trung Quốc và ủng hộ Luật Biển Việt Nam của ít nhất 500 người dân Hà Nội và Sài Gòn hôm 1 tháng 7. Bất kể mức độ thành công của cuộc tuần hành đến mức nào và mức độ người dân tham gia ra sao, nó cũng nói lên được rằng không dễ để một đất nước từ bỏ chủ quyền của mình.

Mặc dù ít được truyền thông trong nước nhắc đến nhưng máu xương của những người đã ngã xuống trong các cuộc chiến gần đây với Trung Quốc vào năm 1974, năm 1979 và 1988 không thể nào được xem như chưa bao giờ xảy ra. Việt Nam và Trung Quốc cũng đang bước vào một cuộc chiến tuy không tiếng súng nhưng không kém quan trọng. Dấu ấn sau mỗi cuộc chiến, kể cả cuộc chiến không tiếng súng, thì ngoài kết quả cuối cùng còn có việc người ta chiến đấu như thế nào. Và lịch sử luôn đón chào những cuộc chiến mà trong đó, người ta bảo vệ những gì thuộc về mình.

Theo dòng thời sự:

Nước láng giềng khó chơi

Chẳng lẽ vì một nước láng giềng khó chơi nào mà chúng ta phải bán nước (như bán nhà) để dọn đi nơi khác.

Từ xưa người Việt đã nói rằng, có hai điều không thể chọn lựa, đó là cha mẹ ruột và nước láng giềng, vì nó đã sẵn như vậy, chẳng thể thay đổi. Chẳng lẽ vì một nước láng giềng khó chơi nào mà chúng ta phải bán nước (như bán nhà) để dọn đi nơi khác.

Trong bài trả lời của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang với báo Tuổi trẻ ngày 25/6 vừa qua, có đoạn như sau:“Trước kia chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh. Nay thì nhiều con sâu lắm! Nghe mà thấy xấu hổ. Không nhẽ cứ để mãi như vậy, mai kia người ta nói là cả một bầy sâu, tất cả là sâu hết. Thế đâu có được! Một con sâu đã nguy hiểm rồi. Một bầy sâu là chết cái đất nước này!”

Giương Đông kích Tây

Cũng trong bài trả lời này, ông Sang khẳng định về việc chống tham nhũng: “Dứt khoát phải tiến hành thành công. Ðó là mệnh lệnh của nhân dân. Không thể để nghị quyết trung ương 4 không thành công, là phụ lòng tin của dân, của đảng, là không vì lợi ích của nhân dân, của tổ quốc. Chúng ta không có con đường nào khác, chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải thành công.

Cho dù phải chấp nhận những biện pháp đau đớn cũng phải làm, vì đó là sự sống còn của đảng, của chế độ và tương lai tươi sáng của đất nước này.

Nhiều cử tri TP.HCM đã nói thẳng với tôi ‘một số cán bộ có ăn (hối lộ) thì cũng ăn vừa phải thôi. Ăn hết như thế thì còn đâu để nhân dân ăn’, nghe thật xót xa, đau đớn và xấu hổ. Do vậy, nhất định phải làm trong sạch đảng, trong sạch bộ máy nhà nước, không còn cách nào khác”.

Nhìn từ lòng dân, thì đây là một lời nói có tính khích lệ, an ủi… đúng lúc, để phần nào “dìm” cơn phẫn nộ Trung Quốc về việc mời thầu trên biển Đông, mà nhiều người dự kiến sẽ biểu tình vào ngày 1/7/2012.

Với việc mời thầu của Trung Quốc, nhiều ý kiến trong nội bộ đảng cũng tự an ủi với nhau rằng, đó là cách giương Đông kích Tây thôi, chứ chẳng có “nước ngoài” nào nhảy vào khu tranh chấp để thầu đâu.

Việc này cũng giống như mỏ Núi Pháo vừa qua, dân chúng thì khiếu kiện và biểu tình tùm lum, nhóm của Nguyễn Thanh Phượng vẫn bán sang tay thành công cho “nước ngoài” đấy thôi. Quan trọng ở đây là “nước ngoài” nào, khi mà với các nhóm phe phái như hiện nay, họ có trong tay hàng tá quốc tịch, tài khoản ở hàng trăm ngân hàng quốc tế, việc lập nên một công ty “nước ngoài” còn dễ hơn trở bàn tay. Tài nguyên và tài sản của nhân dân, họ thâu tóm và tự bán cho chính mình để lấy tiền lời hợp pháp, thì có 100 bộ máy chống tham những cũng sẽ là “không thích hợp”.

Trung Quốc không danh chính ngôn thuận đứng ra thầu khai thác biển Đông, nhưng trong cái quyền còn nhiều ngụy biện và lấp lửng “cùng nhau khai thác” này, họ tự lập các công ty “nước ngoài” là quá dễ. Nếu Việt Nam không cương quyết, khi họ đã tự lập các công ty nước ngoài rồi, việc thầu với chính họ thì đâu còn gì để nói.

Cho nên, với việc chống tham nhũng cũng vậy, phải cấp tiến hóa và cập nhật hóa thì mới mong hiểu được tình hình hiện nay, chứ bảo thủ hóa theo hướng của ông Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang (theo nghĩa tham nhũng là cầm phong bì tiền mặt) thì con lâu mới chống được. Bởi mọi luật lệ về tiền bạc nói chung của Việt Nam vẫn còn phải chấp nhận 5 đến 10% tiền “bôi trơn” hợp pháp, đó là chưa nói tiền lãi hợp pháp, mà thực chất giống như câu chuyện hai bợm nhậu tự bán rượu cho mình, từ tờ mờ sáng cho tới khuya, chỉ có một đồng được giao dịch mà hai gánh rượu thì đi tong.

Nếu thiếu hiểu biết và thiếu thông tin, việc “giăng lưới” chống tham nhũng mãi mãi chỉ bắt được những con cá thí, chứ bầy đàn cá và cá lớn thì phải chịu thua. Tự nó cũng là trò giương Đông kích Tây mà thôi, bởi đánh động ở chỗ này thì chỗ kia đã thu xếp xong mọi sự.

Thay đổi chế độ

Cũng trong bài trả lời phỏng vấn của ông Sang, cái ý ngầm và cũng là ý hay nhất mà ông nói đến, đó là tham những có thể làm thay đổi chế độ, đảng phái.

Không phải ngẫu nhiên mà ông nói ra điều này, nó xuất phát từ nội bộ đảng đang chia rẽ nghiêm trọng. Chính TT Nguyễn Tấn Dũng đã vài lần phát biểu mình là người đứng đầu nhà nước, đành rằng nhà nước chưa phải là đảng, chưa phải chế độ (trong hình thức bộ tam quyền lực tại VN, khi còn có Tổng bí thư, Chủ tịch nước ở đó).

Rõ ràng phe cánh của ông Dũng đang ngày càng mạnh lên vì nó dính trực tiếp tới tiền và những vụ ép phe hàng vô số tỷ USD. Trong khi ông Trọng và ông Sang thì thân cô thế cô, vì không điều phối được đồng tiền của quốc gia.

Tại Việt Nam đang nổi lên một câu ngạn ngữ mới: “Chúng ta không sống bằng lương, nhưng vẫn sống bằng lương đấy”. Bởi với mức lương như hiện nay, có lý tưởng hóa cỡ nào đi nữa, thì cũng chỉ đủ cho khoảng 49% nhu cầu của một người công chức – viên chức, trong khi họ có cả gia đình phải lo.

Cái câu “một người làm quan cả họ được nhờ” vừa sai vừa đúng trong bối cảnh hiện nay. Sai là vì lương thấp, giúp được ai, mà đúng là vì bổng lộc, quyền lợi ngầm rất nhiều. Chính một bộ máy đang loay hoay với đồng lương, mà nhóm chống tham nhũng lại không có tiền để nâng lương, thành ra nói đâu mấy người nghe. Bộ máy ở dưới vừa muốn sếp của mình chống tham nhũng thành công để có tiền tăng lương, họ vừa lo kiếm bổng lộc hàng ngày để đủ sống, để dư giả, nên đầy mâu thuẫn.

Trong cuộc họp trung ương đảng gần đây, một đảng viên cao cấp tiết lộ cho biết có hơn 100 ngàn đảng viên (cả nước có khoảng 3,6 triệu đảng viên) bị kiểm điểm do sai phạm, biến chất; có khoảng 135 đảng viên cao cấp gây mất đoàn kết nội bộ đảng. Nội bộ mất đoàn kết và mâu thuẫn gây gắt, ai cũng muốn thủ thế cho riêng mình, đó là điều đương nhiên.

Cho nên cuộc chiến chống tham những, cũng giống như cuộc chiến với nước láng giềng xấu tính, không chỉ đến từ những cái sai phạm, biến chất, mà còn đến từ những thứ tưởng như tốt đẹp.

Chưa có chứng cứ gì cụ thể, nhưng cũng khó để không nghi ngờ việc hệ thống tham nhũng không nhúng tay vào việc “Trung Quốc mời thầu trên biển Đông” – nơi thuộc chủ quyền của Việt Nam. Bởi lịch sử đảng cũng cho thấy, đã có nhiều chóp bu của họ sẵn sàng dâng hiến, buôn bán biển đảo của đất nước.

Chính vì vậy, khi ở gần một nước láng giềng khó chơi như Trung Quốc, thì từ việc nội bộ như chống tham nhũng cho đến bảo vệ biên cương hải đảo đều cần phải làm từ gốc. Mà cái gốc ở đây là tiềm lực, là đồng tiền của người dân đang bị cơ chế độc đảng và một nhóm ít quyền lực điều phối theo hướng có lợi cho tham ô, móc ngoặt của bản thân họ. Nhìn theo hướng này sẽ thấy những phát biểu như của ông Sang vừa tội nghiệp vừa ảo tưởng, vì nó chỉ đi lòng vòng bên ngoài, kêu la than khóc, chứ chưa thực sự đi vào “tâm bệnh” để trị dứt điểm.

Mà “tâm bệnh” ở đây là chế độ, ông Sang đã nói đến “thay đổi chế độ”, nếu việc chỉnh đốn nội bộ bất thành. Mà cơ hội để thành thì khá mong manh

VietTuSaiGon