Thầy nào thì tớ nấy: những lời nói và hành động du côn của băng đảng mafia Tàu và Việt Nam

Posted on July 14, 2012

0



Hoàn cầu thời báo và thương vụ buôn bán hận thù của những con diều hâu Trung Cộng

Mấy năm gần đây, tờ Hoàn cầu thời báo (HCTB) nổi lên như là cơ quan ngôn luận của những “con diều hâu” China. (Cũng có thể mượn cách nói của tác giả Vũ Cao Đàm, HCTB là tiếng nói của những con diều hâu Trung Cộng). Việt Nam là một trong những đối tượng của HCTB. Mới tuần vừa qua, những con diều hâu China còn lớn tiếng lặp lại điệp khúc đe dọa Việt Nam khi Bộ trưởng Hilary Clinton viếng thăm Việt Nam. Vậy chúng ta thử tìm hiểu xem HCTB là ai mà tỏ ra hung hãn và lưu manh như thế?

Thử đọc qua vài bản tin và câu chữ sau đây:

“Trung Quốc có nhiều cách để dạy cho Philippines một bài học nhưng chúng ta không được phép dễ dãi sử dụng các cách này”.

“Philippines và Việt Nam đáng bị trừng phạt. Nếu tiếp tục khiêu khích chống Trung Quốc, các nước có thể bị trừng phạt bằng nhiều biện pháp, trong đó có tấn công quân sự”.

“Hà Nội sẽ cảm thấy đau đớn nếu giúp Mỹ trở lại”

Không có chữ nào khác ngoài tính từ “du côn” và “lộng ngôn” để mô tả cách hành xử trên. Trong năm gần đây, những cái tít và câu chữ trên hay tương tự như trên càng ngày càng xuất hiện với cường độ dày đặc hơn.

Ai là tác giả của những câu chữ du côn như trên? Xin thưa: Hoàn Cầu thời báo. Tờ báo này còn có tên tiếng Anh là Global Times. Có lẽ thấy người ta có New York Times, nên mấy người chủ trương tờ báo mới bắt chước đặt tên Times. Nhưng bắt chước mà còn quen thói trịch thượng với mộng hoàn cầu – Global. Vậy chúng ta cũng cần tìm hiểu qua lai lịch và chủ trương của những kẻ đứng đằng sau những phát biểu có thể nói là vô giáo dục như trên.

Lai lịch của HCTB rất thú vị. Nó là “con đẻ” của tờ Nhân dân nhật báo. Xin nói thêm, Nhân dân nhật báo của China, chứ không phải tờ báo có cùng tên ở Việt Nam [ở Việt Nam tên tờ báo là Nhân dân không có thêm cái đuôi nhật báoBVN]. Ai cũng biết Nhân dân nhật báo là cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng Cộng sản China. Do đó, có thể nói rằng HCTB cũng là một tiếng nói chính thức khác của Đảng Cộng sản China. Tiếc thay, đó là tiếng nói du côn và lộng ngôn.

Bối cảnh ra đời của HCTB là nhằm cân bằng cán cân thông tin về China. Giấy khai sinh của HCTB cho thấy nó được tờ Nhân dân nhật báo đẻ ra từ năm 1993, nhưng mãi đến gần đây nó mới gây tiếng vang qua phiên bản tiếng Anh. Năm 2008, khi Hồ Cẩm Đào ghé thăm tòa soạn tờ Nhân dân nhật báo, Hồ ta thán rằng sức mạnh của phương Tây cũng là thế yếu của China. Sức mạnh đó là truyền thông. Kết luận ngay từ chuyến thăm đó là: hình ảnh của China do các cơ sở truyền thông phương Tây tô vẽ không tích cực, và báo chí China cần phải được đáp ứng một cách nhanh chóng và có hiệu quả. Thế là Tháng Tư năm 2009, tờ Global Times ra đời.

Sứ mệnh của HCTB là gióng lên những tiếng nói của một China đang lên và tự tin. Do đó, nó tập trung vào những vấn đề quốc tế và quốc nội có thể gây tranh cãi. Dĩ nhiên, nó phản ánh quan điểm của Đảng Cộng sản China và nhóm lợi ích trong Đảng.

HCTB khoe rằng nó có nhiều độc giả thuộc tầng lớp tinh hoa. Trong phần About us, HCTB cho biết độc giả bao gồm các đại sứ quán, lãnh đạo doanh nghiệp, chính khách, giới trí thức, và những nhà lãnh đạo tương lai của China. Theo thống kê, phiên bản tiếng Hoa bán được 1.5 triệu bản mỗi ngày, nhưng không ai biết con số này cho phiên bản tiếng Anh, và có bao nhiêu trong số người ngoại quốc đọc.

HCTB là một tờ báo khá đặc biệt, có lẽ giống như chính quyền khai sinh ra nó – có hai bộ mặt. Bộ mặt nói tiếng Anh thì có vẻ văn minh, ngôn ngữ chừng mực, và có phần nhẹ nhàng. Nhưng bộ mặt nói tiếng Hoa thì rất hung hãn một cách hoang dã, ngôn ngữ hiếu chiến, như những kẻ du côn trong chính trường. Như thế, phải coi Global TimesHoàn cầu thời báo là hai bản chứ không phải báo song ngữ, nếu không thì đó là kiểu “lá mặt lá trái”. Chính phiên bản tiếng Hoa của HCTB có những bài đòi tấn công Việt Nam và các nước lân cận. “Cha nào con nấy”, cha có hai bộ mặt thì con cũng thế. Ngoài mặt thì nói chuyện nghĩa nhân (16 chữ vàng và 4 chữ tốt gì đó), nhưng đằng sau là một chùm dao găm sẵn sàng triệt hạ Việt Nam.

Mô hình thương mại của HCTB là buôn bán chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Ngoài ra, HCTB còn kinh doanh những “mặt hàng” liên quan, như những phát ngôn lưu manh. Để buôn bán chủ nghĩa dân tộc cực đoan có hiệu quả, thủ đoạn kinh doanh của HCTB là sản xuất ra những bài hỗn hợp giữa quyền lợi quốc gia, lợi ích truyền thông, và lợi ích độc giả. Lợi ích quốc gia xem như an toàn, vì chẳng ai dám chất vấn, mà còn có hiệu quả bơm thêm nhiên liệu cho tinh thần đại Hán. Lợi ích truyền thông ở đây phải và nên hiểu là những bài viết mang tính giật gân, cạnh tranh. HCTB không giấu giếm là nó sẵn sàng cạnh tranh với mẹ của nó (tức Nhân dân nhật báo). Lợi ích độc giả đối với HCTB là quảng bá chủ nghĩa người hùng. Lâu lâu in hình những ông tướng vận quân phục với sao lấp lánh, trông rất oai (nhưng khi bị thất sủng như Lâm Bưu thì có thể sống như thú vật). Mô hình này, nói cho ngay, cũng khá thành công trong việc thu hút độc giả.

Nghiên cứu trên 173 bản tin / bài viết của Chengju Huang (Đại học RMIT, Úc) cho thấy 72% những bài viết có nội dung tranh cãi. HCTB rất thích trả đũa Mỹ: trong số 33 bài viết về Mỹ thì 80% là chỉ trích và đe dọa (xem Bảng 1). Đe dọa bằng những ngôn từ rất trẻ con.

Bảng 1: Phân tích 173 bản tin và bài viết trên Hoàn cầu thời báo

Phân loại bài viết Số bài (Phần trăm)
Địa lý
Quốc nội 86 (49%)
Quốc tế 73 (42%)
Hỗn hợp 16 (9%)
Trong số bài quốc tế
Viết về Mỹ hay trả đũa 33 (45%)
Ngoài Mỹ 40 (55%)
Chủ đề
Gây tranh cãi 125 (72%)
Không gây tranh cãi 48 (28%)

Mới tuần vừa qua, HCTB đe dọa Việt Nam rằng “Hà Nội sẽ cảm thấy đau đớn nếu giúp Mỹ trở lại” khi Bộ trưởng Ngoại giao Hilary Clinton ghé thăm. Những cây viết HCTB còn không quên nhắc rằng China đã từng “dạy Việt Nam một bài học” (ý nói cuộc chiến năm 1979). Nhưng điều đáng tiếc là những con diều hâu núp trong HCTB mau quên lịch sử. Chúng quên rằng trong trận đánh 1979 chính China mới bị Việt Nam dạy cho một bài học. Hình như những con diều hâu trong HCTB cũng quên rằng China tuy là nước lớn nhưng chưa bao giờ thắng ai, lại còn có thời bị Nhật đánh cho tơi bời mà còn chưa tởn.

Trong thực tế, người Nhật và cả người Việt rất khinh những con diều hâu trong HCTB. Đó là những con người lưu manh, sẵn sàng bóp méo lịch sử, và hèn.

Nhìn như thế để thấy sự hiện diện của Hoàn Cầu thời báo là hoàn toàn có thể đoán được. Thật ra, tôi thấy trong bối cảnh báo chí nhàm chán (như Nhân dân nhật báo của Trung Quốc toàn nói chuyện phải đạo), sự xuất hiện của HCTB cũng có cái hay. Hay ở chỗ chúng ta biết được trong những cái đầu của một số người China (hy vọng là thiểu số) những tế bào não nghĩ gì về thế giới chung quanh họ. Bàn tay có ngón dài, ngón ngắn; trong rừng hơn 1 tỉ cái đầu, thì chắc chắn có những ý kiến và quan điểm khác nhau, và chúng ta cần biết những khác biệt đó. Tôi chỉ ngạc nhiên tại sao Việt Nam chúng ta không có một thời báo như Hoàn Cầu (làm ơn đừng bắt chước đến cái tên của họ!) để cho người dân bày tỏ cảm tình thật nhưng chắc chắn văn minh hơn HCTB. Mong lắm thay! Trong khi Việt Nam chưa có một diễn đàn để người dân có tiếng nói thật thì xin các bạn hãy xem bài này như là một tiếng nói thật của một người Việt Nam.

HCTB muốn bắt chước hệ thống truyền thông Fox của Mỹ. Nhưng chỉ khác một điều là Fox thì văn minh hơn HCTB nhiều. Mà, kỳ vọng văn minh từ một đất nước với lịch sử và truyền thống luôn muốn bành trướng đó thì có lẽ đánh giá họ quá cao. Không ngạc nhiên khi chúng ta thấy những ngôn từ hung hãn và đầy tính trịch thượng, giống y chang như tổ tiên, cha ông của họ đã như thế với vua chúa Việt Nam trước đây. Nói cách khác, trải qua bao thế hệ mà nhóm lãnh đạo ấy chưa tiến hoá để hành xử văn minh hơn. Jack Cafferty của CNN (Mĩ) từng nói về China rằng “Tôi nghĩ rằng về cơ bản, họ là một nhúm người đần độn và du côn. Họ đã như thế trong suốt 50 năm qua”. Có lẽ chúng ta phải sửa câu đó thành: họ đã hành xử du côn như thế trong suốt 10 thế kỷ qua.

N.V.

Mafia và sự nguy hiểm

Khi một nhà nước đi vào mô hình mafia là hiểm họa cho cả xã hội, khi đó quyền lực công đã biến thái sang quyền lực tội phạm, người nắm công quyền cao nhất sẽ là tên trùm trong hệ thống siêu băng đảng mafia này…

Đảng trưởng mafia Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng bắt tay đảng trưởng mafia Khmer Hun Sen

Mafia – có lẽ nhiều người biết đến từ này. Có một bộ phim có tên như vậy: một mình chống lại mafia-nếu ai đã xem phim đó sẽ biết rõ hơn từ mafia. Mafia là từ dùng chỉ loại tội phạm có tổ chức, có kẻ cầm đầu, có kế hoạch phạm tội rõ ràng và thường rất tàn bạo, độc ác khi ra tay. Mafia là một tổ chức ngoài vòng pháp luật, không có điều luật nào chi phối chúng. Mối liên kết duy nhất gắn chúng lại với nhau đó là quyền lợi, từ cái nền này chúng xây nên hệ thống quyền lực và tôn ti trật tự trong băng đảng. Quyền lực của chúng đến từ khẩu súng và tiền bạc. Một điều đặc biệt ở đây là tất cả những thành viên của chúng bị ràng buộc với nhau trong một cuộc chơi, mà ở đó lương tâm hay đạo đức là yếu tố thứ yếu. Từng người phải hành động vì sự sống còn của mình nếu tồn tại lương tâm, đạo đức thì không khác gì việc lấy búa mà ghè vào chân chính mình. Ở hệ thống này mệnh lệnh đến từ lời nói của tên Trùm, không cần văn bản gì hết. Đây là những điểm chính của một tổ chức mang tên Mafia. Tổ chức này là điều hãi hùng với bất cứ người dân lương thiện nào, nó là cái quái đảng kinh khủng đối với bất cứ đất nước nào. Nó là nỗi kinh hoàng của dân lành khắp nơi trên địa cầu từ Ý đến Hồng Kông, Macao, Mehico, Nga, Mỹ,….Nó là nhiệm vụ cần phải diệt trừ hàng đầu của bất cứ chính phủ nào.

Trong một xã hội loài người có một tổ chức quyền lực khác, ta gọi là chính phủ. Chính phủ là một tổ chức to lớn nhất, quyền lực nhất của một đất nước. Nó được lập ra để bảo đảm một điều là: người dân trong nước được yên ổn làm ăn sinh sống. Tư tưởng chính trị hiện đại chỉ rõ: quyền lực người đứng đầu tổ chức này (chính phủ) đến từ sự ủy quyền của người dân. Người đó có thể là thủ tướng, tổng thống, hay chủ tịch tùy theo pháp luật nhà nước đó qui định. Quyền lực của chính phủ hoạt động dựa trên tính chính danh của luật pháp, mọi người theo luật mà làm việc. Luật được xây dựng trên ý chí và nguyện vọng của tất cả mọi người. Tinh thần thượng tôn luật pháp là một nguyên lý lớn để vận hành hệ thống quyền lực đó. Người đứng đầu chỉ có thể có quyền lực trong khuôn khổ của luật pháp qui định và lệnh của người đó phải thể hiện qua văn bản hợp hiến mới có quyền lực với thuộc cấp. Quyền lực người đứng đầu chính phủ đến từ công quyền, đó quyền lực hợp pháp. Nó khác hoàn toàn quyền lực đến từ mối quan hệ quyền lợi và trấn áp của Mafia. Đó là tính khoa học cho một tổ chức chính phủ và quyền hành của người đứng đầu nó.

Nhưng thực tế nhiều khi không đúng như vậy. Khi mà thiết chế luật pháp, thiết chế xã hội và quyền hành người dân chưa đủ để giám sát quyền lực của người đứng đầu chính phủ thì họ hoàn toàn có thể lạm dụng quyền lực đó.

Rất nhiều chính phủ mà khi nhìn kỹ vào bên trong sự vận hành quyền lực của nó, ta thấy không khác gì một tổ chức Mafia với đầy đủ nguyên lý chính của nó. Người đứng đầu chính phủ không những có quyền lực từ luật pháp qui định mà còn có quyền lực từ sự ban phát cuộc sống, quyền lợi cho người khác. Tức là quyền đến từ con đường ngầm (mọi người tự hiểu mà làm).

Ở nước ta, quyền lực nhà nước (công quyền) từ khi rơi vào tay ĐCS VN, một tổ chức khép kín, nắm hầu hết các điều kiện ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người: kinh tế, chính trị, truyền thông, văn hóa. Trong điều kiện đó, hoàn toàn dễ tưởng tượng ra là người đứng đầu tổ chức này, chính phủ này có quyền vượt quá quyền do luật pháp qui định, vì sao thế? Vì người đó nắm được cái yết hầu, cái sinh tồn của người khác.

Thời chiến tranh và bao cấp, với kinh tế tuyệt đối quốc doanh, tập thể, trong khi đảng lãng đạo toàn diện đến cây kim, sợi chỉ cho nên Tổng bí thư là người có siêu quyền lực, chỉ thiếu ngai vàng nữa là vua. Do vậy Lê Duẩn và phe cánh mới nói được câu “Đảng là tao, tao là Đảng”, nhiều mệnh lệnh, chỉ thị không cần văn bản, không cần dấu vẫn có hiệu lực với người thi hành vì họ không có con đường nào khác. Minh chứng hùng hồn cho nhận định này là chỉ thị Z30.

Khi đất nước cởi mở một phần kinh tế, người dân không còn bị nhà nước nắm quyền sống qua sổ gạo nữa thì quyền lực cũng chuyển dần từ tay tổng bí thư sang thủ tướng. Tại sao như vậy? Tại vì quyền điều hành nền kinh tế, cái dạ dày của tất cả chúng ta đã ở trong tay vị này. Hãy xem thủ tướng đã nắm những gì: tất những yết hầu của nền kinh tế: xăng dầu, điện, than, nước, khoáng sản, cảng biển, viễn thông, truyền thông,……Giống như mafia, khi nắm quyền sống thì có thể điều khiển người khác mà không cần luật pháp. Bạn có thể tranh luận hùng hồn về vấn đề pháp lý nhưng bạn sẽ khốn đốn khi bị “đánh nguội” cái yết hầu sinh nhai của bạn và gia đình, khi đó bạn sẽ tự biết điều gì nên làm, điều gì nên tránh.

Hãy xem nền hành pháp ở VN thời gian qua để biết xu hướng Mafia của đất nước này: một minh chứng vô tiền khoán hậu cho nền hành pháp kiểu mafia là chỉ thị cấm biểu tình không cần chữ ký nhưng vẫn có giá thị thực thi. Hàng loạt người dân yêu nước xuống đường chống TQ bành trướng bị bắt giam, cải tạo mà không đếm xỉa đến trình tự của luật lệ. Điển hình trong số này là bà Bùi Hằng và cô Huỳnh Thục Vy. Đó là chưa kể đến vô vàn trường hợp bị bắt trái qui trình luật pháp (chưa có lệnh của tòa án, công tố) sau đó chết tại nơi giam giữ mà lý lẽ của kẻ nắm quyền luôn cùng phe cánh với nhau. Điển hình trong trường hợp này là cái chết thương tâm của anh Nguyễn Công Nhựt. Điều này là cực kỳ nguy hiểm vì mafia luôn là nổi ám ảnh của bất cứ ai, mà chính phủ mafia là tổ chức mafia to lớn, quyền lực nhất. Một đất nước không còn được quản lý bỡi luật pháp mà được cai trị theo kiểu mafia thì rất đáng sợ, ở đó không ai dám cất lên tiếng nói của công lý và lương tâm, bất cứ ai cũng có thể là nạn nhân của kẻ nắm quyền. Côn đồ, tội phạm được chính quyền sử dụng, bảo cơ thì cực kỳ nguy hiểm.

Khi một nhà nước đi vào mô hình mafia là hiểm họa cho cả xã hội, khi đó quyền lực công đã biến thái sang quyền lực tội phạm, người nắm công quyền cao nhất sẽ là tên trùm trong hệ thống siêu băng đảng mafia này.

Từ nhận định nguyên lý quyền lực và biểu hiện của nhà nước mafia, ta thấy ngoài VN ra, ta còn có thể thấy ở bất cứ nước nào, khi mà người cầm quyền có quyền ban phát ân huệ kinh tế qua sự độc quyền kinh tế và truyền thông nhà nước thì chính phủ của nó sẽ có xu hướng mafia. Ta có thể thấy điều trên ở nhà nước Nga, Venezuela, Bắc Triều Tiên hay TQ (rõ nhất dưới thời bố già Đặng Tiểu Bình).

Đây là một nhận thức soi sáng chúng ta trên đường xây dựng đất nước thượng tôn pháp luật. Chính phủ được lập ra để bảo vệ quyền lợi mọi người theo luật mà không bị lũng đoạn bỡi phe nhóm nào. Điều trên chỉ có thể có khi nguyên lý mafia của nó không còn tồn tại, tức là chính phủ đó không được nắm kinh tế. Khi đó điều kiện ban phát, nắm yết hầu người dân không còn là đặc quyền của kẻ đứng đầu chính phủ.

Có một nghịch lý là rất nhiều người căm ghét độc tài, e sợ một chính phủ mafia nhưng lại đi cổ vũ cho nguyên lý hình thành nên nó: kinh tế nhà nước, doanh nghiệp quốc doanh. Có lẽ họ đã quên một nguyên lý đơn giản trong đời sống loài người: ai nắm kế sinh nhai, người đó có quyền!

Nguyễn Văn Thạnh

Công an chặn, đập bể kính xe công dân

VRNs (14.07.2012) – Sài Gòn – Sau khi đã về được đến nhà an toàn, Nguyễn Hoàng Vi, một người ngồi trong chiếc xe bị đập bể kính đã viết nhắn gởi đến các anh an ninh: “Các bạn AN làm như vậy được gì nhỉ? Các bạn biết sợ người khác chụp hình mình chứng tỏ việc các bạn đang làm là mờ ám và sai trái. Và điều đó cũng chứng minh trong cái “con” của các bạn vẫn còn sót lại 1 chút ít phần “người” nên vẫn còn biết xấu hổ, nhục nhã. Những hậu quả, trách nhiệm, các bạn nhận lãnh; những xấu hổ, tủi nhục, gia đình các bạn cũng chịu lây; còn lại quyền lợi và vinh quang người khác hưởng trọn. Nếu các bạn còn biết suy nghĩ thì nên cố gắng tìm 1 công việc nào khác lương thiện hơn mà làm. Riêng mình, với những việc các bạn đã gây ra, mình vẫn cảm thấy rất bình an 1 cách khó hiểu”.

Tôi hôm qua, công an chặn xe anh Lê Quốc Quyết tại góc đường Hoàng Văn Thụ và đánh bể kính xe hơi của anh, lúc 23:00, ngày 13.07.2012. Trên xe của anh Lê Quốc Quyết có chị Bùi Thị Minh Hằng, chị Tân (vợ anh Điếu Cày) blogger Nguyễn Hoàng Vi và anh Lee Nguyễn.

Được biết tối nay, nhiều anh chị em vong niên đã gặp nhau tại quán Hương Đồng 4 để mừng sinh nhật của các blogger Diệp Lê, Trịnh Kim Tiến và Bùi Hằng. Đến dự tiệc có nhiều blogger, hoạ sĩ, đạo diễn, nhiếp ảnh gia, nhà văn, luật sư và hai linh mục.

Cách vách tường thấp của bàn tiệc là các bàn của an ninh chiếm trọn. Họ ngồi đó suốt một thời gian dài chỉ với một món nhắm, để nghe ngóng tin tức, và liên tục đứng lên ngồi xuống gọi điện thoại. Bên ngoài và bên trọng chụp hình lẫn nhau.

Buổi họp mặt sinh nhật tập thể thật vui và thấm tình huynh đệ. Khi buổi tiệc kết thúc, từng người về nhà. Do có xe hơi, và một số người đang định gọi xe ôm, nên anh Lê Quốc Quyết đã tình nguyện làm xe taxi miễn phí đưa mọi người về nhà. Khi xe bắt đầu chạy từ hướng Phú Nhuận về phía Tân Bình, công an mặc thường phục đã chặn xe lại và đập bể kính xe. Mọi người trong xe đều bị thương.

Anh Quyết kể: Sau khi đập bể kính, các anh an ninh còn thò tay vào xe tấn các các chị em phụ nữ.

Xe của anh Lê Quốc Quyết bị đập bể kính – BH

Nguyễn Hoàng Vi bị thương ở tay – ADN

Nguyễn Hoàng Vi bị thương ở chân – ADN

Vết thương trên tay anh Lee Nguyễn – BH

Anh Lê Quốc Quyết là giám đốc một doanh nghiệp chuyên nghiên cứu thị trường và cung cấp các dữ liệu các các nhà đầu từ, đang hoạt động chính thức tại sài Gòn. Anh là em trai của luật sư Lê Quốc Quân.

Trong lúc ăn tiệc tối nay, anh Quyết cho biết hầu hết các nhân viên của anh bị công an quấy rối, liên tục gọi đi làm việc. Nhiều người bị công an đe doạ, buộc nghỉ việc, nhưng họ từ chối.

Những người bị công an hành hung tối ngày 13.07.2012 sẽ có hành động phản đối công khai các hành động côn đồ của công an, an ninh Sài Gòn trong vài ngày tới đây – một người bị tấn công cho biết như vậy.

Chế độ “con hoang” nên nhà nước “côn đồ”?

Nhóm côn đồ được thuê mướn đánh đập nông dân Văn Giang

Chưa đầy hai tuần đầu tháng Bảy, hàng loạt vụ côn đồ, dưới sự chỉ đạo của lực lượng chức năng, đã đồng loạt tấn công cách hết sức dã man vào những nhóm thành phần xã hội khác nhau, từ tôn giáo cho tới các nông dân và mới nhất các bloggers. Có thể kể vài sự kiện nổi cộm:

>> Nông dân Văn Giang lại bị hành hung
>> Vì sao dân Văn Giang quyết liệt bám giữ đất?

Ngày 1/7/2012, hàng trăm côn đồ cùng với quân đội, công an, cán bộ cơ sở huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An, đàn áp dã man các linh mục, tu sĩ và giáo dân giáo điểm Con Cuông ngay trong khi cộng đồng giáo dân đang cử hành phụng vụ thánh. Nhiều giáo dân bị đánh trọng thương. Thánh tượng Mẹ Maria bị đập nát ngay trong nhà nguyện.

Tối 8/7/2012,ông J.B Nguyễn Hữu Vinh đã bị Tổ trưởng dân phố Mai Xuân Kỳ đã tổ chức cho con trai cầm đầu dẫn một nhóm người xông vào nhà riêng chém bị thương. Nguyên nhân sự việc là do ông trước đó đã tố cáo ông Kỳ dùng nhà mình cho một nhóm nhân viên Công an (An ninh) chuyên theo dõi quan sát mọi hành động trong nhà riêng của ông Vinh trái pháp luật. Đồng thời nhóm an ninh này đã đeo bám theo dõi và thậm chí ngăn chặn khi ông J.B Nguyễn Hữu Vinh đi ra ngoài.

Ngày 12/7/2012, khoảng 20 tên côn đồ với công cụ hỗ trợ, gậy gộc, dao kiếm, bất ngờ tấn công một số nông dan Văn Giang trên đường đi làm đồng về, xông vào tận nhà đánh đập dã man các nông dân này, khiến một số nông dân Văn Giang bị thương nghiêm trọng phải cấp cứu tại bệnh viện Việt Đức Hà Nội.

Tối ngày 13/7/2012, tại Sài Gòn, một số bloggers sau khi tổ chức tiệc sinh nhật tại một nhà hàng quận Bình Thạnh, trên đường về nhà đã bị một nhóm côn đồ chặn đường đập bể kính xe, khiến một số bloggers bị thương. Không chỉ có thế, nhóm côn đồ này – thực tế là những viên an ninh các bloggers đã quen mặt, sau khi hành hung các bloggers đã ngang nhiên thừa nhận: “Tao là công an nè. Tụi mày ngon gọi công an đi!”

Những năm vừa qua, hiện tượng chính quyền cấu kết với côn đồ hành xử côn đồ với người dân không còn xa lạ, nhưng đã thành hệ thống và ngày càng khốc liệt hơn. Những giang hồ, những côn đồ được chính quyền thuê mướn và cả những công an giả dạng côn đồ ngày càng lộng hành, bất chấp luật pháp và lương tri con người.

Sau các vụ việc như Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, Tiên Lãng, Vụ Bản, Văn Giang… các côn đồ không những không bị xử lý bằng pháp luật theo đơn yêu cầu của các nạn nhân, trái lại, chúng ngày càng lộng hành, hống hách, bấp chấp công luận, khiến người dân ngao ngán và nhận ra bộ mặt thật của nhà nước thực chất chỉ là một “nhà nước côn đồ” của quan, do quan và cho những nhóm lợi ích.

Một nạn nhân của côn đồ tại Văng giang

Có một thực tế rằng, không kể thời cải cách ruộng đất – do một “người con hoang vĩ đại” lãnh đạo, hiện tượng nhà cầm quyền Việt Nam xử dụng côn dồ với danh nghĩa “quần chúng tự phát” hay “quần chúng bức xúc”, chỉ thực sự diễn ra một cách có tổ chức, có hệ thống, từ khoảng cuối năm 2008 với vụ việc tại giáo xứ Thái Hà. Kể từ đó, chiêu bài xử dụng côn đồ trong các vụ việc được cho là nhạy cảm trở thành con bài chính yếu của nhà cầm quyền cộng sản và mức độ nghiêm trọng và tính chất dã man càng ngày càng tăng cao.

Có nhiều nguyên nhân gây nên hiện tượng này, như: sự phân hóa, đấu đá tranh giành quyền lực trong nội bộ nhà cầm quyền cộng sản, sự tham lam đến vô độ của những nhóm lợi ích đang khuynh loát xã hội, ý thức hệ hoang đường với một nền kinh tế thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa, việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức của HCM, một người luôn chủ trương “tam vô” – vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc.

Tuy nhiên, xét hiện tượng, mức độ và thời điểm, có một nguyên nhân khác ít người để ý, nhưng lại đang là sự thật khiến tình trạng xử dụng côn đồ nở rộ trong thời gian qua, đó là thời điểm của những “đứa con hoang” cai trị đất nước, hoặc đang thao túng đất nước bằng quyền lợi và những nhóm lợi ích khác nhau. Có thể đơn cử, năm 2008, khi vụ Tòa Khâm sứ – giáo xứ Thái Hà nổ ra, khởi đầu cho hiện tượng công an giả danh cồn đồ, nguyên Tổng bí thư họ Nông – được cho là một con hoang, đang lãnh đạo đất nước. Thật ra, không chỉ có ngài nguyên tổng họ Nông mà còn có rất nhiều vị lãnh đạo từ cao cấp tới trung cấp hiện nay, chẳng hạn như “ngài y tá”, đều là những “đứa con hoang” sản phẩm của thời khói lửa binh biến, khi những cán bộ cấp cao nằm vùng, tích cực gieo “hạt giống đỏ” trở thành những vị lãnh đạo chế độ thời nay.

Đây có lẽ là một hiện tượng chính trị có một không hai trên thế giới từ xa xưa cho tới hiện nay. Vào thời phong kiến, mặc dù có nhiều thê thiếp, mỗi hoàng tử một khi được đưa lên ngôi, họ không bao giờ chối bỏ gốc gác của mình hoặc nếu có ai đó chối bỏ thì chế độ đó luôn là một chế độ thối nát.

Nhóm côn đồ được chính quyền Con Cuông thuê mướn đang hò hét ngoài cửa sổ nhà nguyện Con Cuông

Thực ra, cái bi đát của một số những lãnh đạo cao cấp trong chế độ hiện nay không ở chỗ người được đưa lên lãnh đạo đất nước là con theo kiểu nào: con đẻ, con nuôi, con rơi …mà ở chỗ, họ đã nhẫn tâm chối bỏ gốc gác của mình hoặc tìm cách lấp liếm kiểu: “Người Việt Nam nào cũng là con của ông ấy!”. Từ chỗ là con đẻ, họ sẵn sàng chấp nhận kiếp con hoang miễn sao có quyền lực và hưởng lợi ích cho riêng mình.

Mục sư Luther King cho rằng, con người ta một khi không chấp nhận sự thật về mình thì sẽ trở thành những con người nhát đảm, sợ sệt và bạc nhược. Những con người này một khi lên lãnh đạo đất nước họ không chỉ hèn mà còn luôn nhẫn tâm đẩy người khác tới chỗ phạm những tội ác man rợ không thể tưởng tượng nổi trong thế giới văn minh.

Có lẽ nào, sự hèn hạ với ngoại bang, ác với dân của những nhà lãnh đạo Việt Nam hiện nay đều do bởi họ đã mất gốc, không cam đảm nhận ra sự thật về mình, chấp nhận làm “con hoang”, sẵn sàng bán rẻ quốc gia dân tộc, xây dựng một nhà nước côn đồ, biến những người lương thiện thành nạn nhân của cả một hệ thống chính trị toa rập với nhau, chấp nhận những thành phần con hoang lãnh đạo đất nước chỉ với duy một mục đích là quyền lực và tiền bạc?

Phải chăng “hiện tượng nhà nước côn đồ” là hệ quả tất yếu của một “chế độ con hoang” được hỗ trợ nhờ “tấm biển chỉ đường” của một thứ “ý thức hệ Xã hội Chủ nghĩa” hoang đường, biến con dân Việt Nam vừa là nạn nhân bỗng chốc có thể trở thành những thứ côn đồ thứ thiệt ức hiếp, đánh đập những anh em đồng bào của mình như từng diễn ra và đang diễn ra cách khốc liệt thời gian qua?

Nhìn máu những nông dân, những tín đồ các tôn giáo, những bloggers canh cánh trong lòng vận nước, đổ ra khắp nơi trên mảnh đất hình chữ S, mới thấy thương cho dân tộc Việt Nam với bốn ngàn năm Văn hiến, với những chiến công hiển hách chống ngoại xâm của cha ông, bỗng nhiên bị dày đạp, phá đổ bởi những những nhóm lợi ích, những nhà lãnh đạo mất gốc theo chủ nghĩa tam vô: vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo.

Bao lâu nữa Việt Nam mới sánh vai với các cường quốc năm châu? Câu trả lời có lẽ là chỉ khi nào toàn dân, cách riêng những trí thức của đất nước, nhận ra sự thật và can đảm cùng nhau dấn thân cho công lý và hòa bình.

14/7/2012

Hà Thạch

20 côn đồ truy sát người dân Văn Giang

Ông Nghiệp nhập viện với nhiều vết thương ở vùng đầu- ảnh Anh Tuấn

Có ít nhất 3 người phải nhập viện trong tình trạng bị thương nặng trong vụ việc gần 20 tên côn đồ hung hãn ngang nhiên mang theo gậy gộc, hung khí vào khu đuổi đánh hành hung người dân trong chiều 12/7, tại thôn 1, xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, Hưng Yên.

3 nạn nhân bị côn đồ hành hung đã đưa vào Bệnh viện đa khoa Sông Hồng (xã Đa Tốn, Huyện Gia Lâm, Hà Nội) cấp cứu rồi chuyển tiếp lên Bệnh viện Việt Đức được xác định là ông Đàm Văn Đồng (52 tuổi), ông Đàm Văn Nghiệp (54 tuổi) và cụ ông Lê Thạch Bàn (73 tuổi).

Theo các bác sĩ, các nạn nhân nhập viện trong tình trạng trên cơ thể dính nhiều vết thương nặng ở vùng đầu, vùng chân, tay có nhiều vết sưng tím.

Sau khi ông Đồng được các bác sĩ khâu 10 mũi, ông Nghiệp khâu 19 mũi ở vùng đầu, tình trạng sức khỏe cũng đã dần bình phục trở lại và và hiện cả hai trường hợp này đã xin về điều trị tại nhà.

Riêng cụ Bàn, do tuổi cao sức yếu, lại bị chấn thương nặng nên vẫn phải tiếp tục điều trị tại bệnh viện.

Côn đồ vào xóm hành hung người dân
Ông Đàm Văn Đồng kể lại: Sáng 12/7 ông và một số người dân trong xã có buổi làm việc với Bộ Tài nguyên Môi trường và Trung ương Hội Nông dân Việt Nam về những vấn đề liên quan đến việc thu hồi đất nông nghiệp của bà con chưa nhận tiền đền bù. Tuy nhiên, không nhận được thông tin gì, đành quay về.

Đến chiều cùng ngày, ông cùng 5 người dân trong thôn có tới khu cánh đồng Cầu Vai để xem hoạt động xây dựng của một dự án thì bất ngờ bị nhóm thanh niên lạ mặt hung hãn cầm theo gậy gộc đe dọa rồi đuổi đánh.

Thấy vậy, ông Đồng cùng 5 người còn lại tháo chạy vào trong làng nhưng nhóm thanh niên truy đuổi ráo riết để hành hung tận trong nhà dân.

Anh Đàm Văn Nghiệp đã bị 3 thanh niên cầm gậy gộc đánh tới tấp. Bất ngờ bị đánh, anh Đồng và anh Nghiệp đã chống trả lại nhóm côn đồ lạ mặt. Vì bị thương nặng, toàn thân nhiều vết sưng tím nên đã cố gắng bỏ chạy và hô hoán kêu cứu dân làng.

Chưa dừng lại ở đó, nhóm côn đồ gọi thêm khoảng gần hai chục người làm náo loạn làng quê.

Nghe tiếng hô hoán, kêu cứu, cụ Lê Thạch Bàn (73 tuổi) từ trong nhà chạy ra xem tình hình thế nào cũng bị nhóm đối tượng này dùng gậy tấn công, đuổi đánh. Cụ Bàn hoảng hốt chạy vào tận buồng nhà ông Khánh ẩn náu cũng bị mấy đối tượng xông vào đánh tới tấp.

Cụ chạy ra sân thì lại bị chặn đường đánh đến gục ngã. Thấy cụ bị thương nặng thì bọn chúng mới bỏ lại hung khí và tháo chạy. Ông Khánh vào can ngăn cũng bị đánh chấn thương ở bả vai.

Tại hiện trường, người dân thu được nhiều gậy gộc, vỏ chai bia mà nhóm người lạ mặt vứt lại sau khi ngang nhiên vào làng hành hung người dân.

Sẽ xử lí các đối tượng vi phạm

Trưởng Công an huyện Văn Giang cho hay sẽ điều tra, xử lí nghiêm các đối tượng vi phạm- ảnh Anh Tuấn

Theo ông Đàm Văn Đồng, đây không phải là lần đầu tiên người dân bị nhóm người lạ mặt hành hung mặc dù không có mâu thuẫn hay thù oán với ai.

Ông nghi ngờ rằng, mình bị đánh có liên quan đến sự việc đưa đơn kiện trong vụ cưỡng chế đất đai ở Văn Giang vừa qua.

Trước đây, năm 2009, cụ Lê Thạch Bàn cũng đã bị gần 20 người lạ mặt đã xông vào nhà đe dọa và dùng bình xịt hơi cay tấn công.

Vụ việc lần này xảy ra khiến nhiều người dân trong khu vực vô cùng hoang mang và sợ hãi.

Trao đổi với PV, ông Phạm Phú Chù, Trưởng thôn 1 xã Xuân Quan cho biết, trước khi xảy ra sự việc trên, người dân trong thôn nhiều lần bị các đối tượng lạ mặt hung hãn vào khu dân cư, hành hung người dân giữa ban ngày nhưng đến nay vẫn chưa xác định được các đối tượng gây rối.

Liên quan đến vụ việc này, chiều ngày 13/7, PV đã có cuộc trao đổi với Trưởng Công an H.Văn Giang, đại tá Ngô Văn Phương cho biết: “Ngay sau khi nhận được tin báo, Công an huyện Văn Giang đã xác minh sự việc xảy ra vào chiều ngày 12/7 và đã lập biên bản hiện trường vụ việc, tiến hành lấy lời khai và tiếp tục điều tra, làm rõ”.

Hiện tại Công an huyện Văn Giang đã trình báo lên Công an tỉnh Hưng Yên để vào cuộc điều tra, sẽ xử lý nghiêm các đối tượng vi phạm”.

Anh Tuấn

Advertisements