Tiếp tục kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc

Posted on July 21, 2012

0



Hàng trăm người dân ở Hà Nội biểu tình chống Trung Quốc ngày 8 tháng 7, 2012 khi hay tin Công ty Dầu khí Hải Dương CNOOC gọi thầu quốc tế 9 lô tại thềm lục địa và đặc quyền kinh tế của Việt Nam. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/GettyImages)

Hiện đang có lời kêu gọi biểu tình trên toàn quốc Việt Nam để chống Trung Quốc bá quyền vào ngày Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012.

Người dân tại Hà Nội và Sài Gòn đã biểu tình các ngày Chủ Nhật mùng 1 và mùng 8 tháng 7, 2012 vừa qua. Hầu hết những người biểu tình chống Trung Quốc hồi năm ngoái đã bị lực lượng công an canh giữ chặt chẽ tại nhà. Một số người mới tham dự hai cuộc biểu tình mới đây đã bị công an thẩm vấn, hành hung.

“Dân tộc Việt Nam đã trải qua bao thăng trầm của bốn ngàn năm lịch sử. Dân tộc ta là một dân tộc hòa hiếu, luôn muốn làm bạn với mọi quốc gia trên thế giới, luôn muốn bắt tay với mọi dân tộc để xây dựng một thế giới hòa bình, phát triển. Với Trung Quốc, nhân dân ta đã nhũn nhịn bao lần, đã gạt bỏ những bất hòa trong quá khứ… Ấy vậy mà nhà nước Trung Quốc trong mấy năm gần đây luôn có những hành động hiếu chiến, đi ngược lại tất cả những điều tốt đẹp trên.”

Lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc lần này viết như vậy, được phổ biến rộng rãi trên một số blogs, mạng xã hội.

Lời kêu gọi nêu ra một số biến cố gần đây trên Biển Ðông để kêu gọi rằng, “Cha ông ta đã đổ bao xương máu để có được hình hài tổ quốc như ngày hôm nay. Dù triều đại nào, dù thể chế chính trị nào… mỗi người dân Việt Nam luôn ý thức được: Tổ Quốc Việt Nam Là Một – Dân Tộc Việt Nam Là Một.”

Lời kêu gọi tố cáo chế độ Hà Nội, “Chính phủ thì đớn hèn, phản đối suông, bịt miệng báo chí… Công an thì đàn áp người biểu tình yêu nước… Quân đội thì vẫn lau chùi vũ khí…”

Lời kêu gọi viết rằng, “Người dân chúng ta, tay không tấc sắt có thể làm được gì cho Tổ quốc? Chúng ta chỉ còn duy nhất trái tim máu lửa này, chúng ta chỉ còn duy nhất tấm thân này… sẵn sàng vượt qua mọi đàn áp, sẵn sàng vượt qua mọi nỗi sợ hãi… để xuống đường biểu tình… kêu gọi sự thức tỉnh của dân tộc, kêu gọi sự trợ giúp của cộng đồng tiến bộ quốc tế…”

Họ kêu gọi mọi người tham dự biểu tình để bày tỏ lòng yêu nước từ Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Ðà Nẵng, Vinh, v.v… và khắp các tỉnh trên toàn quốc “hãy cùng nhau xuống đường để thể hiện lòng yêu nước, phản đối đường lưỡi bò, phản đối Trung Quốc đem tàu đổ bộ đến lãnh thổ Việt Nam, phản đối Trung Quốc đánh bắt cá trên vùng biển Việt Nam, phản đối Trung Quốc đánh cướp ngư dân Việt Nam… thể hiện ý chí không bao giờ bị khuất phục của dân tộc Việt Nam.”

Lời kêu gọi biểu tình cảnh cáo “Mọi hành động, phát ngôn chụp mũ, ngăn cản, xuyên tạc đều là phản động và là tay sai cho giặc cướp… Bất kể đó là ai, chức vụ gì, và là cơ quan truyền thông nào…”

Sau hai lần xảy ra biểu tình ở Hà Nội ở hai ngày Chủ Nhật đầu tháng 7, Luật Sư Lê Quốc Quân và bà Lê Hiền Ðức đã bị nhà cầm quyền địa phương đấu tố, viết bài bôi bẩn trên mặt báo.

Cô Huỳnh Thục Vy từ Tam Kỳ vào Sài Gòn dự tính biểu tình ngày 8 tháng 7 thì bị hành hung vãi máu, theo lời kể của hôn phu của cô.

Ðến buổi tối ngày 13 tháng 7, 2012 một số người đi biểu tình ngồi trên chiếc xe hơi trở về nhà sau khi tham dự tiệc sinh nhật của các cô Trịnh Kim Tiến, Trăng Ðêm, Bùi Minh Hằng đã bị hành hung. Chiếc xe bị đập kính hông, kính sau và cô Nguyễn Hoàng Vi đã bị thương tích nhiều chỗ.

Quý vị tăng sĩ thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đi biểu tình ở Sài Gòn và Huế đã bị ngăn chặn khi họ bước chân ra đường.

Tokyo mắng Tàu – Hà Nội thì mắng người mắng Tàu

Vài lời với lãnh đạo công an Sài Gòn trước lời kêu gọi tổng biểu tình ngày 22/7/2012

Nhân lời kêu gọi Tổng biểu tình trên toàn quốc của blog danoan2012, trong đó có đoạn :

Chúng tôi, những người điều hành trang này kêu gọi đồng bào hãy xuống đường tổng biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược trên toàn quốc!

Thời gian: 9h sáng chủ nhật ngày 22/7/2012

Địa điểm:
– Hà Nội: Trước cửa Nhà Hát Lớn
– Sài Gòn: Công viên 30/4
– Đà Nẵng: hồ phun nước góc đường Quang Trung – Ông Ích Khiêm – Trần Cao Vân
– Huế: vườn tượng quốc tế bên sông Hương
– Vinh: quảng trường Hồ Chí Minh

Tôi xin chia sẻ một vài suy nghĩ dành cho lãnh đạo công an Sài Gòn nếu như họ cắt cử cấp dưới vào các blog điểm tin, lề dân để nghe ngóng, nắm bắt tình hình:

Thực ra đúng văn bản hình thức thì phải gọi là Công An thành phố Hồ Chí Minh mới phải nhẽ. Nhưng quả thật đứng ở góc độ 1 người yêu nước thuần túy và có lý trí, tôi thấy từ cổ chí kim của dân tộc Việt Nam, chưa từng có một anh hùng dân tộc, một nhà tư tưởng nào được đặt tên cho 1 thành phố lớn thứ nhì cả nước về mặt chính trị, đứng thứ nhất về kinh tế như cụ Hồ Chí Minh. Thậm chí ngay cả truyền thuyết về vua Hùng Vương (Quốc Tổ) cũng chỉ khiêm tốn được đặt tên đường, tên trường học làng nhàng rải rác khắp nơi mà thôi.

Câu chuyện “cái gì của Xêda hãy trả lại cho Xêda” về địa danh Sài Gòn-Gia Định chỉ là vấn đề thời gian. Đối với 1 người có lý trí tối thiểu, lòng tự trọng khiêm tốn, bất kì ai dù có hâm mộ cuồng nhiệt Hồ Chí Minh cỡ nào cũng nên đồng ý với tôi rằng : tên tuổi cụ Hồ không nên và không thể được đặt cho bất kì một tỉnh lỵ nào trên lãnh thổ Việt Nam.

Nhưng tại sao tôi lại lôi cụ Hồ Chí Minh vào chuyện biểu tình yêu nước này?

Bởi vì cụ Hồ đã từng đề cập đến danh từ “đồng bào” trong nhiều bài viết, đã từng gây xúc động với câu nói “Tôi nói, đồng bào nghe rõ không?” trong ngày 2/9/1945 khi đọc bản Tuyên ngôn độc lập, ra mắt chính phủ lâm thời của nước VNDCCH. Nhưng trong thực tế khái niệm “đồng bào” mà Hồ Chí Minh sử dụng chỉ có mục đích tuyên truyền. Bởi vì sau này những đồng bào nào mà không liên quan huặc không giúp đỡ cho CS (người quốc gia) sẽ bị riềng tới nơi tới chốn, kể cả những đồng bào theo kháng chiến, ủng hộ Việt Minh cũng bị chia rẽ có hệ thống qua phân loại về giai cấp, tôn giáo, lý lịch nhằm gây mâu thuẫn giữa đồng bào với nhau.

Điều này khác hẳn với quan điểm vận động đoàn kết của chí sĩ Phan Bội Châu cũng thường dùng danh từ “đồng bào” với 1 sự thành thực qua việc cổ võ đoàn kết 10 hạng người, không phân biệt thành phần xuất thân, tôn giáo thậm chí cả những người Việt đi lính, làm công chức cho thực dân Pháp thì cụ Phan Bội Châu cũng nhắc đến trong các bài viết cổ động yêu nước nhằm thức tỉnh tinh thần dân tộc cho họ.

Sở dĩ tôi phải đề cập 2 vấn đề trên vì tôi được biết và cảm nhận công an Sài Gòn rất cứng rắn và khá thô bỉ ổi đối với những người đi biểu tình yêu nước. Trong khi thành phần những người đi biểu tình này rất đa dạng.

Tôi xin hỏi các Ông lãnh đạo vài câu như sau:

Nước Việt Nam có phải của riêng ĐCSVN không?
Dựa vào điều luật nào mà công an Sài Gòn trấn áp rất mạnh tay, vô cớ đối với những người đi biểu tình yêu nước?
ĐCSVN xuất xứ những anh tài, hào kiệt trong nhân dân mà ra hay từ trên trời rơi xuống?
Nước Việt Nam nếu không có Hồ Chí Minh thì có thoát được họa ngoại xâm hay không?
Cách mạng tháng 8/1945, thực tế ĐCSVN cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim (quốc hiệu Đế Quốc Việt Nam) hay ĐCSVN khai sáng ra nền độc lập cho nước Việt Nam mới?

Mấy câu hỏi về lịch sử này có thể gây xôn xao, làm khó chịu lãnh đạo công an Sài Gòn và một số độc giả bảo thủ là cựu quan chức/tướng lãnh/chiến binh CS, vậy tôi sẽ đề cập vấn đề cụ thể sát sườn hơn.

Nếu nước Việt Nam bị giặc Tàu chiếm trọn quần đảo Trường Sa thì ai sẽ bị thiệt hại nhiều nhất? Xin nhắc lại: thiệt hại nhiều nhất?

Có phải là những ngư dân đánh cá?
Xin thưa: Sai lầm. Thiệt hại nhiều nhất chính là Quân Đội & Công An Cộng Sản Việt Nam.

Nguồn thu to lớn từ dầu khí và những tài nguyên-khoáng sản khác, thuế má của nhân dân lao động chủ yếu để trả lương cho bộ máy chính quyền công kềnh, kém hiệu quả do ĐCSVN lãnh đạo trong đó có Quân đội & Công An. Bộ máy này giúp nước, bảo vệ dân thì ít hiệu quả mà hành dân, ngu dân, hút tiền bạc để tồn tại & trương phình ra thì nhiều.

Tôi cũng xin nói thêm một điều cực kì quan trọng : nếu Việt Nam mất biển, mất đảo thì chính công an, quân đội CSVN sẽ tự rệu rã, làm loạn xã hội dẫn đến đảo chính chứ không phải nhân dân, không phải là các Hội-Đoàn-Đảng không được ĐCSVN và Hiến Pháp nước CHXHCNVN thừa nhận. Gần đây những thuật ngữ như “diễn biến hòa bình“, “thế lực thù địch” chỉ là tuyên truyền láo, nhằm dọa ma những người yếu bóng vía mà thôi. Đó là sự thật! Tôi xin cam kết đó là sự thật!

Thật trớ trêu và cay đắng làm sao cho đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta!

Nhân dân Việt Nam có đi biểu tình phản đối chính quyền Trung Quốc cũng chỉ xuất phát từ tình cảm dân tộc, từ quyền lợi thuần túy về tinh thần, tâm tưởng vô hình về tài sản của Quốc gia do các tiền nhân khai phá và để lại. Còn lợi ích cụ thể chính là việc trả lương cho các cán bộ, chiến sỹ trong các lực lượng vũ trang, cho lãnh đạo hội họp-du hí-ăn nhậu, cho các kế hoạch ma (tham nhũng) nhằn đàn áp những người muốn cải cách chính trị, tìm cách giảm thiểu bất công trong xã hội…

Nếu lãnh đạo công an Sài Gòn quyết tâm đàn áp, khủng bố những người biểu tình yêu nước thì quả thật rất bất nhân, bất nghĩa và hết sức phản động. Lúc này giặc Tàu đã vào cửa ngõ biển Việt Nam rồi chứ không còn lớn tiếng nạt nộ, khiêu khích như những lần trước đây. Lúc này chúng ta cần đoàn kết thực lòng, yêu thương chân thành, bỏ qua những dị biệt giữa nhóm người này với người kia về mặt chính trị/lịch sử/tôn giáo trước một kẻ thù truyền kiếp đầy dã tâm và nham hiểm.

Tôi không muốn viết dài lê thê thêm nữa, tôi tin rằng lãnh đạo công an Sài Gòn thừa hiểu những gì tôi viết ở trên. Nếu các Ông nhất nhất cho rằng việc đàn áp, khủng bố người đi biểu tình yêu nước là đúng, là cần thiết thì chính các Ông mới là những người có tội với dân tộc Việt Nam. Không bao lâu nữa lịch sử sẽ phát xét chuyện này, cố nhiên những kẻ chịu trách nhiệm sau cùng và rốt ráo chính là những vị trong TW, BCT của ĐCSVN.

Những lúc thế này lãnh đạo công an Sài Gòn nói riêng, toàn quốc nói chung hãy để các cuộc biểu tình yêu nước diễn ra khắp nơi và thật sự đông đảo nhằm chuyển đến thông điệp cho chính quyền Bắc Kinh hiểu rằng ý chí của dân tộc Việt Nam không bao giờ bị khuất phục trước họa ngoại xâm. Không bao giờ!

Chúng ta cùng chờ diễn biến vào sáng chủ nhật ngày 22/7/2012 sẽ diễn ra như thế nào?

CSVN Là Người Việt?

Nghe Chủ tịch Ủy Ban Nhân dân thủ đô Hà nội của CSVN nói về cuộc biểu tình của người dân Việt chống TC xâm lấn biển đảo của VN, và đọc tin nhiều người Việt yêu nước biểu tình chống TC xâm lấn biển đảo VN bị công an và du đãng của CS hành hung, người dân Việt phải tự hỏi CSVN có phải là người Việt không.

Tin rằng Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo trong phiên bế mạc Hội đồng nhân dân thành phố mới đây, đã ra lệnh cho giới chức thành phố “tuyên truyền, vận động” để người dân không đi biểu tình. Ông Thảo chụp mũ những người dân Việt biểu tình chống Trung Quốc là bị “các phần tử xấu, cơ hội chính trị lợi dụng xúi giục”. Ông cáo buộc “các thế lực thù địch” đứng sau các cuộc biểu tình trong thời gian qua để “gây phức tạp” về an ninh, trật tự.CS Hà nội cho công an, cảnh sát, du đãng – nổi chìm- làm đủ trò cô lập, bất động hoá, trấn áp những người Việt yêu nước biểu tình chống TC – dưới hình thức công khai hay kín đáo, nguội hay nóng – Cụ bà Lê Hiền Đức, một trong những người dẫn đầu đoàn biểu tình hôm 8/7/12, xác nhận với đài BBC rằng công an đã liên tục yêu cầu bà lên làm việc kể từ sau cuộc biểu tình hôm đó.

Bà nói: “Tôi đi là thể hiện lòng yêu nước. Tôi ngồi xe lăn, không đánh nhau, cãi cọ với ai cả. Tại sao bảo tôi gây rối trật tự công cộng?”

Và tin kế tiếp, ở Saigon, trên trang mạng Dân Làm Báo, khoảng 40 tới 50 bạn bè của các blogger Trịnh Kim Tiến, Trăng Đêm, Bùi Minh Hằng đã đến tham dự sinh nhật của 3 người tại quán Hương Đồng 4, quận Bình Thạnh. Khoảng 20 an ninh và côn đồ thường phục quen mặt đã kéo đến, và sau đó đã bám theo, khủng bố, đập xe và gây thương tích cho một số blogger trên đường về.

Bản tin cho hay sau bữa tiệc, mọi người chia tay ra về thì một nhóm 8 tên côn đồ “mật vụ, an ninh mặc thường phục” bám theo chiếc xe hơi chở Nguyễn Hoàng Vi, bà Dương Thị Tân, Bùi Thị Minh Hằng, Lee Nguyễn, Quyết.

Khi đi trên đường Đinh Tiên Hoàng, thì những tên này “ép xe và kiếm chuyện gây sự”. Xe của nhóm blogger bị đập nát kiếng xe bên hông phải phía sau. Ngồi phía sau là Bùi Minh Hằng, Lee Nguyễn và Nguyễn Hoàng Vi.

Khi họ dừng lại hỏi người đi đường chỉ giùm trụ sở công an gần nhất, thì một tên côn đồ đã nói: “Tao là công an nè. Tụi mày ngon gọi công an đi!”

Như nhiều người đã biết hầu hết các cuộc biểu tình chống TC ở Saigon, Huế và Hà nội, đợt một hồi năm ngóai và đợt hai mới đây đều trùng hợp, có lợi cho nhà cầm quyền CSVN – nếu CSVN còn một chút điểm lương tâm VN.

Nhưng trong hai kỳ và mấy cuộc biểu tình người dân VN chống TC ở Hà nội, Huế và Saigon đều bị công an, mật vụ và du đãng do CSVN dàn dựng đánh phá, trấn áp, cô lập công khai họăc lén lút. CSVN hành động như thái thú Tàu, như Tướng Mã Viện của quân Tàu ngày xưa đối với người dân Việt chống quân Tàu.

Cán bộ, đảng viên CSVN, nhà cầm quyền CSVN, bộ máy cưỡng chế của CS Hà nội, nhứt là công an, cảnh sát CSVN hèn với giặc mà ác với dân Việt yêu nước. Trong khi Đảng Nhà Nước CSVN chưa có hành động cụ thể nào chứng tỏ bảo vệ bờ cõi, biển đảo VN, bảo vệ ngư dân, thì người dân Việt yêu nước biểu tình chống TC xâm lược lại bị Đảng Nhà Nước CSVN thẳng tay đàn áp, đàn áp một cách có hệ thống và liên tục.

Còn những cán bộ gộc của Đảng Nhà Nước CSVN thì cúc cung tận tụy nghe lịnh của Thiền Triều ở Bắc kinh. Cách đây chưa lâu,Thứ Trưởng Ngoại Giao Hồ xuân Sơn của CSVN, Tướng Nguyễn Chí Vịnh của Bộ Quốc Phòng và Quân đội CSCN, Tổng bí Thư Nguyễn phú Trọng kiêm chủ Tịch Bộ Chánh trị của CSVN đi qua Tàu triều kiến, long trọng cam kết với CS Bắc Kinh “kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam” và “dứt khoát không để sự việc tái diễn”.

Sắc chỉ CS Bắc Kinh ban ra cho CS Hà nội là “định hướng dư luận”. CS Bắc Kinh “giao nhiệm vụ” cho CSVN không cho người dân Việt có hành động hay ý kiến gì động phạm đến quan thầy TC kể cả cái quyền bày tỏ lòng yêu nước.

Thông tấn xã AFP của Pháp có nói rất rõ,chính thứ trưởng ngoại giao của CS Hà nội là Hồ Xuân Sơn đi Trung Quốc ngày 25 tháng 6, 2011. Ông đã cầu kiến và họp với thứ trưởng ngoại giao TC là Trương Chí Quân và ủy viên quốc vụ Đới Bỉnh Quốc, ngay tại Bắc Kinh. Sau đó hai bên ra thông cáo chung với hai điểm chánh. Một là hai bên đồng thuận trong việc giải quyết tình hình tranh chấp tại Biển Đông một cách song phương, hòa bình, trên tinh thần 16 chữ vàng và 4 tốt mà hai đảng nhà nước đã ký. Hai là phía Trung Quốc yêu cầu chính phủ Việt Nam phải “định hướng dư luận” không gây ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị giữa hai nước.

Nói một cách khác theo kiểu bình dân dễ hiểu và thực chất, đó là những tranh chấp Biển Đông Hà nội sẽ giải quyết song phương với Bắc Kinh, tức là đúng theo ý muốn của TC trước sau như một chỉ giải quyết song phương với nước liên hệ, không quốc tế quốc tung gì cả, Mỹ đừng mong xen vào. Hà nội đồng ý, cam kết như vậy tức đùa đẩy Mỹ ra ngoài rồi.

Và TC yêu cầu Hà nội “định hướng dư luận”. Đó là một cách nói ngoại giao. Thực tế đó là dụng danh hoà dịu để đạt quả cứng rắng, tức bắt buộc , cấm đoán, chống phá, giải tán, bắt bớ biểu tình chống TC.

Với yêu cầu “định hướng dư luận” này TC đã thành công trong việc lấy củi đậu nấu đậu, dùng CS Hà nội diệt lòng yêu nước, tinh thần bất klhuất của người dân Việt.

Yêu cầu “định hướng dư luận” này của TC, lúc bấy giờ TC mới minh thị nói ra, nhưng CS Hà nội lâu nay đã thực hiện yêu cầu này rồi. CS Hà nội đã cấm và phá cuộc biểu tình và bắt bớ sinh viên và người yêu nước biểu tình khi TC lấy hai đảo Hoàng sa và Trường sa làm huyện Tam sa và trong tổ chức TC rước đuốc Olympic qua Hà nội. Kỳ đó CS Hànội bắt blogger Điếu Cày bỏ tù tới bây giờ chưa thả.

Khi TC phá và cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 2 và Wiking, đụng chạm đến quyền lợi quốc doanh của Đảng Nhà Nước, CS Hà nội ngầm cho dân biểu tình chống TC. Nhưng CS Hà nội vừa làm vừa run, hạn chế tối đa việc chống TC, khiêu khích TC mà chỉ cho đòi hỏi chủ quyền VN thôi, để lấy thế dân ra thương lượng với CS Bắc Kinh. Đợt hai khi CS Hà nội ra luật Trường sa và Hóang sa là của VN và TC gọi thầu 9 lô dầu trên Biển Đông và nâng cấp thành phố Tam sa, thì Hà nội mặc thị cho biều tình một đợt nữa.

Nhưng người dân Việt tương kế tựu kế, thực hiện lòng yêu nước, tinh thần bất khuất, chống giặc Tàu của mình. Dân Saigon từng sống trong dân chủ, có thói quen, nhiều kinh nghiệm biều tình thời VN Cộng Hoà và mấy người Nam kỳ cục thân hay tay sai CS quen máu chống chánh quyền VNCH như Huỳnh tấn Mẫm lâu nay không có dịp biểu tình. Bây giờ được Đảng Nhà Nước ngầm cho biểu tình, nên biểu tình rầm rộ cả mấy ngàn người. CS Hà nội lo ngại không kiểm soát được, sợ dân sẽ biểu tình chống CSVN nhu nhược dâng đảo và biển cho TC như người Việt hải ngoại biểu tình vừa chống TC vừa chống VC; nên sau cuộc biểu tình thứ hai là nhà cầm quyền cấm, phá không biểu tình được nữa.

Còn CSVN trước sau như một luôn cho rằng người dân không nên biểu tình mà hãy để chính quyền lo liệu về mối quan hệ giữa hai nước.

Trí thức thắc mắc về những cam kết của Thứ Trưởng Hô xuân Sơn đi triều kiến Bắc Triều, gởi kiền nghị công khai, tên đề, ký đủ rõ ràng, thì CS Hà nội hẹn tới, hẹn lui, tránh qua tránh lại, không trả lời cho người dân biết.

Thái độ, hành động, lời nói của CSVN chống lại người dân Việt biểu tình chống TC xâm lấn bờ cõi, biển đảo của VN làm cho người ta nghĩ người CSVN nhứt là những người đang cầm quyền không còn là người Việt Nam nữa, mà chí là những người đã bán linh hồn Việt, tâm can Việt cho TC rồi.

Vi Anh