Hun Sen dưới tầm mắt quan sát của những người viết blog Việt Nam

Posted on July 22, 2012

0



Từ Sihanouk đến Hun Sen

Sihanouk và Hun Sen, hai nhà lãnh đạo nổi tiếng của Cambodia, cách nhau một thế hệ. Cả hai đều là những người “rất Cambodia” – nghĩa là thường xuyên “thay đổi” các quan điểm chính trị, miễn sao có lợi cho mình.

Sihanouk là một ông hoàng có tài ngoại giao khéo léo, tranh thủ được nhiều cường quốc trên thế giới giúp đỡ, lại có uy tín cao đối với nhân dân Cambodia. Ông ta cũng nổi tiếng với tính khí thất thường, hay thay đổi. Còn Hun Sen, phải công nhận ông ta là người có tài – tất nhiên, không phải cái luận án Tiến sỹ chính trị “Tính đặc thù của quá trình cách mạng Campuchia” làm tại VN. Từ chỗ chỉ có thể nói đôi chút tiếng Anh, đến Hội nghị quốc tế Pari về vấn đề Cambodia năm 1991, ông ta đã có thể trả lời phỏng vấn bằng tiếng Anh. Cũng như ông hoàng Sihanouk, Hun Sen còn viết sách, sáng tác âm nhạc, song có lẽ kiến thức về “y học” thì không thể bằng người đồng cấp nước láng giềng Cambodia!

Sau năm 1954, VN tạm thời chia làm hai miền Nam, Bắc. Sihanouk thường xuyên yêu sách với VNCH về vấn đề biên giới, cho quân đội quấy nhiễu buộc cố vấn chính trị Ngô Đình Nhu phải viếng thăm Cambodia để giải quyết. Vấn đề biên giới giữa hai nước đã được giải quyết bằng việc hai bên mặc nhiên công nhận Hiệp ước về biên giới Việt – Miên do Pháp và Miên hoàng ký năm 1873. Lúc bấy giờ, Phnom Pênh không có quan hệ ngoại giao với Hà Nội.

Nhưng, sau chuyến viếng thăm đáp lễ của Sihanouk đến VNCH, bỗng nhiên quan hệ giữa Cambodia và VNCH xấu hẳn đi. Cố vấn Ngô Đình Nhu bí mật chỉ đạo việc giúp đỡ cho hai nhân vật chống Sihanouk là Sam Sary và Sơn Ngọc Thành nhằm lật đổ Chính phủ Sihanouk. Song, Sihanouk rất khôn khéo, chẳng bao lâu Sam Sary bị Sihanouk bắt và bị giết. Không chịu thất bại, lần này Ngô Đình Nhu đặt lòng tin vào Đáp Chuôn, tỉnh trưởng Siem Reap – một người chống Sihanouk và có tham vọng lật đổ Sihanouk. Nhu tặng ông ta 100 ký vàng để nhờ ông ta lật đổ Sihanouk. Thế nhưng, mọi âm mưu của VNCH đều bị Sihanouk theo dõi chặt chẽ nên khi Đáp Chuôn chuẩn bị đảo chính, Sihanouk bèn đem quân tấn công Siem Reap, bắt và xử bắn Đáp Chuôn tại chỗ. Thêm nữa, hai sĩ quan truyền tin VNCH được Nhu bí mật phái đến bên cạnh Đáp Chuôn để liên lạc với Sài Gòn cũng bị xử tử với tang vật là điện đài, sổ ghi chép và 270 ký vàng thoi để trả công cho phe chống đối. Đại sứ VNCH là Ngô Trọng Hiếu bị trục xuất khỏi Cambodia.

Sihanouk quay sang thân với Hà Nội và để cho “Việt Cộng” đứng chân trên đất Cambodia. Rõ ràng, Sihanouk rất quyền biến và thay đổi bạn bè rất nhanh.

Vào trung tuần tháng 3.1970, Sihanouk vừa đặt chân đến sân bay Mátxcơva, Thủ tướng Liên Xô Kosyghin ra đón và nói với ông ta, ngài có thể ở lại Mátxcơva đêm nay nếu ngài muốn, nhưng sáng mai ngài nên trở lại Pnom Pênh. Ngài đừng để Campuchia rơi vào tay bọn Lon Nol, Xirich Matắc. Quả nhiên, mấy hôm sau, Sihanouk đã bị Lon Nol – kẻ cầm đầu cuộc đảo chính phế truất. Sihanouk quyết định đi Bắc Kinh tìm sự giúp đỡ của TQ. Từ đây, Sihanouk trở thành một con bài trong tay người TQ lắm thủ đoạn, nhiều mưu kế.

“Ngài vẫn là Quốc trưởng duy nhất của Cambodia, chúng tôi không công nhận bất cứ ai khác” – Chu Ân Lai nói với Sihanouk ngay bên cạnh chân cầu thang máy bay vừa hạ cánh. Chớp thời cơ, ngày hôm sau, Thủ tướng VNDCCH Phạm Văn Đồng nhanh chóng tới Bắc Kinh gặp Sihanouk. Ông nồng nhiệt chào đón Sihanouk và nói, “thế là bây giờ chúng ta cùng là bạn chiến đấu và chúng tôi rất tự hào được nhìn thấy ngài đứng trong cùng một chiến hào với chúng tôi”. Sihanouk yêu cầu VNDCCH gửi cán bộ huấn luyện quân sự. Ông Đồng đáp, tôi sẽ nói với tướng Giáp gửi giúp ngài những cán bộ xuất sắc.

Chính phủ đoàn kết dân tộc Vương quốc Campuchia được thành lập trên đất TQ và hầu hết các bộ của nó đều nằm ở TQ. Sihanouk hoàn toàn phụ thuộc vào TQ.

Sihanouk tự hào được Chu Ân Lai lo lắng cho mọi thứ, ngay cả chuyện ông ta thích các món ăn Pháp cũng được Chu lưu tâm tới. Mỗi khi cần di chuyển, Chu luôn dành cho Sihanouk những chuyến tàu đặc biệt xa hoa hoặc chuyên cơ. Chính phủ TQ đã chuyển Bộ ngoại giao đặt tại một tòa nhà rộng rãi, to đẹp đi nơi khác để dùng làm tư dinh cho Sihanouk đã bị phế truất, đồng thời còn tuyên bố đây là “lãnh thổ” bất khả xâm phạm của Sihanouk, muốn sử dụng đến bao giờ cũng được.

Ngoài ra còn có nhân viên phục vụ, đội ngũ đầu bếp tài giỏi, một ban thư ký lớn và các dịch vụ của một hoàng cung, nhân viên văn phòng, người làm vườn, một đội xe con, một trung tâm thể thao và cả một phòng chiếu phim riêng. Khi Sihanouk đặt vấn đề “trả tiền”, Mao nói với ông ta: “Chúng tôi không phải là bọn lái súng. Về một số lĩnh vực khác, có thể nói chuyện cho vay hoặc trả tiền sau, nhưng về vũ khí thì không”. Rồi Mao tiếp, “tôi đề nghị ngài đưa thêm nhiều người đến đây nữa. Ngài càng có thêm nhiều người đi theo, tôi càng vui mừng. Càng nhiều người đoàn tụ chung quanh ngài, tôi càng vui sướng. Ngài chớ nên quá quan tâm những chuyện vặt này. Hãy tập hợp nhiều người hơn nữa ở đây. Nếu họ không ra trận được thì cứ đến đây với ngài. Sáu trăm, một nghìn, hai nghìn, hơn nữa cũng được. TQ luôn luôn sẵn sàng tiếp nhận và cung cấp cho họ mọi thứ cần thiết”.

Cho nên, chúng ta không ngạc nhiên khi Sihanouk sáng tác bài hát “Nhớ Trung Hoa” để “dâng tặng nhân dân TQ”. Rồi ông ta tiếp tục sáng tác một bản nhạc với tựa đề: “Ôi Trung Hoa, Tổ quốc yêu dấu thứ hai của tôi”!

TQ nhìn rất xa khi sử dụng con bài Sihanouk. Dù được Chu Ân Lai ưu ái như vậy, song Sihanouk đâu có biết, Chu nói với Tiến sỹ Kissinger trong một cuộc hội đàm, “Sihanouk thường xuyên nói với người khác những gì tôi nói với ông ta, thậm chí cả những điều tôi chưa từng nói với ông ta. Do đó, bằng lời khuyên của ngài và kinh nghiệm bản thân, chẳng bao giờ chúng tôi nói với ông ta toàn bộ vấn đề”.

TQ, một mặt ủng hộ Sihanouk, mặt khác lại ủng hộ Khmer Đỏ. TQ biết rằng nếu ủng hộ Sihanouk sẽ tạo cho Khmer Đỏ cơ hội có một không hai để truyền bá chủ nghĩa cộng sản ở Cambodia và như thế, TQ sẽ có được một đồng minh vô điều kiện. Lịch sử đã chứng minh điều đó.

Sihanouk cũng được VNDCCH giúp đỡ rất nhiều. VNDCCH đã từng tổ chức cho ông ta trở về Cambodia qua con đường Trường Sơn, sau thời sống gian lưu vong tại Bắc Kinh. Ông ta rất nhiều lần gặp các nhà lãnh đạo VNDCCH như Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp. Tuy nhiên, Hà Nội cũng nhiều lần khó chịu vì trò chơi hai mặt của ông ta.

Đến đây, chúng ta trở lại với Hun Sen. Phải thừa nhận, ông ta là một nhân vật xuất sắc của Cambodia. Với quyền tự vệ chính đáng và để cứu nhân dân Cambodia khỏi họa diệt chủng, VN đã tấn công Cambodia, quét sạch bọn Pôn Pốt và ở lại Cambodia mười năm, song cũng phải trả giá khá đắt. Hun Sen được VN cứu vớt và đưa lên hàng ngũ lãnh đạo Cambodia. Hơn ai hết, Hun Sen biết rõ điều đó. Và thời gian mấy chục năm qua có vẻ như ông ta là đồng minh đáng tin cậy của VN. Song, thế giới đã thay đổi rất nhiều. Đứng trước sự trỗi dậy mạnh mẽ của TQ trên đường trở thành một cường quốc, giữa VN và TQ, Hun Sen chọn ai?

Lịch sử dường như một lần nữa lặp lại. Chúng ta nhớ lại Sihanouk đã ngả theo TQ như thế nào. Bây giờ đến lượt Hun Sen. Họ đều là những người Cambodia đặc trưng. Từ Sihanouk đến Hun Sen, TQ luôn luôn giữ vai trò chi phối Cambodia. Thông điệp mà Hun Sen gửi cho VN thật quá rõ ràng: Hun Sen hoàn toàn ngả theo TQ trong vấn đề tranh chấp biển Đông. Phải chăng, kẻ nào chi nhiều tiền, kẻ đó là người điều khiển?

Con đường duy nhất để một đất nước trở thành đối tác được tôn trọng và tin cậy của thế giới là đất nước đó phải phát triển hùng mạnh, phải hòa nhập với thế giới văn minh. Hành động của Hun Sen tại Asian 45 không có gì khó hiểu. Và vì vậy, phải chăng, VN chỉ có thể tự trách mình?

Lê Mai

HunXen

Ông và đảng của ông là con cờ do đảng VN dựng lên để đánh bọn Pôn Pốt, tiêu diệt mối nguy diệt chủng của dân tộc ông cũng là mối nguy thọc sườn vào VN.

Trong những năm đất nước ông chuyển qua chế độ dân chủ đa đảng, ông và đảng của ông vẫn dành được thắng lợi qua bầu cử cũng nhờ vào sự giúp đỡ ngấm ngầm nhưng không nhỏ của đảng VN.

Ông và đảng của ông chỉ là học trò nhỏ của đảng VN, nhưng ông thông minh, sắc sảo lại có tâm, có tầm nên nhanh chóng vượt qua mặt các vị thầy của mình, trở thành một nhà lãnh đạo đầy tự tin và có vị thế ở Đông Nam Á.

Ông và đảng của ông mang ơn đảng VN rất nhiều nhưng không vì thế đảng của ông bắt nhân dân ông phải đội ơn đảng VN suốt đời với cái vòng kim cô theo kiểu “4 tốt 16 chữ vàng”. Mà đảng của ông có muốn làm vậy cũng không được vì bên cạnh đảng ông còn có những đảng khác giám sát.

Có lẽ cũng nhờ vậy mà ông và đảng ông biết đặt lợi ích đất nước và dân tộc lên trên lợi ích của đảng ông, không vì sự tồn tại bằng mọi giá của ông và của đảng ông mà hy sinh sinh sự tồn vong của đất nước và hạnh phúc của dân tộc ông.

Vì vậy: Ông và đảng ông đã linh hoạt theo tình thế, chọn Trung Cộng để chơi thay vì khư khư vì ơn nghĩa của riêng ông và đảng ông mà muôn đời bám đít đảng VN. Đó là sự chọn lựa sáng suốt khi biết đặt quyền lợi của tổ quốc và nhân dân lên trên quyền lợi của bè nhóm, đảng phái. Ngược lại với ông là đảng VN.

Trung Cộng không những chẳng giúp được gì nhiều cho đảng VN như đảng VN đã giúp đảng ông mà còn lợi dụng đảng VN đánh Mỹ giúp họ cho “đến người dân VN cuối cùng” để rồi họ thừa cơ cướp lấy Hoàng Sa.

Rồi họ còn vì muốn làm thân với Mỹ để kiếm chác mà xua quân qua biên giới dạy cho VN một bài học đẫm máu. Nhờ vậy, ngày nay họ trỗi dậy lớn mạnh vào hàng thứ hai thế giới. Ỷ thế, họ hung hăng xua tàu vào với ý định công khai cưỡng đoạt toàn bộ biển Đông của VN và của các nước Đông Nam Á.

Thế nhưng, Đảng VN vẫn cứ khư khư bám vào họ, vẫn “4 tốt 16 chữ vàng” với họ, vẫn bắt toàn dân VN phải khúm núm, quị lụy mang cái ơn không bao giờ có của họ.

Ấy là đảng VN, không giống như đảng ông, đã vì sự tồn tại bằng mọi giá của mình mà phải làm như vậy.

Giữa VN và Trung Cộng, đảng ông đã biết chọn Trung Cộng.

Giữa Trung Cộng và Mỹ, đảng VN đã không biết chọn Mỹ.

Hunxen! Tôi rất giận ông về chuyện ông đã gây ra bất lợi vừa rồi cho đất nước chúng tôi nhưng tôi kính nể ông vì ông là một nhà lãnh đạo sáng suốt, có tâm, có tầm.

Hạnh phúc cho nhân dân ông và bất hạnh cho nhân dân chúng tôi.

Huỳnh Ngọc Chênh

Hunsen, Bản lĩnh, khôn ngoan nhưng chưa có tầm nhìn

Hunsen là bản lĩnh, khôn ngoan nhưng chưa được gọi là người văn minh và có tầm nhìn.

Giống như hơn nửa thế kỷ qua, đường lối đối ngoại của Quốc gia Campuchia luôn luôn là vì lợi ích trước mắt, có thể hiểu được là do hoàn cảnh.Nay thì tình hình thế giới đã khác, nhưng Hunsen cũng vẫn thế .

Bản thân Hunsen phải hiểu TQ là thế nào. Những tỉ đôla không xóa được vết tích của các bảo tàng xương sọ mấy triệu dân Campuchia thời Polpot cai trị dưới sự điều khiển của BK.

Nhìn sang VN, cũng là tấm gương nhản tiền về cuộc xâm lăng trắng trợn của TQ vào VN 1979.

Nhìn quanh một chút nữa, sẽ thấy không một quốc gia nhỏ bé nào gần TQ mà không bị đè bẹp, kẹp nách, khống chế, làm cho điêu tàn. Bản thân Campuchia đã từng là thành viên của tổ chức Liên Phòng Đông Nam Á (SEATO–Southeast Asia Treaty Organization), vì đâu mà nó hình thành và tồn tại, để trở thành Asean ngày nay.?

VN, sau con đường chiến tranh quanh co đẫm máu, đã tìm cách thoát ra khỏi vòng tay TQ, gia nhập vào Asean là để cùng các nước nhỏ tạo nên thế đứng độc lập trước âm mưu bá quyền của TQ.

Không nên vì mấy tỉ đôla mà Hunsen ra mặt phản bội tổ chức nầy. Việc tranh chấp giữa Campuchia với Thái lan về chung quanh ngôi đền, với VN về ranh giới mấy cái xóm làng ở biên giới là chuyện chưa biết đúng sai, nhưng quả thật là rất nhỏ để biện minh cho thái độ hành xử của Hunsen vừa qua. Campuchia không từng bị chèn ép gì bởi Thái Lan và Việt Nam, kể cả thể chế chính trị.

Hunsen phải hiểu rằng mấy tỉ đôla, đổi lại là sự tràn ngập toàn diện mọi lãnh vực của người TQ trên đất Campuchia là một tai họa lâu dài, một cuộc diệt chủng êm thắm đối với dân tộc nầy. Campuchia sẽ chỉ còn là một bộ máy quan chức hình thức, giàu sụ nhờ vào tham nhũng, còn người dân sẽ lui dần vào các phum sóc hẻo lánh, nhường phố xá dọc ngang lại cho người TQ. Hunsen sẽ là người như thế nào lúc đó ? Tự ông ta sẽ có câu trả lời.

Liệu tổ chức Asean có còn dám tin vào Đất nước chùa Tháp có một Hunsen và những Hunsen như thế nầy không ? Và liệu TQ có tiếp tục phá vỡ được hoàn toàn tổ chức Asean ? Trả lời cho câu hỏi trước là không có gì quan trọng, cho câu sau là KHÔNG. Vì Hunsen sẽ không lâu bền với bất cứ ai, bởi niềm tin thì không mua bán được, nhưng sự giả vờ thì có giá mỗi lúc.Về Asean, TQ chỉ có thể gây khó khăn, vì 10 nước Asean nầy đã có mặt và tồn tại hàng nghìn năm nay trong lịch sử, mà TQ thì chỉ có tham vọng chứ không văn minh, không có đủ khả năng biến đổi cục diện thế giới…

Hạ Đình Nguyên

ASEAN 45 “Cái tát và Bài học”

“Như một cái tát nảy đom đóm” vào mặt, nếu không muốn nói là kèm theo nỗi “nhục” xấu hổ đến tê tái cõi lòng! Thủ Tướng Campuchia hiện nay, ông Hun Sen từ một du kích quân vô danh tiểu tốt, 1976-1977 chạy qua Việt Nam trốn Khờ mer đỏ lọt vào tầm ngắm “đảng ta” được nhiều cán bộ cấp cao VN giúp đỡ, đào tạo bài bản để tiến hành kế hoạch làm lãnh đạo CP/Campuchia mới, sau khi quân Việt Nam loại trừ lực lượng diệt chủng Khờmer đỏ thân Trung Quốc tại Campuchia. Bắt tay “sư phụ” là vậy – Nhưng quyền lợi Campuchia “không phải vậy…”

*

Tới thời điểm này, sau phiên bế mạc Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN thường kỳ thứ 45 (AMM45) năm 2012 tại Phnom Penh Campuchia, chắc đa phần công luận khách quan không ai đồng tình với cái cách điều hành thiên vị vì lợi ích cục bộ và kết thúc hội nghị mà không có một tuyên bố chung nào đưa ra từ nước chủ nhà Campuchia đương nhiệm Chủ Tịch luân phiên ASEAN.

Tất nhiên là như vậy, trong cộng đồng tổ chức khối, một người không vì mọi người thì làm thế nào để mọi người sẽ vì mình, nói lên sự đoàn kết và trách nhiệm hổ tương trong cộng đồng? Tuy nhiên đó là khái niệm nguyên tắc trên diện rộng của các nước phát triển văn minh tiến bộ.

Ở một góc hẹp khác, nội tại nước chủ nhà Campuchia thì chắc là không như vậy – Một quốc gia còn nghèo về mọi mặt thì chính phủ họ không ngần ngại “hy sinh” một ít điều này để đạt được một mục đích cấp thiết khác mang đến lợi ích to lớn hơn, có thể đó là quốc sách, mà nhân dân họ đồng tình và chính phủ ấy chìu theo lòng dân thì cũng không lấy gì lạ lắm để công luận phải ngạc nhiên, bởi nó cũng không khác gì những “đòn phép giang hồ” vẫn thường thấy trong các thủ đoạn cục bộ của chính trị.

Có điều – Việt Nam – một phần trong sự “hy sinh” đó của Campuchia mới là điều để chúng ta, những người dân Việt hôm nay cần soi rọi suy nghĩ về sự “sáng suốt, tầm cao trí tuệ” của “đảng ta” trong một giai đoạn đói khổ nhưng đồng bào nhân dân phải đổ thêm máu và nước mắt một cách vô nghĩa.

Hơn 10 năm – (1978-1989) – Con số kiểm kê chính thức ghi nhận, hơn 25.000 tử sĩ, khoảng 50.000 thương binh (Wikipedia) kèm theo hao tốn vũ khí quân nhu không hề nhỏ chút nào, đó là cái giá mà các nhà lãnh đạo CSVN bắt quốc gia mình phải trả để tiêu diệt “Khờ-mer đỏ” đạo quân cộng sản khát máu do Trung Quốc hậu thuẫn, trong một sứ mạng gọi là “nghĩa vụ quốc tế” trên xứ chùa tháp, nhưng LHQ và nhiều quốc gia khác phản đối.

Trả ơn cho sự hy sinh “khủng khiếp đó” cách nay mấy ngày, giữa một hội nghị quốc tế “nhĩ mục quan chiêm” Ngoại trưởng Campuchia, Hor Namhong thay mặt nhân dân và Chính Phủ nước mình gửi đến ngoại trưởng và các nhà lãnh đạo CSVN lời “cảm tạ”: “…cáo buộc Việt Nam và Philippines bắt nạt các nước khác trong quá trình bàn thảo nội dung thông cáo ASEAN và nói rằng: không hài lòng với đòi hỏi của hai nước này, còn nhấn mạnh thêm: “Hội Nghị của các ngoại trưởng ASEAN không phải là một phiên tòa, không phải là nơi đưa ra phán quyết về tranh chấp” (mà Việt Nam đang cáo buộc Trung Quốc xâm phạm chủ quyền lãnh hải).

“Như một cái tát nảy đom đóm” vào mặt, nếu không muốn nói là kèm theo nỗi “nhục” xấu hổ đến tê tái cõi lòng!

Thủ Tướng Campuchia hiện nay, ông Hun Sen từ một du kích quân vô danh tiểu tốt, 1976-1977 chạy qua Việt Nam trốn Khờ mer đỏ lọt vào tầm ngắm “đảng ta” được nhiều cán bộ cấp cao VN giúp đỡ, đào tạo bài bản để tiến hành kế hoạch làm lãnh đạo CP/Campuchia mới, sau khi quân Việt Nam loại trừ lực lượng diệt chủng Khờmer đỏ thân Trung Quốc tại Campuchia.

Hàng triệu quả “mìn cóc” hằng ngàn tấn đạn AK của TQ qua tay Khờmer đỏ gây nên hàng trăm ngàn thương vong cho VN ở mặt trận “K” Tây Nam, còn hơn con số đó, thiệt hại do Trung Quốc “hà hơi” tiếp sức cho Khờmer đỏ dọc biên giới phía Bắc gây nên, toàn bộ đổ lên đầu đồng bào nhân dân Việt Nam gánh chịu để Campuchia thoát nạn diệt chủng dưới bàn tay Khờmer đỏ và quan thầy Trung Quốc cho Chính Phủ mới Campuchia hình thành trụ được với Thủ Tướng Hun Sen đứng đầu chính phủ từ đó đến nay.

Lãnh đạo CSVN cứ ngỡ cái “đầu tàu” do mình thiết kế chế tạo lắp đặt trên con đường ray xây dựng bằng chính máu xương con em, mồ hôi nước mắt nhân dân VN hơn 10 năm trời tại xứ chùa Tháp sẽ vận hành theo ý muốn của mình để kết hợp với CS Lào sẽ là một “Đông Dương Đỏ” do CSVN lãnh đạo như một liên bang “Nam Tư” phương đông.

Nhưng hoàn toàn không phải vậy – Thực tế chứng minh, Campuchia có thể nghèo, lạc hậu thua kém VN nhiều thứ, nhưng có một thứ mà CSVN chắc chắn không thể sánh bằng và khuất phục được đó là “Tinh Thần Dân Tộc”.

Không giống cái tư duy “vong bản quốc tế” đấy ảo vọng của ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN – Ông Thủ Tướng Hun Sen và Hoàng Gia Campuchia một mực trung thành với bản chất của cội nguồn dân tộc, dứt khoát không điều khiển con tàu quốc gia Campuchia chạy trên đường ray “CS/XHCN” mà CSVN lắp đặt dù có khá nhiều viên chức trí thức quốc gia đã bị CSVN thanh trừng tiêu diệt khi từ chối không tham gia vào một loạt các cơ sở đảng Cộng Sản mới Campuchia do CSVN chỉ đạo thành lập song song với nhà nước theo mô hình của CS/XHCN/VN – (việc này tướng Lê Trọng Tấn chết bất đắc kỳ tử rồi, chỉ còn “thái thượng hoàng” Lê Đức Anh còn sống là người một thuở trong cuộc).

Thủ Tướng và tập thể lãnh đạo chính phủ Campuchia sáng suốt, hiên ngang can đảm hơn CSVN nhiều lần, họ “bảo Hoàng” chứ không “bảo bọc CS/XHCN” – Gạt phăng mọi áp lực, họ rước Vua của mình Quốc Vương Norodom Sihanouk về nhiếp chính lập lại Hoàng Gia lãnh đạo tinh thần đoàn kết cho toàn dân tộc, từng bước một nương tựa vào ngoại giao quốc tế tạo một “quỹ đạo” riêng thoát khỏi vòng cương tỏa của CSVN – khẳng định sự độc lập tuyệt đối của chính mình.

Để hôm nay họ hành động như vừa tát vào mặt hàng lãnh đạo CSVN cho tỉnh táo lại để nhận diện chính xác như thế nào là “ quyền lợi quốc gia” tối thượng, khi nằm trên bàn cân chính trị!

Sự ảo vọng phù du, đã làm hàng lãnh đạo CSVN tối mắt, ngu muội, ngày ấy, thay vì trong giới hạn cần thiết, tận diệt Khờmer đỏ lập lại an toàn trên biên giới mình, giải phóng Phnom Penh lập nên CP Campuchia mới ngăn ngừa hậu họa Khờmer đỏ, thì CSVN nên ký hiệp ước với CP/mới qui định bồi hoàn chiến phí cho VN ở thời điểm thích nghi, thông báo và trao quyền giám sát danh chính ngôn thuận lại cho LHQ và rút quân về nước, thắp sáng một chút hào quang chính nghĩa cho mình, không phải hy sinh tốn kém, mang tiếng xâm lược, quốc tế xa lánh cấm vận hàng chục năm trời không cần thiết….

Để hôm nay khỏi phải xấu hổ và nhục nhã ê chề vì đã mang máu xương mồ hôi nước mắt đồng bào nhân dân mình đánh đổi cái bạc bẽo của sự vong ân đang bắt tay với nụ cười chế diễu của kẻ thâm thù Tàu Cộng (sản sinh quái vật Khờmer đỏ) một thuở, cũng là kẻ từng cày xéo nát tan giết hại hàng loạt đồng bào nhân dân mình trên dọc Bắc biên giới ….

Không biết cái “tát” này có đủ đau để khiến người ta phải nhớ đời và quá khứ sai lầm nhục nhã đau thương ấy có là bài học đầy giá trị cho họ phải thuộc lòng??.

Hoàng Thanh Trúc

Phẩm chất Hun Sen

Không có đồng minh mãi mãi, cũng không có kẻ thù mãi mãi, chỉ có lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc là mãi mãi.

Đây phải là phương châm bất di bất dịch trong chính sách đối ngoại của một đất nước, và từ phương châm này sẽ xác định đâu là bạn bè, đâu là đối trọng trong từng giai đoạn phát triển cụ thể. Nếu nhất nhất luôn kiên định trung thành với một đối tác, một nguyên tắc xơ cứng không còn phù hợp với thời cuộc, thậm chí có thể gây tác hại cho dân tộc, cho quốc gia thì không khéo sẽ phản bội lại lợi ích tối cao và thiêng liêng đó.

Ít nhất về điều này thì cần phải học tập Hun Sen và với khía cạnh đó thì tôi đồng tình với bài viết dưới đây của Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh. (*)

Vì vậy, nếu ngày xưa Hun Sen nhất nhất nghe theo Việt Nam còn bây giờ ông ta có quan điểm khác thì cũng đừng trách ông ta “phản bội” mà phải lấy đó làm bài học, dù đó là bài học thật cay đắng để mà điều chỉnh chính sách đối ngoại. Bực tức lên mà chửi rủa, bài xích hay trả đũa ông ta thì lại càng đẩy Campuchia gần hơn với Trung Quốc.

Hun Sen có những phẩm chất cá nhân đáng nể không thể coi thường, là người Việt Nam rất cần phải giữ quan hệ. Hơn nữa so với các đảng phái khác ở Campuchia thì Đảng Nhân dân Campuchia của Hun Sen vẫn là đảng có mối quan hệ tốt nhất với Việt Nam. Nếu phe phái khác lên nắm quyền, chắc chắn thái độ của Campuchia đối với Việt Nam còn xấu hơn nhiều.

Trong những điều tồi tệ không thể tránh được, thì điều ít tồi tệ nhất là điều tốt nhất đối với chúng ta.

Vấn đề còn lại là ở chỗ thế thì liệu chính sách thân Trung Quốc có phù hợp với lợi ích lâu dài của đất nước và dân tộc Campuchia? Trong dư luận mấy ngày qua đã có một luồng ý kiến cảnh báo Hun Sen về những hiểm họa không thể xem thường trong tương lai đối với Campuchia khi chọn ngả theo Trung Cộng (**). Cảnh báo đấy là cần thiết đối với một người bạn đã từng gắn bó với Việt Nam, nhưng một chính khách thông minh và có những phẩm chất cá nhân như Hun Sen thì có lẽ không phải đợi người ta cảnh báo mới biết những hiểm họa ấy. Về lâu về dài thế nào thì còn hạ hồi phân giải nhưng ít nhất thì tại thời điểm hiện nay, một người khôn ngoan như Hun Sen chắc chắn sẽ thà làm mếch lòng Việt Nam còn hơn là làm Trung Quốc nổi giận. Còn nếu 5 năm, 10 năm nữa tình hình khác đi, tôi không tin ông Hun Sen sẽ không biết thay đổi hay điều chỉnh chính sách một cách thích hợp vì quyền lợi của Campuchia như ông đã từng thể hiện. Biết thay đổi chính sách một cách linh hoạt, nhạy bén tùy thuộc vào từng giai đoạn và hoàn cảnh cụ thể để phục vụ lợi ích của dân tộc mình, đất nước mình chứ không bảo thủ “kiên định” vào những nguyên tắc đã lạc hậu, vô dụng hoặc thậm chí có thể gây tác hại cho lợi ích thiêng liêng đó là điều mà các nhà lãnh đạo hiện nay của nước ta nên học tập Hun Sen.

Tất nhiên, là người Việt Nam, cũng như Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, tôi rất ghét Hun Sen vì thái độ và hành động ủng hộ Trung Quốc của nước chủ nhà Campuchia tại Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao các nước Asean vừa qua.

Nhưng cũng từ góc độ là người Việt Nam, tôi mong đất nước Việt Nam hiện nay có những nhà lãnh đạo có tâm với dân tộc mình và có những phẩm chất cá nhân ở tầm như Hun Sen.

HaHien

Advertisements
Posted in: Chính Trị