Hòn đất mà biết nói năng…

Posted on August 2, 2012

0



Từ xa xưa, nhân dân ta có câu châm ngôn dân dã, rằng «hòn đất mà biết nói năng, thì thầy địa lý hàm răng chẳng còn».

Câu châm ngôn thâm thúy này chỉ ra tội lỗi của một số thầy địa lý dỏm, chuyên lừa gạt nhân dân, khi được nhân dân mời đến xem hướng xây nhà, đặt mộ, mở cổng, trồng cây, đào ao …
Bên cạnh một số thầy địa lý giỏi, tinh thông khoa học địa lý – phong thủy, có không ít kẻ gian tham, phỏng đoán mơ hồ nhăng nhít chỉ để lừa lọc, kiếm tiền, bị bà con ta lên án, vạch mặt, cảnh tỉnh những người nhẹ dạ cả tin. Trí khôn của người dân chỉ ra rằng nếu như hòn đất mà biết nói như con người thì hòn đất sẽ lấy kìm bẻ hết răng những ông thầy địa lý ba hoa hàm hồ, đoán mò nói bậy, cho chừa cái thói tham lam lừa lọc.

Nhân nói chuyện về đất đai, không thể không nhắc tình hình đất đai nóng bỏng hiện nay. Ruộng đất nước ta xưa nay là đầu nguồn sinh sống của xã hội. Hạt lúa củ khoai là sản phẩm nuôi dân tộc ta khôn lớn và trường tồn. Nông nghiệp là nguồn vốn cơ bản để công nghiệp hóa. Hiện nay nông dân vẫn còn chiếm đến 70% số dân cư. Chuyện ruộng đất đang là vấn đề hàng đầu của thời sự. Vấn đề sở hữu ruộng đất, vấn đề thu hồi, trưng thu, bồi thừơng, cưỡng chế …đang biến thành vấn đề kiện cáo, khiếu nại, khiếu kiện đông người ở khắp nơi, từ đồng bằng sông Hồng qua Trung bộ, Cao nguyên, vào tận đồng bằng sông Cửu Long, đâu đâu cũng sôi nổi, đôi co, giằng dai, phức tạp, chưa thấy đâu là lối ra.

Từ xa xưa, trong cảnh hoang vu, rừng rú, đầm lầy, đầy thú dữ hoang dã, đầy rắn rết thuồng luồng, người cổ xưa đã đổ máu và mồ hôi để khai phá thành đồng ruộng phì nhiêu. Phần thưởng cho người có công khai phá là quyền sở hữu chính đáng được ghi thành sắc chỉ pháp lệnh lâu bền. Quyền sở hữu tư nhân được xã hội công nhận, được pháp luật bảo vệ là nền tảng vững bền cho ổn định và phát triển nông thôn, nông nghiệp, qua mọi chế độ phong kiến và thực dân.

Quyền sở hữu ruộng đất truyền thống gồm có 3 loại: trước hết là hình thức sở hữu tư nhân của từng hộ gia đình nông dân do cá nhân chủ hộ nắm giữ, là hình thức sở hữu nền tảng, bao trùm nhất. Thứ đến là hình thức sở hữu của tập thể nhỏ, của một giòng họ, một hội từ thiện, một hội khuyến học, thường được gọi là “tự điền”, “học điền», “từ điền” nhằm khuyến khích việc học hành, đóng góp vào việc thờ cúng, việc từ thiện. Cuối cùng là có một ít “ruộng công”, do chính quyền xã đứng ra quản lý, nhằm làm các việc công cộng, sửa chữa đường, cầu, dự trữ lương thực phòng thiên tai, giữ trật tự trị an làng xã.

Từ khi đảng cộng sản cầm quyền, hỗn loạn đã diễn ra, bão táp Cải cách Ruộng đất dội máu lửa khắp ruộng đồng, quyền sở hữu tư nhân điên đảo, rồi chỉ còn có sở hữu duy nhất là “tập thể” của hợp tác xã. Ruộng đồng là của chung – cha chung không ai khóc – cả nước đói nghèo xơ xác, chỉ có ông chủ tịch, ông bí thư đảng có nhà, có đài, có xe. Ruộng tư, ruộng công, “tự điền”, “học điền”, “từ điền” đều bị xóa bỏ. Trường học tiêu điều, đình chùa xiêu vẹo, câu đối, tượng Phật bị quẳng xuống ao, cho đến khi họ bị buộc trở lại với khoán 10, khôi phục phần nào tự do lao động và thu hoạch của tư nhân.

Những tưởng từ nay đồng ruộng sẽ được trở về tay chủ cũ, được nông dân tự do chăm sóc như chăm bẵm con cái mình đẻ ra, sẽ trở lại thành “bờ xôi ruộng mật». Nhưng than ôi, tai họa lại ập xuống còn kinh hoàng hơn trước. Đó là quyết định độc đoán của đảng CS, rằng từ nay, bước vào cách mạng xã hội chủ nghĩa, toàn thể rừng rú, ao hồ, ruộng đồng là thuộc quyền sở hữu của toàn dân. Ai nấy ngỡ ngàng vì không biết toàn dân là ai? ở đâu? là ông hay bà, cô hay cậu? sống ở địa chỉ nào?

Nhà nước CS bịa ra cái khái niệm toàn dân, hoàn toàn không có giá trị pháp lý, vì không thể có địa vị pháp nhân. Theo định nghĩa, pháp nhân phải là một con người có tên tuổi, có ngày sinh, nơi sinh, có bố mẹ, quê quán, sinh quán, có địa chỉ trú ngụ, có nghề nghiệp. Do đó «toàn dân» là một danh từ ảo, một tưởng tượng hư vô, không có thật, không có hình ảnh, căn cước, giấy khai sinh, giấy chứng minh. Họ lợi dụng sự mờ ảo hư vô đó để độc chiếm vị trí chủ sở hữu ruộng đất khắp nơi cho đảng CS, với lời khẳng định: sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lý. Ai ủy nhiệm cho họ, ai giao quyền cho họ, giấy chứng nhận, giấy ủy nhiệm đâu? Ma giáo, lừa lọc, bịp bợm là ở chỗ đó.

Từ khi nằm trong vòng cường tỏa của đảng CS theo định hướng xã hội chủ nghĩa, đất đai bị quan chức nhà nước CS buôn bán, đầu cơ, xâu xé. Họ tự đề ra các khái niệm xa lạ với sản xuất nông nghiệp, không một nước nông nghiệp nào quanh ta như Thái Lan, Philippines, Indonesia … biết đến, như thu hồi, đền bù, cưỡng chế, nghĩa là cưỡng đoạt, cướp đất công khai bằng vũ lực. Chính phủ từ trung ương đến huyện xã là đảng viên, quốc hội 90% là đảng viên, quan tòa, thẩm phán, kiểm sát viên là đảng viên, hùa nhau, bênh che nhau, gây oán hờn trong nông dân thấp cổ bé miệng, căm giận khắp nơi cùng trời cuối đất. Hiện quốc hội đang họp vẫn khẳng định ruộng đất là sở hữu «toàn dân», một điều hoàn toàn xa lạ với pháp luật thế giới. Đảng viên, quan chức, ăn cánh với nhau, hùn hạp với tư bản nước ngoài, thu hồi đất, bỏ tiền đền bù nhiều lắm là 200 ngàn đồng/1 mét vuông, để kinh doanh, xây dựng trên đó rồi bán từ 5 triệu đến 50 triệu đồng/1 mét vuông, thu về 1 vốn đến 40 hay 50 lần lợi nhuận. Có nơi đâu đất đai bị đầu cơ phi pháp, vô hạn độ đến vậy”.

Bị cướp trắng trợn ruộng đất quý yêu, bị bức xúc tột cùng, mẹ con bà Phạm Thị Lài ở Cần Thơ chỉ còn cách tự lột hết quần áo để bảo vệ mảnh đất của mình, để chửi thẳng vào mặt bọn quan chức chuyên ăn bẩn, phơi trần sự thật vào giữa mặt kẻ lãnh đạo – 14 ông vua tập thể – một mực thủ tiêu quyền sở hữu cá nhân về ruộng đất của nông dân lương thiện.

Thế là Gíáo sư Võ Tòng Xuân, người bạn thân thiết của hòn đất đồng bằng Cửu Long, cũng như Giáo sư Đặng Hùng Võ, nhà trí thức gắn bó với hòn đất sông Hồng, tuy trổ hết khả năng thuyết phục nhưng không sao cảnh tỉnh được chính quyền mù quáng, một chính quyền vì tham tiền, tham đất, đã phản bội nông dân, phản bội hòn đất từng nuôi sống bao thế hệ dân tộc từ thời tiền sử đến nay. Hai trí thức tâm huyết với hòn đất coi nạn địa chủ cộng sản thời hiện đại là nguy cơ khủng khiếp nhất đang khuynh đảo đất nước này. Vậy mà gần 500 đại biểu Quốc hội đang họp vẫn cứ im re, như không nghe thấy tiếng thét của nông dân.

Đất và Nước là thành phần cấu tạo của Quê Hương, Tổ Quốc. Phản bội đất và nước là phản bội những điều linh thiêng nhất của quốc gia. Đem đất nước đặt vào tay bọn tham nhũng gian manh, thủ tiêu quyền tư hữu thiêng liêng do cha ông bao đời truyền lại, nhóm quan chức cộng sản đã phạm tội tày trời, phá nát đồng ruộng và cuộc sống toàn xã hội, nhất định họ sẽ không thoát khỏi sự trừng phạt đích đáng của Trời Đất, của lẽ phải, của lòng dân.

Đào sâu chôn chặt 3 khái niệm: Thu hồi, đền bù, cưỡng chế

Dân làng đối mặt với cảnh sát chống bạo động ở huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, ngày 24/4/2012

Các vụ cưỡng chế tàn bạo ở Tiên Lãng/Thái Bình, Văn Giang/Hưng Yên…là những sự kiện sôi động, đang lan truyền rộng rãi khắp cả nước, vang dội ra nước ngoài.

Các báo Hoa Kỳ, Pháp, Đức, Nhật Bản, Anh…đều đưa tin và bình luận.

Chuyện gì vậy. Chuyện quan hệ giữa chế độ chính trị của đảng cộng sản Việt Nam với nông dân. Xưa kia, đảng CS luôn tuyên bố nông dân là bạn đồng minh tin cậy của công nhân mà họ đại diện, luôn đề cao liên minh công–nông, coi đó là nền tảng của chế độ. Họ ca ngợi hết lời nông dân là giai cấp đóng góp nhiều công của nhất trong chiến tranh, hy sinh người và của nhất cho cách mạng.

Vậy mà đảng CS đã đối xử với nông dân ra sao? Đòn đầu tiên nặng nề đảng CS giáng lên đầu nông dân là trong cải cách ruộng đất. Nhân danh đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản của học thuyết Mác-Lenin, hơn 27.000 “địa chủ ác bá” bị bắn chết và chôn sống bởi các tòa án nhân dân do đảng CS dựng lên, hầu hết là trung nông yêu nước có hiểu biết và khả năng kinh doanh nông nghiệp, đẩy hàng triệu nông dân “liên quan”, bà con, họ hàng, con cháu số nạn nhân trên đây vào thảm cảnh tuyệt vọng. Đây là tội ác thực sự kinh khủng của đảng CS đối với nông dân, khi cúi đầu vâng lời đảng CS Trung Quốc của Mao, qua đoàn cố vấn “thổ cải” – thổ địa cải cách (cải cách ruộng đất), mà một số bà con nông dân ta hồi ấy đã gọi là đoàn cố vấn thổ tả.

Đòn đảng CS giáng vào nông dân tiếp theo là khi khởi đầu cái gọi là cách mạng xã hội chủ nghĩa, họ đề xướng và ghi vào hiến pháp, “đất đai, ruộng đồng, rừng và sông hồ đều thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý”. Đây có thể nói là bản án tử hình của đảng CS đối với nông dân. Từ đây nông dân ta trắng tay.

Với cái gọi là “sở hữu toàn dân” được ghi vào các Hiến pháp 1959, 1980 và 1992, người nông dân vốn là chủ sở hữu ruộng đồng của mình do bao thế hệ cha ông giao lại, bỗng trắng tay, chỉ là người được tạm xử dụng ruộng đồng của “toàn dân”, do nhà nước của đảng CS nắm giữ.

Đây là điều phi lý gốc, phi pháp gốc, phi nhân gốc của cái gọi là ‘cách mạng xã hội chủ nghĩa’.

Vì toàn dân là những ai? Xưa nay khái niệm này không có trong các văn kiện luật quốc gia cũng như luật quốc tế.

Vì “toàn dân” là một khái niệm chung chung, mơ hồ, không tên họ riêng, không tuổi, không hình ảnh, không căn cước, không có địa chỉ, chỗ ở, không có chữ ký, không có điểm chỉ, không có tiếng nói. chữ viết. Toàn dân nghĩa là không là ai cả, chính quyền CS đứng ra tự vỗ ngực thay mặt cho toàn dân. Sự thâm độc gốc gác là ở đó, nhà nước CS tha hồ lộng hành trên ruộng đồng khắp nơi như của riêng của mình. Họ muốn thu hồi ở đâu lúc nào cũng được.

Em Đỗ Thúy Hằng sinh viên khoa Luật ở trong nước khi mới 19 tuổi đã viết bài tố cáo cuộc ăn cướp khổng lồ phi pháp này của đảng, để cho đảng CS không hề đổ một giọt mố hôi nào bỗng nhiên có quyền sở hữu trên toàn bộ ruộng đồng của đất nước. Như trò ảo thuật.

Do nhận vơ như thế nên họ bịa ra những việc làm phi pháp khác, đó là những quyết định “thu hồỉ”, rồi “đền bù”, rồi “cưỡng chể”, 3 danh từ đã gây nên cơ man nào là bất công, oan ức, uất hận, đau khổ, nghèo đói của nông dân nước ta, kêu trời không thấu.

Sau vụ Tiên Lãng, mấy ngày nay là vụ Văn Giang-Hưng Yên, một kiểu chiến tranh một bên với nông dân. Họ huy động hàng mấy nghìn công an vũ trang, công an cơ động, dân quân, cảnh sát nổi, cảnh sát chìm, bộ đội biên phòng, bộ đội tỉnh, bộ đội huyện, súng đạn lớn nhỏ đầy người, lựu đạn nổ, lựu đạn cay, dàn hàng ngang tiến lên như giữa trận chiến, tiếng nổ vang trời, một bên là nông dân tay không, bà già, con cháu kêu khóc, bị bắt, bị đánh, bị trói, bị giải như tội phạm về trại giam.

Thời phong kiến, thời thực dân, trong chiến tranh cũng không hề có cảnh thê thảm, bất công, oan ức vang trời dậy đất ở nông thôn đến như thế. Tuy các văn kiện đều nói là «chính quyền, các nhà kinh doanh và nhân dân tại chỗ bàn bạc thỏa thuận với nhau”, nhưng ở đây thực tế là đảng, chính quyền các cấp từ xã, huyện đến trung ương đã đứng hẳn về phía công ty Việt Hồng và tập đoàn tỷ phú Savilis của Anh quốc nhằm cướp đoạt thêm 72 héc-ta ruộng đất của 160 hộ nông dân, sau khi đã cướp xong 500 héc –ta của 5.000 hộ, để xây dựng khu nhà – vườn ECOPARK để kiếm lời riêng.

Đây là một tội ác tày trời của một chính quyền đã không còn chút chất nhân dân nào, của một đảng “hèn với giặc, ác với dân”, của một bộ chính trị thời suy thoái tận cùng của đảng CS, đã dùng một bộ phận của bộ máy chiến tranh chống ngoại xâm để tuyên chiến với nông dân nước mình.

Quá đủ rồi. Nông dân cả nước ta, nông dân từ vùng sông Hồng qua miền Trung đến vùng sông Cửu Long hãy cùng nhau đứng dậy, hòa bình không bạo động một cách quyết lệt, quật khởi, sát cánh cùng các luật sư và luật gia trọng công bằng và pháp lý, cùng tuổi trẻ mọi miền từ nông thôn đến thành thị, đấu tranh đòi hủy bỏ khái niệm «sở hữu toàn dân», khái niệm “đền bù” và khái niệm «cưỡng chế”, 3 khái niệm chưa từng có trong lịch sử nông thôn nước ta, cũng hoàn toàn xa lạ kỳ quặc với thế giới văn minh. Hãy đào sâu chôn chặt 3 khái niệm phi lý, độc ác ấy.

Cả nước đang đòi Bộ chính trị đảng CS phải gấp rút đưa ra ngay tại khóa họp Quốc hội sắp tới việc thảo luận bộ Luật Đất Đai mới như đã hẹn 2 năm nay, cùng với Luật Báo chí mới.

Qua đó khôi phục đầy đủ quyền sở hữu đất đai của nông dân, xoá bỏ, đào sâu chôn chặt vĩnh viễn 3 các khái niệm tội ác nhằm trấn lột cuộc sống của nông dân.

Các nhà làm luật, các nhà chính trị, các đại biểu quốc hội, các nhà báo nước ta hãy nhìn xem và suy nghĩ, ở Thái Lan, ở Miến Điện, ở Philippines, ở Malaixìa và Indônesia gần ta, làm gì có chuyện thu hồi ruộng đất, chuyện đền bù, chuyện cưỡng chế quái gở như ở nước ta.

Trong thế giới văn minh làm sao có thể có tên kẻ cắp móc túi người ta rồi lớn tiếng rằng hãy trả lại cho tôi, đây là của cải của tôi, theo kiểu vừa ăn cướp vừa la làng.

Đã đến lúc đảng phải sòng phẳng hoàn trả lại cho nông dân quyền tư hữu ruộng đất vốn có từ ngàn xưa. Không thể loanh quanh, trốn tránh, sửa chữa, bổ sung Luật đất đai phi lý, sai lầm, vô đạo.

Hãy nghe tiếng nói của giáo sư Võ Tòng Xuân, chuyên gia hàng đầu ở vùng đồng bằng Nam Bộ, tiếng nói của giáo sư Đặng Hùng Võ nguyên thứ trưởng Tài nguyên – Môi trường, tiếng nói của tiến sỹ Đặng Kim Sơn viện trưởng viện chính sách và chiến lược phát triển nông nghiệp, tiếng nói của nhà văn Nguyễn Quang Thiều gắn bó với nông thôn, tiếng nói của nhà văn nữ Võ Thị Hảo thương cảm bà con nông dân ta, của đa số các luật gia…đều công khai, rõ ràng, cấp bách đòi phải trả lại ruộng đất cho nông dân, người chủ sở hữu chân chính của đồng ruộng. Cả bộ chính trị hãy lắng nghe bà cụ Lê Hiền Đức đang về huyện Văn Giang để quan sát và bênh vực bà con nông dân ta, cụ đã phải cải trang để lọt được vào thôn xã bị bao vây và cưỡng chế. Cụ là Bao Công của thời đại mới, là lương tâm của xã hội.

Chìa khóa của phát triển nông thôn, của thúc đẩy nông nghiệp, của cấp cứu nông dân – 70 % số dân nước ta – là ở chỗ trả lại sòng phẳng quyền sở hữu cho nông dân.

Nông dân Đak No – Đak Nông, nông dân Tiên Lãng – Thái Bình, Văn Giang – Hưng Yên đang gào thét đòi công lý và ruộng đất. Nông dân cả nước đang đòi lại cuộc sống bình thường trên ruộng đồng vốn là sở hữu thiêng liêng của mình, do ông cha mình khai thác, được công nhận từ thời phong kiến và thực dân.

Đảng CS phải chấm dứt ngay việc đàn áp nông dân ở Đak No – Đak Nông, Tiên Lãng-Thái Bình, Văn Giang – Hưng Yên và mọi nơi khác. Phải chấm dứt ngay cuộc chiến tranh 1 phía với nông dân, giai cấp bị tổn thất mạng sống và của cải lớn nhất trong chiến tranh. Phải chấm dứt ngay cuộc tước đoạt tài sản rộng lớn nhất, phi pháp nhất, kéo dài nhất trên đất nước ta.

Đã đến lúc phải giải quyết tận gốc một vấn nạn quốc gia liên quan đến vận mệnh của toàn dân tộc, đến số phận và tương lai của Nông thôn, Nông nghiệp và Nông dân cả nước ta.

Bùi Tín

Advertisements