Truyền thông Trung Quốc “lớn giọng” với Mỹ vì Biển Đông

Posted on August 6, 2012

0



Báo chí nhà nước Trung Quốc hôm nay đã lớn giọng chỉ trích Mỹ, cáo buộc Washington “gây rối” và yêu cầu “im miệng’, sau khi Bộ ngoại giao Mỹ ra tuyên bố chỉ trích các động thái gần đây của Bắc Kinh ở Biển Đông.

>> Biển Đông sôi sục vì căng thẳng Mỹ – Trung
>> Trung Quốc dùng chiến lược “nghìn vết cắt” ở Biển Đông

Việt Nam phản đối mạnh mẽ việc thành lập thành phố Tam Sa (lãnh thổ của Việt Nam)

Cơn giận của Trung Quốc bùng phát sau khi Bộ ngoại giao Mỹ hôm 3/8 ra một tuyên bố bày tỏ lo ngại về những căng thẳng gia tăng trong khu vực và chỉ trích Bắc Kinh có hàng loạt những động thái gây hấn ở Biển Đông, như việc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” và một đơn vị đồn trú quân sự.

“Việc Trung Quốc nâng cấp bộ máy hành chính của “thành phố Tam Sa” và thiết lập một đơn vị đồn quân đội mới tại đó để bao quát các khu vực tranh chấp ở Biển Đông là đi ngược lại với các nỗ lực ngoại giao phối hợp nhằm giải quyết các bất đồng và có nguy cơ đẩy căng thẳng leo thang trong khu vực”, phát ngôn viên Bộ ngoại giao Mỹ Patrick Ventrell cho biết trong một tuyên bố đưa ra ngày 3/8.

Bộ ngoại giao Trung Quốc hôm 4/8 đã phản ứng tuyên bố trên bằng việc triệu một nhà ngoại giao cấp cao của đại sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh tới để phản đối, yêu cầu “Washington phải tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Trung Quốc”.

Đến hôm nay, truyền thông Trung Quốc tiếp tục giọng điệu căng thẳng với Mỹ khi liên tiếp đưa ra những bài viết công kích Washington.

Trong một bài xã luận đăng tải ngày 6/8, tờ China Daily cáo buộc Mỹ “gây rối công khai”.

Bài viết nói rằng việc Mỹ chỉ trích “thành phố Tam Sa” – mà Trung Quốc tuyên bố thành lập trên quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam hồi tháng trước – “cho thấy sự coi thường đối với nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác”.

Một bài bình luận trên tờ People’s Daily – cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc – thậm chí còn sử dụng ngôn từ mạnh mẽ hơn, thằng thừng yêu cầu Mỹ “im miệng” về vấn đề Biển Đông.

“Tuyên bố của phía Mỹ gây nhầm lẫn giữa đúng và sai, khiến dư luận hiểu sai, phát đi thông điệp sai trái và cần bị nghiêm khắc bác bỏ. Chúng ta hoàn toàn có thể yêu cầu Mỹ: Hãy ngậm miệng lại”, bài báo viết.

Trung Quốc đơn phương tuyên bố chủ quyền với gần như toàn bộ Biển Đông, kể cả những khu vực kề cận bờ biển của các nước khác. Philippines và Việt Nam đã cáo buộc Trung Quốc gia tăng sự quấy rối trên biển.

Hôm 19/7, Quân ủy Trung ương Trung Quốc chính thức quyết định thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Phản ứng trước động thái trên, ông Lương Thanh Nghị – người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam – tuyên bố hôm 24/7: “Việc Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” và triển khai các hoạt động nói trên đã vi phạm luật pháp quốc tế, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, và là vô giá trị”.

An Bình

Truyền thông Trung Quốc công kích Mỹ can thiệp vào hồ sơ Biển Đông

Đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị Trung Quốc chiếm đoạt, thành lập cái gọi là “Tam Sa”.

Truyền thông Trung Quốc vào hôm nay 06/08/2012 đã đồng loạt “nã pháo” vào Hoa Kỳ, một hôm sau khi Bắc Kinh triệu mời Phó đại sứ Mỹ tại Trung Quốc lên để phản đối bản Tuyên bố về Biển Đông của Hoa Kỳ hôm thứ Sáu 3/8. Trước những lời tố cáo của Mỹ đối với các động thái gây căng thẳng gần đây của Trung Quốc tại Biển Đông, Bắc Kinh đã đả kích Washington xen vào điều mà Trung Quốc cho là “công việc nội bộ” của mình.

Trong bản tuyên bố hôm 03/08 Bộ Ngoại giao Mỹ đã bày tỏ quan ngại về những căng thẳng gia tăng tại Biển Đông, với những diễn biến đáng lo. Chẳng hạn như giọng điệu ngày càng hung hăng nhắm vào nước khác, các bất đồng lộ rõ trong việc giành quyền khai thác tài nguyên, các hành động dùng kinh tế để gây áp lực, và các sự cố tại bãi Scarborough, trong đó có việc chăng dây tại cửa vịnh ra vào khu vực để chặn tàu nước khác.

Thủ phạm của các hành động kể trên không được nêu đích danh, nhưng đều gợi đến các hành vi gần đây của Bắc Kinh. Từ các lời đe dọa chiến tranh nhắm vào Hà Nội và Manila, các tuyên bố chống lại việc Philippines cho đấu thầu khai thác dầu khi trong vùng đặc quyền kinh tế của mình, cho đến vụ tập đoàn dầu khí nhà nước Trung Quốc CNOOC mời thầu thăm dò các lô dầu hỏa sâu trong vùng thềm lục địa của Việt Nam.

Trung Quốc tuy nhiên đã bị nêu đích danh trong loạt hành vi nghiêm trọng nhất : Thành lập “thành phố Tam Sa” và đơn vị đồn trú tại khu vực tranh chấp với các láng giềng, tức là hầu như toàn bộ Biển Đông, bị cho là “đi ngược lại những nỗ lực ngoại giao chung nhằm giải quyết bất đồng và có nguy cơ làm leo thang căng thẳng trong khu vực”.

Trong một bài xã luận vào hôm nay, nhật báo China Daily đã lớn tiếng cho rằng tuyên bố của Mỹ xứng đáng bị “nguyền rủa”, vì rõ ràng là nhằm mục tiêu gây rối. Đối với tờ báo này, hành động chỉ trích việc thành lập thành phố Tam Sa, vào tháng Sáu ngay trong quần đảo Hoàng Sa để củng cố đòi hỏi chủ quyền, đã “biểu thị thái độ coi thường đáng ngạc nhiên nguyên tắc không can thiệp vào chuyện nội bộ của nước khác”.

Một bài xã luận trên ấn bản quốc tế của Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc cũng thô lỗ không kém khi thẳng thừng kêu gọi Hoa Kỳ là nên “câm miệng” trên vấn đề Biển Đông, vì Trung Quốc không thể chấp nhận những “hành vi can thiệp như vậy của nước ngoài vào những vấn đề chỉ liên quân đến chủ quyền của Trung Quốc”. Ấn bản trong nước của tờ báo này cũng cứng rắn không kém, tố cáo Hoa Kỳ tìm cách gây chia rẽ giữa Trung Quốc với các láng giềng.

Với việc báo chí chính thức có những lời lẽ cực kỳ hung hăng như kể trên, Trung Quốc đang tiếp tục làm áp lực trên Hoa Kỳ về hồ sơ Biển Đông, mở thêm mặt trận truyền thông sau khi đã phản công về mặt ngoại giao.

Phải nói là sau tuyên bố của Mỹ về Biển Đông, phản ứng ngoại giao của Trung Quốc đã cứng rắn khác thường với việc triệu mời Phó đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh Robert Wang (Vương Hiểu Dân) vào hôm qua lên để đòi Hoa Kỳ “tôn trọng chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của Trung Quốc”.

Tuy nhiên, luận điểm Bắc Kinh đưa ra nhằm phản đối Washington “xen vào nội tình” Trung Quốc và không “tôn trọng chủ quyền” của Trung Quốc hoàn toàn không đứng vững. Bắc Kinh đã viện dẫn lý do lịch sử để đòi chủ quyền trên hầu như toàn bộ Biển Đông, điều cho đến nay không hề được quốc tế công nhận, và ngang nhiên vi phạm Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển mà họ đã ký kết.

Lập luận cho rằng Hoa Kỳ cố tình chia rẽ Trung Quốc với các nước láng giềng cũng không đúng với thực tế, vì nguyên nhân gây bất hòa chính là các hành động lấn lướt của Bắc Kinh trong việc ép buộc các láng giềng của họ phải chấp nhận đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc trên các vùng biển bao quanh họ. Hầu như tất cả các nước có chung vùng biển với Trung Quốc đều lo ngại trước các hành động quyết đoán của Bắc Kinh, từ Nhật Bản, Hàn Quốc, trên biển Hoa Đông, cho đến Việt Nam, Philippines, Malaysia Brunei hay Đài Loan ở Biển Đông.

Trung Quốc chỉ trích tuyên bố Biển Đông của Hoa Kỳ

Truyền thông Nhà nước Trung Quốc hôm nay lên tiếng chỉ trích Hoa Kỳ về những tuyên bố đưa ra hồi tuần rồi về tình hình tranh chấp tại Biển Đông.

Tờ China Daily viết bài phản đối Hoa Kỳ

Tờ China Daily hôm nay cho rằng những chỉ trích của Hoa Kỳ về thành phố địa khu Tam Sa của Trung Quốc được thành lập hồi tháng rồi trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa, chứng tỏ Washington không tôn trọng nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác.

Theo China Daily thì việc Hoa Kỳ cho rằng Trung Quốc đang tìm cách giành chủ quyền hều hết vùng biển này là một sự gây rối trắng trợn, đáng bị đường phố nguyền rủa.

Tờ Nhân dân Nhật báo, ấn phẩm nước ngoài, thì dùng lời lẽ nặng nề hơn là Hoa Kỳ hãy ‘câm miệng’ về vấn đề Biển Đông.

Ngay sau khi Bộ ngoại giao Hoa Kỳ hôm thứ sáu ra thông cáo báo chí bày tỏ quan ngại về những hành động gần đây của phía Trung Quốc tại Biển Đông, vào ngày thứ bảy vừa qua, bộ ngoại giao Trung Quốc đã triệu phó đại sứ Hoa Kỳ tại Bắc Kinh đến yêu cầu tôn trong chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của Trung Quốc.

Thúc đẩy liên kết với ASEAN

Trong khi đó, hôm qua, Thứ trưởng Bộ ngoại giao Trung Quốc, bà Phó Oánh lên tiếng nói rằng Trung Quốc sẵn sàng thúc đẩy liên kết hàng hải với Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á, ASEAN.

Tân Hoa Xã cho biết như vừa nêu, theo đó thì bà Thứ trưởng ngoại giao Trung Quốc nói sẽ sử dụng Quỹ Hợp Tác Hàng Hải Trung Quốc-ASEAN để nâng cấp các cảng và hợp tác vận tải hàng hải giữa hai phía.

Quỹ này có trị giá 3 tỷ nhân dân tệ, tương đương 472 triệu đô la Mỹ.

Thông báo từ Thứ trưởng ngoại giao Trung Quốc, Phó Oánh, thì trong thời gian còn lại của năm nay sẽ tiến hành tổ chức hội thảo về chiến lược liên kết hàng hải Trung Quốc- ASEAN. Bà cho biết là Bắc Kinh đang tích cực chuẩn bị thàn lập ủy ban hợp tác liên kết Trung Quốc- ASEAN.

Bà thứ trưởng ngoại giao Trung Quốc còn cho biết thêm là ngoài liên kết hàng hải, Trung Quốc cũng có nổ lực liên kết trên đất liền với các nước ASEAN.

RFA

Trung Quốc toan tính quân sự gì ở Biển Đông?

Bị hấp dẫn bởi trữ lượng dầu lửa và khí đốt khổng lồ dưới lòng biển và lợi dụng những điểm yếu của các bên tranh chấp ở quần đảo Hoàng Sa, Trung Quốc đã mở đợt tấn công hải quân để chiếm quần đảo này. Để hợp thức hóa hành động của mình, Bắc Kinh đã viện đến bằng chính lịch sử, mà dựa chủ yếu vào chuyến thăm đảo vào thế kỷ 15 của đô đốc Zheng dưới thời đại nhà Thanh, trong khi tuyên truyền ra rả về “chủ quyền không thể chối cãi” đối với hầu hết Biển Đông.

Cuộc tấn công chiếm đóng đó là sự thật, diễn ra vào ngày 17/1/1974.

Lịch sử có thể không lặp lại chính xác hoàn toàn, nhưng vần điệu thì vẫn thế. Trung Quốc đã tận dụng điểm yếu của chính quyền miền nam Việt Nam trước đây để chiếm Hoàng Sa. Và giờ đây, Quân đội giải phóng nhân dân Trung Hoa (PLA) lại công bố kế hoạch triển khai quân đồn trú ở “thành phố Tam Sa” mà Trung Quốc vừa đơn phương thành lập trên đảo Phú Lâm của Hoàng Sa, Việt Nam. Chính thức được thành lập vào ngày 24/7/2012, Trung Quốc cho hay “Tam Sa” sẽ là trung tâm hành chính cho các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển lân cận.

Đây là động thái mới nhất trong chiến dịch bành trướng của Trung Quốc trên mọi vùng biển và các quần đảo trong “đường chín đoạn” liếm gần như toàn bộ Biển Đông, trong đó có cả những vùng biển rộng lớn thuộc vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của các nước Đông Nam Á. Trong tháng này, một tàu khu trục nhỏ của Trung Quốc đã mắc cạn trong EEZ của Philippines, sau khi được cho là đã nổ súng xua đuổi các ngư dân Philippines. Vụ việc xảy ra vào cuối tháng sáu, thời điểm hải quân Trung Quốc tuyên bố sẽ khởi động “các cuộc tuần tra tác chiến” trên các vùng biển tranh chấp.

Một lần nữa Bắc Kinh lại đặt tay vào vũ khí. Tuy nhiên, không giống như vụ việc năm 1974, lãnh đạo Trung Quốc có hành động tương tự vào thời điểm ngoại giao thời bình có vẻ như đang tạo cơ hội tốt cho họ. Đây là “chính sách ngoại giao cây gậy nhỏ” – ngoại giao pháo hạm không công khai phô bày pháo hạm.

Những nhà chiến lược Trung Quốc đã có cái nhìn rộng về sức mạnh của đại dương, bao gồm cả hàng hải phi quân sự. Năm 1974, bộ máy tuyên truyền của Trung Quốc đã dựng lên “Cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa” (nguyên văn cụm từ theo tiếng Trung) như là chiến thắng của “hải quân nhân dân” – mỹ từ dành cho ngư dân đã hành động như là bộ phận bổ trợ cho hải quân. Các đội tàu cá có thể tới những vị trí và làm những việc mà đối thủ hoặc phải phản ứng hoặc phải từ bỏ tuyên bố chủ quyền của mình. Những đội tàu không được trang bị vũ khí này từ các cơ quan tương tự như lực lượng bảo vệ bờ biển được nâng lên một bậc. Và hạm đội Hải quân PLA, được trang bị máy bay chiến thuật, tên lửa, tàu tấn công trang bị tên lửa và tàu ngầm, yểm trợ phía sau.

Bắc Kinh có thể củng cố thêm tuyên bố của mình đối với “đường chín đoạn” bằng cách triển khai tàu do thám, tàu của các cơ quan ngư nghiệp, hoặc tàu hải giám trên danh nghĩa bảo vệ các ngư dân của mình trên các vùng biển nước này tranh chủ quyền. Và làm như vậy Trung Quốc ít bị mang tiếng là “bắt nạt” quá đáng những nước yếu hơn, không cho các cường quốc khác trong khu vực có cớ can thiệp. Nhưng tại sao Trung Quốc lại không thực hiện chính sách đầy hứa hẹn như vậy?

“Cây gậy nhỏ” gây mất thời gian

Bởi chính sách ngoại giao cây gậy nhỏ làm mất nhiều thời gian. Nó phải cần tạo ra “thực tế” trên thực địa, như kiểu Tam Sa, và sau đó là thuyết phục người khác rằng thách thức những “thực tế” này là vô nghĩa. Bắc Kinh có động cơ, phương tiện và cơ hội để giải quyết tranh chấp Biển Đông, nhưng nước này không thực hiện. Các nước tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông đang tăng cường vũ trang. Họ có thể dùng quân sự để đối đầu với đe dọa của Trung Quốc, hoặc ít nhất là khiến Trung Quốc phải chịu tổn thất nếu bị áp đặt. Và các nước Đông Nam Á đang tìm kiếm sự giúp đỡ từ những cường quốc bên ngoài, như Mỹ. Mặc dù Washington không có quan điểm hỗ trợ chính thức về vấn đề tranh chấp biển, nhưng nước này bày tỏ chia sẻ “một cách tự nhiên” với các nước ASEAN. Các nước như Philippines là đồng minh ký hiệp ước với Mỹ, trong khi Mỹ đang tìm cách “kết thân” với các nước khác khi dịch chuyển chính sách sang châu Á-Thái Bình Dương.

Vì vậy lãnh đạo Trung Quốc có thể cho rằng họ phải hành động ngay bây giờ hoặc sẽ mất cơ hội mãi mãi để thực hiện tham vọng độc chiếm toàn bộ Biển Đông của mình. Họ cho rằng các biện pháp trực tiếp có vẻ như mang lại ít hậu quả hơn, nên chấp nhận bất cứ giá nào, mức độ nguy hiểm nào và tổn thất ngoại giao nào trong thời gian ngắn.

Động cơ của Trung Quốc đặc biệt vẫn không hề thay đổi trong suốt nhiều thập niên. Thậm chí, bản đồ “đường 9 đoạn” còn in trên một ấn phẩm từ những năm 1940, chứ không phải là điều mà họ mới mơ đến trong những năm gần đây. Chính quyền Tưởng Giới Thạch đã xuất bản nó trước khi chạy tới đảo Đài Loan và hiện Bắc Kinh sử dụng.

Kể cả bây giờ cũng như trước kia, tấm bản đồ đã thể hiện rõ tham vọng của Trung Quốc. Trữ lượng dầu mỏ cùng khí đốt tự nhiên nằm bên dưới lòng biển luôn ám ảnh những lãnh đạo Trung Quốc có chủ trương mở rộng hàng hải, mà nổi bật nhất là Đặng Tiểu Bình. Nhiên liệu và các nguyên liệu thô khác vẫn rất quan trọng với dự án phát triển quốc gia của Trung Quốc 3 thập kỷ sau khi Đặng Tiểu Bình phát động nó.

Động lực phá thế bao vây của các siêu cường cũng ảnh hưởng tới chiến lược của Trung Quốc. Tới cuối những năm 1970, Đặng Tiểu Bình tin rằng Liên Xô đang theo đuổi “chiến lược quả tạ” nhằm đưa hải quân Liên Xô thành lực lượng thống trị ở Ấn Độ Dương và Tây Thái Bình Dương. Eo Malacca là điểm kết nối với hai đại dương và Mátxcơva đã đàm phán để có các căn cứ quân sự ở Cam Ranh và Đà Nẵng của Việt Nam. Và Bắc Kinh muốn ngăn chặn liên minh Nga-Việt. Trên thực tế PLA đã tiến hành cuộc tấn công biên giới Việt Nam năm 1979, phần lớn vì lý do này.

Các nhà chiến lược Trung Quốc liên tục lo âu về sự bao vây của Mỹ, đặc biệt là khi Mỹ “chuyển trục” sang châu Á. Với Trung Quốc, nguy cơ cũ có vẻ như lại tái hiện.

Danh dự cũng là một động cơ thúc đẩy tham vọng của Bắc Kinh. Lấy lại danh dự của Trung Quốc sau “một thế kỷ sỉ nhục” dưới bàn tay của những nhà chinh phạt biển là động cơ chính cho hành động của Trung Quốc năm 1974. Và điều đó vẫn còn tới ngày nay.

Kỳ vọng trong dân chúng Trung Quốc cao ngất trời. Ngoài ra, Trung Quốc lại có ưu thế vượt trội về hải quân, quân sự so với bất kỳ đối thủ riêng rẽ nào ở Đông Nam Á. Philippines không thể nói là sở hữu lực lượng không quân, trong khi tàu tuần duyên của lực lượng bảo vệ bờ biển Mỹ thải ra là hạm đội tàu chiến mạnh nhất nước này. Trái lại, Việt Nam có chung đường biên giới với Trung Quốc và có một đội quân lớn mạnh. Năm ngoái, Hà Nội đã công bố kế hoạch củng cố lực lượng hải quân bằng mua 6 tàu ngầm lớp Kilo do Nga sản xuất, được trang bị ngư lôi, tên lửa hành trình chống hạm. Tuy nhiên, hạm đội này chưa được chuyển giao. Chính vì thế mà Trung Quốc chớp thêm cơ hội này.

Washington đã công bố kế hoạch “tái cân bằng” Hải quân Mỹ, chuyển 60% lực lượng tới Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Nhưng việc tái cơ cấu này rất khiêm tốn. Hơn một nửa hải quân Mỹ đã ở trong khu vực và tiến trình tái cân bằng diễn ra chậm chạp, kéo dài tới 8 năm. Nhóm 4 tàu chiến nhỏ duyên hải của Mỹ được điều tới Singapore (chiếc đầu dự kiến tới vào mùa xuân này) cũng không tạo ra được thế cân bằng ngay tại Đông Nam Á. Những tàu này không được thiết kế chiến đấu trong các trận chiến chống hải quân PLA. Tuy nhiên, khi đã thiết lập được nguyên tắc hầu hết hải quân Mỹ coi Thái Bình Dương và châu Á là nhà, thì Washington luôn có thể đẩy nhanh tiến trình tái cơ cấu, chuyển thêm lực lượng hoặc thậm chí đàm phán để có thể tiếp cận các căn cứ ở trong và quanh Đông Nam Á. Bắc Kinh thừa biết điều này.

Bắc Kinh có thể đã tự đưa ra kết luận rằng ngoại giao kiên nhẫn sẽ tước mất tham vọng của họ ở Biển Đông. Trong mắt Trung Quốc, tốt nhất là hành động ngay bây giờ và vừa để ngăn chặn một cuộc cạnh tranh. Với họ, bài học năm 1974 là: Thời gian là tất cả.

Vũ Quý

Advertisements