Kêu gọi cải cách toàn diện để giữ nước

Posted on August 8, 2012

0



71 nhân sĩ trí thức hàng đầu vừa gởi Thư ngỏ lên Quốc hội, Chủ tịch nước, Chính phủ và Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam cảnh báo tình trạng nguy ngập của đất nước trước hiểm họa phương Bắc và kiến nghị cải cách toàn diện về chính trị.

Các nhân sĩ trí thức trong một lần biểu tình chống Trung Quốc năm 2011

Nhiều vấn đề cấp bách

Thư ngỏ ngày 6/8/2012 được mô tả là bổ sung ý kiến trước tình hình mới, tiếp theo kiến nghị ngày 10/7/2011 về “Bảo vệ và phát triển đất nước trong tình hình hiện nay” và bản ý kiến về “Cải cách toàn diện để phát triển đất nước” ngày 8/9/2011.

GS Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ từ Hà Nội phát biểu về những động lực thúc đẩy cần có kiến nghị ngày 6/8. Ông nói:

“Chúng tôi thấy tình hình càng ngày càng có những vấn đề bức xúc cấp bách thành ra chúng tôi gởi thêm kiến nghị nữa.”

Bản kiến nghị 6/8 hoan nghênh và đánh giá cao Luật Biển vừa được ban hành. Các nhân sĩ trí thức cảnh báo nguy cơ từ phương bắc theo đó “Nhiều khả năng những hành động gây hấn của Trung Quốc sẽ còn tăng mức độ quyết liệt đi đôi với việc chuẩn bị dư luận và điều kiện cho bước leo thang nguy hiểm hơn, kể cả gây chiến.” Bản kiến nghị nhấn mạnh rằng Việt Nam có chính nghĩa nhưng cần tranh thủ sự ủng hộ quốc tế, sáng suốt lựa chọn các đối tác chiến lược vì lợi ích của dân tộc và phù hợp với xu thế phát triển của thời đại.

Về vấn đề sáng suốt lựa chọn các đối tác chiến lược, nhất là vai trò của Hoa Kỳ hiện nay. GS Chu Hảo phát biểu:

“Chúng tôi nghĩ là đã cân nhắc viết câu đó một cách rõ ràng đầy đủ ý, không ai có thể hiểu lầm được. Chúng tôi nhận xét thấy về phía Hoa Kỳ đã có những động thái, những phát biểu cũng như hành động tương đối rõ ràng quan điểm của chính quyền Obama và của nước Mỹ đối với vấn đề Biển Đông. Chúng tôi hoan nghênh những tuyên bố và hành động đó. Chúng tôi nghĩ chính quyền Việt Nam cũng phải xem xét đến vấn đề đó một cách nghiêm túc.”

Thư ngỏ ngày 6/8/2012 gởi Quốc hội, Chủ tịch Nước, Chính phủ và Bộ Chính Trị Trung ương Đảng, đã mạnh mẽ kêu gọi tiến hành cải cách sâu sắc toàn diện về chính trị, tạo điều kiện cho việc đẩy mạnh cải cách các lĩnh vực khác, trước hết là cải cách kinh tế và giáo dục. Nội dung cải cách chính trị nhằm trước hết đổi mới căn bản thể chế lãnh đạo và quản lý của bộ máy công quyền, bảo đảm thực hiện các quyền tự do, dân chủ của dân đã được hiến pháp qui định. Bản kiến nghị nhấn mạnh tới nguyện vọng của người dân sửa đổi Hiến pháp để tạo cơ sở cải cách thể chế chính trị, xây dựng nhà nước pháp quyền. Bản kiến nghị kêu gọi Nhà nước bảo đảm các quyền hiến định về tự do, dân chủ như tự do kinh doanh, tự do ngôn luận, tư do báo chí, quyền được thông tin, quyền lập hội, quyền được tự do bày tỏ thái độ chính trị thông qua các cuộc biểu tình ôn hòa.

Đáp câu hỏi của chúng tôi là những yêu cầu mang tính toàn diện như thế dễ được hiểu là thay đổi cả chế độ chính trị. GS Chu Hảo phát biểu:

“Sự thay đổi thể chế chính trị thì đấy cũng là một trong những mục tiêu của chính Đảng Cộng sản đề ra từ những Đại hội 8,9,10. Điều đó chúng tôi chỉ có nhắc nhở  để thực hiện một cách ráo riết hơn và nghiêm túc hơn. Mục tiêu của chính Đảng Cộng sản đề ra là thay đổi thể chế chính trị đồng thời thay đổi thể chế kinh tế…thế nhưng chắc cũng phải có những bước đi, chứ không phải là thay đổi một cách đột ngột  và chắc là Đảng Cộng sản chủ trương nếu có thay đổi thì thay đổi từng bước dần dần. Nhưng chúng tôi thấy cái từng bước dần dân đấy chưa thật là thỏa đáng cho nên chúng tôi mong muốn thúc đấy quá trình đó tiến nhanh hơn.”

Theo lời GS Chu Hảo, Quốc hội Nhà nước và Đảng Cộng sản đã không trả lời hai bản kiến nghị năm 2011. Nhưng ông theo dõi thì thấy cũng có một số chuyển biến nhất định.

Nguyện vọng người dân

054_vietnam1806-250.jpg
Đại lộ Hùng Vương – Sài Gòn. AFP photo

Một nhân sĩ ở miền Nam, Luật gia Lê Hiếu Đằng Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc TP.HCM, một người ký tên trong hai kiến nghị trước cũng như thư ngỏ ngày 6/8/2012 phát  biểu với Đài ACTD:“Chúng tôi làm nghĩa vụ của người trí thức, nói tiếng nói của lương tâm, đứng trước tình hình đất nước không thể im lặng được thì chúng tôi có những ý kiến như vậy. Còn nhà nước có nghe hay không là chuyện của nhà nước, nhưng chúng tôi cũng nói với đồng bào là chúng tôi ở Việt Nam cũng như anh em trí thức ở hải ngoại có những ý kiến như thế này… để đồng bào trong nước và hải ngoại biết những chuyện đó.

Riêng cá nhân tôi không tin lắm về việc trả lời của nhà nước, nhưng nghĩa vụ của mình thì mình phải làm vì không thể yên trí với tình hình hiện nay và đó là trách nhiệm công dân, chứ cũng không nghĩ là sau thư ngỏ đó thì sẽ có được những chuyển biến tích cực. Nhưng chúng tôi tiếp tục đấu tranh để xây dựng một nước Việt Nam thực sự dân chủ và tiến bộ xã hội, trong đó các quyền của người dân được đảm bảo.”

Có thể nói 71 người ký tên trong thư ngỏ là thành phần nhân sĩ trí thức có lòng ưu tư tới vận mệnh đất nước, chưa kể họ cũng là thành phần ưu tú nhất của xã hội. Những tên tuổi lớn như TS Lê Đăng Doanh, TS Nguyễn Quang A, GS Tương Lai, GS Chu Hảo, GS Hoàng Tụy nhà văn Nguyên Ngọc, nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu…Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và nhiều vị khác đã tích cực tham gia. Ngoài ra còn có một số trí thức hải ngoại trong đó phải kể đến GS Hà Dương Tường, GS Nguyễn Văn Tuấn, GS Phạm Xuân Yêm, chuyên gia Vũ Quang Việt…

Theo lời GS Chu Hảo, nhóm chủ trương đã soạn thảo thư ngỏ và chọn mời được 71 nhân sĩ trí thức trong ngoài nước, rồi gởi văn bản qua mạng để những vị này tham khảo trước và nếu đồng ý thì ký tên. GS Chu Hảo nhấn mạnh hiện nay không có chủ trương mở rộng vận động ký tên vào kiến nghị như các lần trước, nhưng có mong muốn là được càng nhiều người ủng hộ càng tốt, bằng phương thức thích hợp cho mỗi người, như phát biểu, tuyên truyền rộng rãi cho mọi người cùng biết.

Theo dòng thời sự:

Trung Cộng sợ nhất ở Việt Nam điều gì?

Hơn một tháng rưỡi nay, kể từ ngày 21/6/2012, khi Quốc hội Việt Nam thông qua LUẬT BIỂN VIỆT NAM, thì Trung cộng không ngừng tiến hành các hành động leo thang xâm lược Việt Nam. Trên thực tế, Trung cộng đã mở cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam và bước đầu đang rất thành công.

Có thể nói, so với cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam tháng 2/1979; thì phương pháp tiến hành chiến tranh xâm lược của Trung cộng lần này rất nguy hiểm, được chuẩn bị công phu, bài bản…, kết quả là không cần tốn một viên đạn, nhưng nó là điểm khởi đầu cho một cuộc thôn tính lãnh thổ, nếu nhìn nhận vấn đề ở bên gây chiến thì sẽ là rất “ngoạn mục”, bởi lẽ, khoảng 1,20 triệu km2 lãnh hải được Công ước Liên hợp quốc về Luật biển (UNCLOS) cấp “sổ đỏ” cho Việt Nam đang từng bước, từng ngày rơi vào tay Trung cộng.

Với hàng ngàn “tàu cá”, và theo đó là hàng chục ngàn “ngư dân” của Trung cộng luôn luôn có mặt thường trực ở Biển Đông từ nay trở về sau, thì rõ ràng, nếu tình hình không có biến chuyển theo hướng quyết đoán từ phía Việt Nam, thì không sớm thì muộn, ngư dân Việt Nam buộc phải bỏ biển, vì không đảm bảo an toàn về tài sản cũng như tính mạng; và như thế, tự nhiên giao Biển Đông vào tay Trung cộng.

Viễn cảnh “bất chiến tự nhiên thành” được bọn Trung Nam Hải ở Bắc Kinh thực hiện xem ra rất hoàn hảo. Đây là điều chưa từng xảy ra trong lịch sử xâm lược của phương Bắc đối với Đại Việt xưa, và là Việt Nam ngày nay.

Trung cộng đã chuẩn bị cho cuộc chiến xâm lược lần này tính ra là hơn 20 năm, kể từ sau Hội nghị Thành Đô, 3-4/9/1990. Theo đó, “phương châm 16 chữ vàng” đã được Trung cộng đưa ra như một chiếc thòng lọng ngày càng siết chặt đối với các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ tháng 2/1999 đến nay.

Trong bài viết có tựa đề “Diễn biến hòa bình và tổn thiệt cho Việt Nam”, của tác giả Đoàn Nam Sinh, đăng trên mạng Bauxite Việt Nam (BVN), ngày 7/8/2012, có đoạn viết:

Đọc lại lời văn cay đắng tổng kết chiến tranh của Lê Đức Thọ cuối năm 1977: “… Phải qua 30 năm chiến tranh ta mới rút ra được quy luật tồi tệ của nó – chọn những người con ưu tú dũng cảm đưa ra phía trước chiến đấu và hy sinh, để lại hậu phương những người yếu hèn, què quặt, dốt nát…”.

Phải chăng một lớp (số) người vì “yếu hèn, què quặt, dốt nát…”, với Hội nghị Thành Đô 9/1990, là nguyên nhân đưa đến thảm cảnh Đất nước hôm nay?

Vậy, đâu là chìa khóa để sửa chữa sai lầm này?

Thiết nghĩ, điều gì Trung cộng đang sợ ở người Việt Nam, thì người Việt Nam phải làm.

Đó chính là: Một nước Việt Nam bầu cử tự do, đa đảng.

Thật vậy, nếu một Việt Nam tự do, dân chủ và đa đảng như thể chế của 90% các nước trên thế giới hiện nay, thì người Việt Nam trong nửa đầu của thế kỷ XXI này sẽ đạt được 3 yếu tố quan trọng sau đây:

– Phát huy truyền thống bất khuất, kiên cường của lịch sử chống ngoại xâm hào hùng (chủ yếu là phương Bắc)… buộc Trung cộng không thể “làm mưa làm gió” như hiện nay; và nếu như có chiến tranh với Trung cộng, thì chắc chắn, Trung cộng lại phải ôm hận như tiền nhân của họ đã từng nhiều lần thảm bại trên đất nước ta.

– Trí tuệ của người Việt (không chỉ ở trong nước mà hiện đang có mặt trên khắp thế giới) được phát huy tối đa, và chỉ sau 25-30 năm là Việt Nam có thể ngang hàng với các cường quốc như Nhật Bản, Hàn Quốc, Ixrael… và sẽ không còn cơ hội để Trung cộng có thể uy hiếp như đã và đang diễn ra.

– Một khi Việt Nam là nước tự do, dân chủ và đa đảng, chắc chắn Việt Nam sẽ là một đồng minh chiến lược với Hoa Kỳ, và khoảng nửa thế kỷ sau là có thể tính đến việc lấy lại Hoàng Sa và các đảo đang bị Trung cộng chiếm giữ hiện nay; vì khi đó, với tiềm lực kinh tế, chính trị, quân sự… đủ để Việt Nam nói chuyện sòng phẳng với Trung cộng (rất có thể khi đó Trung cộng cũng không còn là Trung cộng nữa, do cộng sản Trung Quốc đã sụp đổ từ lâu?!).

Dẫu biết rằng, nói đến vấn đề đa đảng hiện nay là rất khó và nhạy cảm, bởi vì: “Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đa đảng”, như lời ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Biên tập báo Nhân dân (ngay sau đó là Ủy viên Bộ Chính trị), khẳng định khi trả lời câu hỏi của một phóng viên nước ngoài tại cuộc họp báo thông báo về Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng CSVN, tháng 1/2011.

Tuy nhiên, trong điều kiện Đất nước đang trong tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” như hiện nay, ta không thể không cảnh báo đến các vị có trách nhiệm, rằng: Nếu không tỉnh ngộ, thì rất có thể các vị sẽ là danh sách nối dài của những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, để lịch sử nguyền rủa muôn đời.

Trở lại với nhận định của ông Lê Đức Thọ nêu trên về một lớp người “yếu hèn, què quặt, dốt nát…”, trong một bài viết dài, được xem như là một bản tổng kết ngắn về quan hệ Việt Nam-Campuchia, của nhà văn đáng kính Phạm Đình Trọng, có tựa đề “Vơi đầy với Campuchia”, ông viết:

… từ năm 1991, những người lãnh đạo Campuchia đã đổi tên đảng sôi sục cách mạng, đảng Nhân dân Cách mạng Campuchia, thành đảng Nhân dân Campuchia, một tên gọi bình dị, quen thuộc, thân thiết với người dân Campuchia. Trả cách mạng về với những tham vọng, những mưu đồ, nơi đã mang can qua đến cho nhân dân Campuchia. Có một nhà nước vì dân, nhân dân Campuchia hiền hòa không cần cách mạng đổ máu, không cần đấu tranh giai cấp, phân chia người dân hiền lành ra thành những giai cấp đối kháng, đưa hận thù giai cấp vào cuộc sống bình yên.

Kể từ sau Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN lần thứ 45 tổ chức tại Campuchia tháng 7/2012 vừa rồi, do lần đầu tiên sau 45 năm tồn tại, Hội nghị đã không ra được Thông cáo chung, thì có rất nhiều người Việt Nam và kể cả quốc tế phê phán Hun Sen – Thủ tướng nước chủ nhà Campuchia; tuy nhiên, với tư cách là người con của dân tộc Campuchia, ông Hun Sen thật đáng kính trọng, vì ông yêu đất nước và dân tộc đã sinh ra ông. Với những gì ông đã làm cho đất nước ông, rồi đây, Ông sẽ đi vào lịch sử đầy đau thương của dân tộc Campuchia như những người bất tử.

Nhắc đến điều này, để thấy rằng, những cá nhân có trách nhiệm ở Việt Nam hôm nay, còn đủ thời gian và cơ hội để đưa đất nước đi đúng với tiến trình lịch sử mà tất yếu nó đang và sẽ diễn ra; và Hun Sen cũng chính là bài học để những người lãnh đạo quốc gia Việt Nam hôm nay tham khảo.

Làm những điều mà Bắc Kinh run sợ, đó mới là sự khôn ngoan của người Việt.

Làm như thế nào và bằng cách nào, điều này không phải là khó, ngay cả với người hiểu biết bình thường.

Cơ hội vẫn còn cho những ai còn có tấm lòng với dân, với nước.

Nguyễn Hữu Quý

Posted in: Chính Trị