Bloggers Điếu Cày, Tạ Phong Tần, AnhBaSG bị án tù nặng nề

Posted on September 25, 2012

0



Trong một phiên tòa ngắn ngủi chỉ kéo dài từ 8 giờ sáng tới khoảng 1 giờ 30 trưa hôm 24 tháng 9, ba nhà báo tự do và bloggers đã bị kết án nặng nề với bản án từ 4 đến 12 năm tù mà các quyền của người bị kết án không được bảo đảm.

Nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, chủ nhân blog Điếu Cày, bị áp đặt bản án nặng nhất với 12 năm tù. Nhà báo tự do Tạ Phong Tần bị áp đặt bản án 10 năm tù trong khi nhà báo tự do Phan Thanh Hải, người duy nhất công nhận có tội, bị áp đặt 4 năm tù.

Các blogger AnhBaSG (Phan Thanh Hải) – Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải) – Tạ Phong Tần

“Các bị cáo đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do dân chủ, sử dụng công nghệ thông tin, ứng dụng Internet tạo dựng ra blog “Câu lạc bộ nhà báo tự do” để liên lạc, trao đổi, viết, phát tán và tàng trữ các tài liệu, xuyên tạc sự thật, nói xấu Đảng, Nhà nước; hòng gây nghi ngờ, làm suy giảm lòng tin của nhân dân đối với chế độ; tranh thủ lôi kéo, cổ vũ cho những phần tử có tư tưởng chống đối nhằm gây dựng và chuẩn bị lực lượng, khi có thời cơ sẽ lật đổ chính quyền.” TTXVN thuật lại luận điệu của “Viện kiểm sát” tại phiên tòa.

Theo tường thuật của AFP, thẩm phán Vũ Phi Long nói trong phiên xử “Tội trạng của họ đặc biệt nghiêm trọng với chủ trương rõ ràng chống lại nhà nước”. Ông này còn nói thêm là vì họ “gây mất trật tự” trong phiên xử nên không được phép nói lời sau cùng ở cuối phiên tòa.

Trước đó, ông Nguyễn Văn Hải, được cho nói và trước khi ông bị ngắt ngang, đã nói và được AFP ghi lại: “Tôi thấy bất mãn vì tình trạng bất công, tham nhũng và độc tài mà đó không phải là đường lối của nhà nước, chỉ là của một số cá nhân. Theo luật pháp Việt Nam, công dân có quyền tự do phát biểu và quyền này cũng là quyền nằm trong các công ước quốc tế mà Việt Nam ký kết.”

Ông Hải nói đến đây thì loa truyền âm thanh vào phòng dự khán của báo chí và đại diện một số tòa đại sứ bị cắt.

Bà Tạ Phong Tần phát biểu thì cũng bị cắt ngang. Bà đã bị lôi ra khỏi phòng xử trong khi la lớn lời phản đối.

AFP cho biết, bà mặc áo thun đỏ, bình tĩnh nhưng dấu hiệu bực tức. Bà khóc sau khi bản án đọc và la lớn “Tôi phản đối bản án” khi bị lôi ra chiếc xe chờ sẵn để chở đi.

Cả ba đều bị truy tố theo khoản 2 của điều 88 Luật Hình Sự CSVN “Tuyên truyền chống nhà nước…” mà các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế đều lên án là mơ hồ và đi ngược lại chính hiến pháp của chế độ cũng như Công ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị mà chế độ Hà Nội đã đặt bút ký cam kết tôn trọng.

Nhóm thân hữu ủng hộ ba bloggers đều bị chận và bắt giữ trước khi tới được tòa án, dù đây là phiên tòa công khai. (Hình: Dân Làm Báo)

Đi ngược lại quyền làm người.

Ngay sau khi kết thúc phiên xử, Tòa đại sứ Mỹ ở Hà Nội đưa ra bản tuyên bố bầy tỏ quan điểm đối với một phiên tòa đi ngược lại quyền làm người.

Công an, Cảnh sát canh giữ phía trước tòa án Sài Gòn sáng 24/9/2012 không cho ai tới gần dù loan báo phiên tòa “xét xử công khai” ba nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, và Phan Thanh Hải (Anhbasg). (Hình: STR/AFP/GettyImages)

“Chúng tôi quan ngại sâu sắc về tin Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã kết tội và kết án blogger Điếu Cày 12 năm tù giam cho việc ông bày tỏ quan điểm chính trị của mình một cách ôn hòa. Cách chính phủ xử lý Điếu Cày dường như không nhất quán với các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị, cũng như các điều khoản của Tuyên ngôn Nhân quyền Toàn cầu liên quan đến tự do ngôn luận và xét xử theo đúng trình tự pháp lý.”

Bản tuyên bố của tòa đại sứ Mỹ viết. “Chính phủ Việt Nam cần phải trả tự do cho Điếu Cày và các blogger Phan Thanh Hải và Tạ Phong Tần là những thành viên đồng hành của Điếu Cày trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự do. Như Tổng thống Obama đã nói về Ngày Tự do Báo chí Thế giới, chúng tôi kêu gọi tất cả các chính phủ thực hiện các bước cần thiết để tạo ra xã hội mà ở đó các nhà báo độc lập có thể hoạt động tự do và không sợ hãi.”

Không được toà án tôn trọng

Luật sư Hà Huy Sơn cho hay sau phiên xử rằng phần trình bày của các luật sư đã không đựơc cho phép nói hết. Không cho bị cáo chất vấn nhân chứng và các luật sư biện hộ cũng không được tranh luận với phía đại diện Viện Kiểm sát như luật Tố tụng Hình sự quy định.

Luật sư Sơn cho rằng quyền của các bị cáo không được tòa án tôn trọng.

Ông nêu ra những mơ hồ, phi lý của bản cáo trạng và đòi đối chất nhưng không đựơc đáp ứng.

Phiên tòa đựơc thông báo là “xử công khai” nhưng tất cả các thân nhân của bà Tạ Phong Tần và ông Nguyễn Văn Hải đều bị bắt giữ lúc sáng sớm.

Các cô Tạ Khởi Phụng và Tạ Minh Tú, (em của blogger Tạ Phong Tần), bà Dương Thị Tân (vợ cũ blogger Điếu Cày), Nguyễn Chí Dũng (con trai ông Điếu Cày), đã bị Công an bắt cùng với khoảng một chục bloggers mặc áo đen có in câu “Tự do cho người yêu nước” và “phản đối phiên tòa tuyên truyền chống người yêu nước”. Họ chỉ đựơc thả sau khi phiên tòa kết thúc.

Người Việt

Khi súng đạn kết hợp với sợ hãi và ngu xuẩn

“Không thể nô lệ hóa một con người tự do, bởi vì tư tưởng của con người tự do vẫn tự do ngay cả trong nhà tù” (Platon, triết gia Hy Lạp).

Ngay sau khi phiên toà ngày 24/9 kết án hết sức nặng nề ba nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải: 12 năm tù, 3 năm quảnchế; Tạ Phong Tần – 10 năm tù, 5 năm quản chế; Phan Thanh Hải – 4 năm tù, 3 năm quản chế, trong sự thất vọng đến bàng hoàng và phẫn nộ của dư luận, nhà văn, đạo diễn Thuỳ Linh (hiện sống ở Hà Nội), trong bài “Sự trả tù mất trí“, viết:

Bản án tự kết án cho chế độ được tạo ra từ những nghịch lý: Ảo tưởng, Bất tin, Bất tín, Căm hận, Chán ngán… Và người xưa đã đúc kết: “bạo phát, bạo tàn”. Nếu chính phủ tiếp tục phát hành những “trái phiếu độc đoán, chuyên chế” thì họ sẽ gặt về dự án Sụp đổ như đã từng trước đây với những Vinashin, Vinalines… Bởi nhân dân không còn gì để thế chấp, không còn gì để họ có thể cướp bóc, đàn áp ngoài sự oán thán, căm hận – những cái mà chính quyền không hề muốn nhân về“.

Richard Kapuściński, nhà báo Ba Lan nổi tiếng, đoạt nhiều giải thưởng báo chí của các nước, được xem là “hoàng đế phóng sự”, từ trải nghiệm thời cộng sản của Ba Lan đã đưa ra nhận định:

Không có sự tồi tệ nào hơn bằng kết hợp sử dụng súng đạn với sự ngu dốt và sợ hãi. Nó sẽ xảy ra tất cả những gì tệ hại nhất mà bạn có thể nhìn thấy“.

Còn Oscar Wilde, hiệp sĩ, nhà văn nổi tiếng của Ireland (1854-1900) nói rằng “không ai gây tội ác mà không cùng lúc thực hiện sự ngu dốt“.

Những đúc kết trên đây rất chính xác cho phiên toà ngày 24/9 của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam (CSVN). Họ có đầy đủ cả ba thứ: Súng đạn, ngu dốt và sợ hãi.

Trong bài viết “Những dự đoán về phiên toà xét xử các Bloggers Điếu Cày, Anh Ba Sài Gòn và chị Tạ Phong Tần“, nhắc lại lời của giáo sư Ngô Bảo Châu khi nói về “phiên toà ô nhục” xét xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trong năm 2011 rằng, “không thể lấy sự cẩu thả và sợ hãi làm phương pháp bảo vẹ chế độ”, tôi đã ý thức trước rằng nó sẽ tái diễn. Nhưng tôi không ngờ, nó được thực thi không những bằng sự cẩu thả, sợ hãi, mà cả sự ngu dốt ngoài sức tưởng tượng trong bối cảnh dư luận xã hội và quốc tế quan tâm rộng lớn chưa từng thấy trước đó đối với những phiên toà chính trị tương tự.

Thiết nghĩ, một bộ máy khổng lồ đào tạo công chức chuyên ngành pháp lý, cung cấp kiến thức lý luận và trao dồi tư tưởng từ các trường đại học luật, chính trị, được hỗ trợ thêm bởi ban tuyên giáo, ban văn hoá tư tưởng… và thời gian giam hãm dài và trì hoãn mấy lần để toan tính, nhà cầm quyền CSVN lẽ ra có thể đẻ ra được một ban bệ/hội đồng xét xử đủ khả năng thực hiện một tiến trình tố tụng nghiêm túc, trong một “phiên toà xét xử công khai”.

Thậm chí nếu thiếu tự tin, tự thấy mình kém cỏi, không đủ khả năng đối diện, tranh tụng, thì vẫn có thể để phiên toà diễn ra bình thường với những tiêu chuẩn văn minh tối thiểu. Quyền lực tuyệt đối nằm trong tay, nhà cầm quyền CSVN vẫn hoàn toàn có thể đạo diễn và đưa ra những bản án nặng nhất theo ý muốn, mà chẳng ai có thể làm gì được. Đúng không?

Không! Họ không dám! Bởi vì đơn giản là họ quá dốt nát và hèn nhát. Những “súc thịt thắt cà vạt” (chữ của nhà văn Dương Thu Hương) với bộ não và ruột già có cùng chức năng giống nhau. Ngoài ra, lương tâm của họ bao trùm sự sợ hãi. Họ sợ sự thật! Sợ bị phanh phui những điều xấu xa, bất lương và những mưu toan hèn hạ bán rẻ lợi ich và chủ quyền của Tổ quốc cho bành trướng Bắc Kinh, trước con mắt của dư luận.

Vì thế,

Ở vòng ngoài, từ rất xa khu vực của toà án, trước và trong khi phiên toà diễn ra, công an chìm nổi dày đặc đã thẳng tay trấn áp, đánh đập tàn nhẫn và bắt giữ những người có nguyện vọng đến toà theo dõi phiên xử “công khai”. Thậm chí thân nhân của anh Điếu Cày, chị Dương Thị Tân và con trai, nhũng người có đủ quyền lợi và nghĩa vụ tham gia phiên toà, đã bị bắt, bị hành hung và Vũ Văn Hiển, trung tá công an phuờng 6, quận 3, TP HCM, đã thằng thừng đe doạ bạo lực bằng thái độ vô học, hạ cấp, ngay tại trụ sở, trước mặt nhiều người.

Ở vòng trong, phiên toà diễn ra nhanh đến kinh ngạc, ngỡ ngàng. Xét xử ba người bị quy kết phạm tội nghiệm trọng mà chỉ trong mấy tiếng đồng hồ! Trong khi các nhân chứng không được triệu tập đầy đủ (chỉ 3/9 người). Luật sư và những người bị quy kết tội phạm không có cơ hội và thời gian để trình bày, phản biện, đối chất với các nhân chứng. Tóm lại tệ hơn cả các phiên toà trong thời thực dân Pháp hay của phát xít Đức. Vụng về. Lấy thịt đè người hèn hạ, bỉ ổi.

Nói như luật sư Gerard Staberock, Tổng thư ký của Đài Quan sát Bảo vệ các Nhà đấu tranh Bảo vệ Nhân quyền, “phiên xử này là trò hề công lý“, là quá nhẹ. Bởi vì trò hề ít ra còn có thể mua vui cho thiên hạ, còn phiên toà này không những không gây cười cho ai, mà tạo ra sự khinh bỉ, tởm lợm và lòng căm phẫn trước một nhà nước vô luân, đểu cáng, những súc thịt với bàn tay của ác quỷ, coi thường và thách thức trâng tráo tiếng nói lương tâm của hàng triệu người Việt, của các tổ chức bảo vệ tự do báo chí và nhân quyền quốc tế, các đoàn ngoại giao và cả lời kêu gọi của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama.

Toàn bộ lực lựợng  tập trung phục vụ cho phiên toà, từ trên xuống dưới, đã chứng tỏ bao gồm những kẻ bị mất trí trong cơn hoảng loạn của quyền lực bị tha hoá, suy đồi, mất hết niềm tin của xã hội, đã điên rồ như con thú dữ bị thương, nổi khùng trước lúc chết.

Trên Facebook, Bùi Thanh Hiếu, tức blogger Người Buôn Gió viết: “Chuyển nghề đi cho nó lành… Viết blog mà án tù hơn công an giết người. Thế này tao đi giết những thằng tao ghét hơn là viết chửi nó, đằng nào chả thế”.

Hàng triệu người đã chết trong cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn vì tiếng gọi của Hồ Chí Minh “Không có gì quý hơn độc lập và tự do“. Cái tự do mà ông Hồ và đảng của ông ta quảng cáo, lừa mị, để ban cho nhân dân Việt Nam hôm nay tròn méo ra sao? Không gì chuẩn xác hơn bằng cách lột tả của Vũ Văn Hiển, trong sắc phục đại diện cho pháp luật và biểu tượng của “công an còn đảng còn mình”, bằng câu nói ngay giữa chốn công quyền: “Tự do cái con c…” .

Vâng, “Tự do cái con c…“  – là ngôn từ riêng “bất hủ” trong toàn bộ di sản của tập đoàn cai trị CSVN được định nghĩa trong phiên toà xử tội yêu nước ngày 24/9/2012.

Chế độ độc tài CSVN có thể giam giữ tự do của những người yêu nước, nhưng tư tưởng tự do của họ không một ai có thể tước đoạt được. Tư tưởng tự do, khí tiết tranh đấu và tinh thần yêu nước của họ sẽ lan toả, vượt ra khỏi bốn bức tường của nhà tù, truyền cảm hứng cho hàng triệu người yêu nước khác.

“Không thể nô lệ hóa một con người tự do, bởi vì tư tưởng của con người tự do vẫn tự do ngay cả trong nhà tù” – (Platon, triết gia Hy Lạp).

Ngày 24/12/2012

Lê Diễn Đức

Advertisements