‘Trung Quốc dùng gái và tiền dụ người Việt Nam làm gián điệp’

Posted on September 30, 2012

0



‘Tại nhà tù Ba Sao thuộc tỉnh Nam Hà giam giữ khoảng 3 ngàn tù nhân thì có khoảng hơn 30 tù gián điệp người Việt Nam hoạt động cho Trung quốc bị bắt và bỏ tù.’

Đây là lời kể của LS Nguyễn Văn Đài về số tù gián điệp tại phân trại 1 khi ông bị giam ở đó với bản án 4 năm “tuyên truyền chống nhà nước…” chỉ vì vận động dân chủ hóa đất nước.

Các vụ án xử tù gián điệp hầu như không được tường thuật trên báo chí chính thống tại Việt Nam nên không ai nghe nói đến lọai tù này cho tới khi báo Người Việt phỏng vấn hai tù nhân chính trị Nguyễn Văn Đài và Phạm Văn Trội.

Ông Đài hết hạn tù đầu Tháng Ba năm 2012 và ông Trội mới ra tù Tháng 9 vừa qua. Những lời kể về lọai tù gián điệp của hai ông có nhiều điều đáng để ý.

Chúng tôi trình bày các cuộc phỏng vấn hai ông với riêng từng người. Bài báo này là các chi tiết về tù gián điệp ở phân trại 1 cùng khu ông Đài bị giam giữ. Cuộc phỏng vấn kế tiếp sẽ là tù gián điệp ở phân trại 3 qua lời kể của ông Trội.

Cổng vào trại tù Ba Sao ở tỉnh Nam Hà. (Hình tài liệu của Ngừơi Việt)

Nam Phương (Người Việt): Xin được hỏi là trong những ngày ông ở nhà tù Ba Sao, Nam Hà, ông thấy có bao nhiêu tù gián điệp người Việt Nam họat động cho Trung quốc rồi bị bắt?

-Ông Nguyễn Văn Đài (NVĐ): Khi tôi bị giam ở Ba Sao, lúc mới tới thì họ giam tôi ở buồng 1 khu A, ở đó có 4 tù nhân từng làm gián điệp cho Trung Quốc. Ở buồng số 2 bên cạnh thì có 4 tù nhân gián điệp. Cuối năm 2008 họ chuyển tôi sang buồng 6 thì có hơn 20 tù nhân gián điệp.

Trước sau, ở phân trại 1 có khoảng trên 30 tù gián điệp cho Trung quốc. Tới khi tôi rời trại thì còn khoảng 20 người.

NV: Như vậy, họ bị giam chung với các loại tù khác?

-NVĐ: Tù gián điệp Trung Quốc được giam chung với tù chính trị và tôn giáo.

Ở buồng giam số 1 và số 2 thì những tù nhân gián điệp ở đó đều cộng tác với an ninh trại giam để giám sát các tù nhân Tây Nguyên và các tù chính trị khác. Nhiệm vụ của họ là theo dõi phản ứng của các tù nhân Tây Nguyên và chính trị khi theo dõi các tin tức chính trị qua truyền hình, báo chí. Phản ứng của các tù nhân khi bị trại giam cưỡng bức lao động với mức khoán cao, đôi khi cắt điện, cắt nước, tiêu chuẩn cơm không đủ,…

Những tù nhân gián điệp sẽ theo dõi xem ai kích động, cầm đầu. Sau đó báo cáo với an ninh trại giam. An ninh trại giam sẽ căn cứ vào đó để kỷ luật biệt giam.

Nổi tiếng nhất là Phạm Văn Viết là buồng trưởng của buồng giam số 1, rồi một người tên Hái, quê Cao Bằng, trước đây ở cùng để theo dõi và giám sát anh Nguyễn Vũ Bình, sau này là Cha Lý. Ở buồng số 6 có ông Trung chuyên theo dõi tôi và những người khác.

Nói chung trong buồng giam thì anh em tù người Tây Nguyên và tù chính trị đều biết ai là người cộng tác với an ninh trại giam. Khi tôi vừa tới đó, những anh em Tây Nguyên đã nói nhỏ là phải cẩn thận khi nói chuyện với những người đó. Do vậy bọn tôi rất cẩn thận khi nói chuyện hay tranh luận với họ.

* NV: Bằng cách nào ông biết và phân biệt được họ là tù gián điệp?

-NVĐ: Thường thường những tù gián điệp Trung Quốc thì tự họ thừa nhận là họ đã từng bị Trung Quốc mua chuộc, rồi trở thành gián điệp lúc nào không biết. Có người thì thừa nhận rằng họ ý thức làm gián điệp cho Trung Quốc ngay từ lúc được tuyển mộ. Đa số là làm gián điệp vì tiền, chỉ có 1 hoặc 2 người làm gián điệp vì bất mãn.

* NV: Ông có thể kể tên tuổi về những người tù gián điệp và nếu có thể nhớ được về từng người không?

– NVĐ: Người có chức vụ cao nhất là ông Bản, năm nay ngoài 60 tuổi, nguyên là trưởng phòng tình báo của công an tỉnh Lạng Sơn, ông Hái, khoảng 70 tuổi cũng là trưởng phòng tỉnh báo của tỉnh Cao Bằng.

* NV: Ông được nghe kể gì về các câu chuyện, hay việc họ từng làm để bị bắt không?

-NVĐ: Thông thường những người bị Trung Quốc tuyển mộ thì trước đó họ thường trong vai những người làm ăn, buôn bán sang Trung Quốc để thị sát tình hình. Nhưng không rõ làm sao Cơ quan Phản gián Trung Quốc biết được, sau đó họ bắt giữ và tiến hành đe dọa, mua chuộc bằng tiền và gái đẹp. Kết quả cuối cùng là bị khống chế và trở thành gián điệp.
Những tù gián điệp cho biết rằng, khi cơ quan phản gián Trung Quốc mà mua chuộc thì không ai có thể cưỡng lại được. Bao nhiêu tiền cũng được chấp nhận, gái Trung Quốc cực xinh để cho những tù gián điệp thỏa mãn. Sau khi những người này được ‘đánh’ trở lại Việt Nam, họ có nhiệm vụ thu thập tất cả các thông tin về kinh tế, chính trị nội bộ của đảng CSVN từ trung ương đến địa phương, thông tin tôn giáo.

Thông tin về quan điểm đối ngoại của VN với các nước như với Mỹ, Nga, Nhật, EU, đặc biệt là Đài loan. Các thông tin về quân sự, đặc biệt là kế hoạch tác chiến, trang thiết bị, quân số phòng thủ của quần đảo Trường Sa với Trung Quốc là vô giá.
Họ cung cấp tiền và hướng dẫn những gián điệp này là cũng sử dụng tiền và gái đẹp để mua chuộc những người có chức vụ trong các cơ quan nhà nước để thu thập thông tin.

Một gián điệp tên là Tuấn kể chuyện anh ta đã dùng tiền, gái đẹp mua chuộc một số sĩ quan ở Học viên quân sự để mua các tài liệu giảng dạy của nhà trường. Kết quả là 3 sĩ quan cùng với nhóm gián điệp của anh bị bắt. Ngoài việc làm gián điệp, cơ quan phản gián Trung Quốc còn cung cấp tiền Việt Nam giả cho những người này mang về Việt Nam sử dụng. Vụ của Tuấn bị phát hiện do hành vi tiêu tiền giả rồi mới đến hành vi gián điệp.

* NV: Họ có kể cho ông nghe là được trang bị máy móc gì không (Máy quay phim, máy chụp hình, điện thoại, súng, điện đài truyền tin bí mật) khi làm gián điệp?

-NVĐ: Họ chỉ được trang bị máy chụp ảnh và máy quay đặc biệt.

* NV: Theo nhận xét của ông thì những người đó bị kết án nặng hay nhẹ?

-NVĐ:Theo tôi thấy, làm gián điệp cho Trung Quốc thường bị kết án khá nặng. Những người càng có chức vụ và làm việc ở các tỉnh biên giới thì mức án càng nặng. Tôi thấy có 5 gián điệp bị án chung thân, 1 người 26 năm, 2 người 19 năm, số còn lại từ 10 đến 18 năm.

Mỗi người bị bắt trong những hoàn cảnh khác nhau. Nhưng thông thường họ đã bị an ninh Việt Nam theo dõi trong một thời gian dài trước khi bị bắt. Phần lớn họ đều bị bất ngờ. Tôi không được nghe kể chi tiết về các vụ bắt giữ.

NV: Thưa ông, có ai trong số đó kể cho ông biết họ được Trung Quốc huấn luyện thế nào và trả tiền bao nhiêu không? Hay họ tự nguyện làm gián điệp cho Trung Quốc để đổi lấy quyền lợi nào khác?

-NVĐ:Rất ít người được Trung Quốc huấn luyện bài bản. Nhưng TQ đều hứa hẹn nếu bị bắt thì TQ sẽ can thiệp và mức án sẽ rất nhẹ. Khi bị lộ có thể chạy sang Trung Quốc và sẽ được đãi ngộ. Có một vài người họ biết bị lộ và biết sẽ bị bắt, nhưng họ cũng ko dám chạy sang Trung Quốc vì sợ bị thủ tiêu. Trung Quốc chỉ dạy họ cách dùng tiền và gái đẹp để mua chuộc quan chức thôi.

Như trên đã nói, đa số vì tiền, một số bị mua chuộc rồi bị ép buộc. Một số ít thì tình nguyện làm do có người thân lấy chồng hay lấy vợ bên Trung Quốc.

* NV: Ông thấy họ có thân nhân tiếp tế không?

-NVĐ: Phần lớn tù gián điệp có người thân tiếp tế, chỉ có vài người bị gia đình bỏ rơi do án tù quá dài, gia đình không có điều kiện. Có một số tù chính trị thương cho hoàn cảnh của họ nên mời họ ăn uống và sinh hoạt cùng.

* NV: Chúng tôi nghe ông kể là có tù gián điệp được cử làm trưởng buồng. Vai trò của trưởng buồng là gì? Có phải là theo dõi và báo cáo với quản giáo?

-NVĐ: Trại giam chỉ lựa chọn tù gián điệp và chỉ những người chấp nhận làm mật vụ cho an ninh trại giam mới được làm trưởng buồng. Hàng năm trại giam có tổ chức bầu cử trưởng buồng, nhưng khi tù nhân chính trị và tôn giáo lựa chọn người thường bảo vệ cho quyền lợi của họ thì không bao giờ trại giam đồng ý. Nên việc bỏ phiếu không có ý nghĩa gì.

* NV: Khi tù gián điệp được quản giáo dùng để trị tù chính trị, chắc là họ phải nhử bằng một quyền lợi nào đó (hứa hẹn thả sớm, được ưu đãi gì đó v.v…)?

-NVĐ: Tù gián điệp thường được được giảm án gấp đôi tù chính trị, những người làm mật vụ thì còn được giảm nhiều hơn. Nhưng những tù gián điệp mà quan hệ thân thiết với tù chính trị thì cũng bị giảm án ít hơn người khác. Tù gián điệp làm mật vụ có thể được giảm mỗi lần đến 12 tháng, những tù gián điệp khác thì từ 8-10 tháng. Còn tù chính trị cao nhất chỉ là 5 tháng.

* NV:Xin cảm ơn ông về cuộc phỏng vấn này!

Người Việt

Phạm Văn Trội kể chuyện tù gián điệp ở Ba Sao

LTS: Ông Phạm Văn Trội, 40 tuổi, bị chế độ Hà Nội kết án 4 năm tù hồi tháng 10, 2009 sau hơn một năm giam giữ. Ông hết hạn tù ngày 11 tháng 9, 2012 nhưng vẫn còn bị án quản chế 4 năm. Ông là thành viên của Ủy Ban Nhân Quyền Việt Nam, một tổ chức đấu tranh cho nhân quyền do Luật Sư Nguyễn Văn Ðài và một số người nữa khởi xướng. Trong tù, ông gặp một số người bị kết tội gián điệp cho Trung Quốc, trong đó có một người từng là phó ban tổ chức trung ương đảng CSVN. Mời độc giả theo dõi cuộc phỏng vấn sau đây.

Mặt trước buồng giam tù ở nhà tù Ba Sao tỉnh Nam Hà. Nhà tù này giam giữ khoảng 3,000 tù nhân trong số đó có khoảng 200 tù chính trị, tôn giáo. (Hình: Tài liệu của Người Việt)

-Người Việt (NV): Theo ghi nhận của ông, tại phân trại 3 nhà tù Ba Sao ở Nam Hà có bao nhiêu tù gián điệp Trung Quốc?

-Phạm Văn Trội: Nhà tù Nam Hà có khoảng 3,000 tù nhân với khoảng 200 tù chính trị và tôn giáo (gồm cả đồng bào Thượng ở Tây nguyên bị vu cho tội đòi ly khai, người Hmong ở các tỉnh Tây Bắc đòi tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền). Trong số này, ở phân trại 3, có khoảng 15 tù nhân là người Việt Nam làm gián điệp cho Trung Quốc.

-NV: Làm sao ông biết và phân biệt được ai là tù gián điệp?

-Phạm Văn Trội: Tù nhân bị truy tố tội làm gián điệp cho Trung Quốc bị nhốt chung với tù chính trị chứ không nhốt chung với tù hình sự thường (trộm cướp, giết người, buôn bán ma túy, v.v…). Theo quy định thì tù gián điệp được gọi chung trong số những người bị quy cho là “xâm phạm an ninh quốc gia”.

Những người làm việc cho Trung Quốc và bị buộc tội gián điệp, bản án ghi là gián điệp, có ảnh dán công khai ở trước buồng giam. Khu giam nào, tội gì thì đều có một cái thẻ ghi lại địa chỉ, lý lịch trích ngang, thời gian bắt, phạm tội, án phạt tù, quê quán từng người.

Tù gián điệp ở nhà tù Nam Hà có hai loại chính: Loại vì tiền phần lớn và một ít có động cơ chính trị.

Hai loại này chia làm 4 nhóm:

1.Nội gián (cài cắm bí mật trong guồng máy nhà nước CSVN).

2.Ly gián (có thể cài cắm trong guồng máy nhà nước, có thể không) sử dụng cho nhu cầu phao tin, tung tin đồn, phá hoại kinh tế chẳng hạn, làm mọi người nghi kỵ lẫn nhau.

3.Phản gián – Loại này thường thấy trong các cơ quan an ninh, quân đội, quan tâm nhiều đến các vấn đề chính trị.

4.Trực gián – Là các người thu thập và chuyển thông tin, tài liệu từ ba loại gián điệp trên.

-NV: Ông có thể kể tên, tuổi của những người tù gián điệp mà ông gặp được không?

-Phạm Văn Trội: Số lượng người bị bắt về tội làm gián điệp cho Trung Quốc rất có thể là nhiều và được chia ra giam giữ ở nhiều nhà tù khác nhau. Tù nhân ở khu nào chỉ được ở đó không được ra khỏi nơi chỉ định và bị cấm tiếp xúc cho nên tôi chỉ có thể biết tên những người bị giam chung với mình. Một số tù gián điệp được chuyển từ khu 1 sang khu 3. Những tù gián điệp nào hết án thì cũng về quê quán như mọi tù nhân khác.

Tôi nhớ tên một số tù gián điệp và bản án của họ:

Hoàng Ngọc Mẹo, sinh năm 1956, quê quán Cao Bằng, trước là đại úy bộ đội biên phòng, bị kết án 18 năm tù.

Trần Văn Tiến, sinh năm 1950, quê Lạng Sơn, bị kết án chung thân. Ông này ban đầu là gián điệp của Việt Nam gửi sang Trung Quốc. Bị Trung Quốc bắt và ra điều kiện làm gián điệp cho Trung Quốc thì được cho về Việt Nam. Hoạt động một thời gian thì bị lộ và đi tù.

Vũ Văn Tuyên, sinh năm 1957, quê Quảng Ninh, trước kia là cán bộ hải quan ở tỉnh Quảng Ninh, bị kết án 5 năm tù. Bản án nhẹ nhờ có nhiều tiền “chạy án” từ cơ quan điều tra đến tòa án.

Ngô Văn Phùng, sinh năm 1957, quê ở Hải Phòng, bị kết án 18 năm tù. Ông này mới hết tù gần đây nên đã về với gia đình. Ông này trước kia kinh doanh bên Trung Quốc, sau được Trung Quốc sử dụng và đưa về Việt Nam hoạt động thu thập thông tin và chuyển tài liệu qua biên giới. Ông này lấy tài liệu từ các gián điệp “nội gián” cung cấp.

Phạm Minh Ðức, sinh năm 1957 quê ở Hà Nội, bị kết án 5 năm tù. Ông này là một đảng viên cấp cao trong đảng CSVN, từng là phó trưởng ban tổ chức trung ương đảng, chức vụ chỉ sau Tô Huy Rứa. Theo ghi nhận qua các lời kể, ông này được sự can thiệp từ phía Trung Quốc trong vụ án nên bản án khá thấp dù là “gián điệp loại 1” tức loại gián điệp cấp cao nhất.

Gián điệp loại 1 là gián điệp cầm đầu một mạng lưới, có quyền tuyển thêm nhân sự, chi tiêu tiền cho mạng lưới gián điệp của mình.

Hoàng Minh Thuấn, sinh năm 1986, cán bộ cửa khẩu ở tỉnh Lạng Sơn. Anh cán bộ trẻ này sang Trung Quốc, được đào tạo bài bản tại cơ sở tình báo Hoa Nam (Trung Quốc) rồi về Việt Nam hoạt động. Nhiệm vụ chính yếu là chuyển tài liệu qua cửa khẩu Lạng Sơn, do người mang đi đường bộ, không dùng công nghệ máy điện toán. Thuấn bị kết án 8 năm tù.

Nguyễn Văn Sáng, sinh năm 1970, quê Quảng Ninh. Trước kia là gián điệp chuyển tin quân sự từ Quân Khu 1 và Quân khu 2 (tức các tỉnh phía Bắc Việt Nam). Anh này bị bắt năm 1998 và bị kết án 18 năm tù.

Khi tôi bị chuyển từ nhà tù Ba Sao tỉnh Nam Hà vào giam ở nhà tù Nghệ An thì có hai tù gián điệp là Trần Văn Tiến và Hoàng Minh Thuấn được đưa đi theo để tiếp tục báo cáo cho quản giáo về các tù chính trị.

-NV: Qua các cuộc giao tiếp, ông được nghe những lời kể gì của họ?

-Phạm Văn Trội: Nhìn chung, những người Việt Nam làm gián điệp cho Trung Quốc thì hay ngụy trang bằng những việc như buôn bán, bác sĩ chữa bệnh hay một bề ngoài nào đấy. Có vẻ như hầu hết bọn họ không được đào tạo bài bản kỹ lưỡng. Nghe nói những người được đào tạo chuyên môn từ Cục Tình Báo Hoa Nam của Trung Quốc ít khi bị phát hiện và bắt giữ. Những người bị bắt cho thấy họ không thuộc loại gián điệp chuyên nghiệp, bị Trung Quốc mua chuộc bằng tiền bạc và gái rồi sử dụng cho nhu cầu thu thập, chuyển tin, tài liệu. Tin giá trị thấp thì trả ít tiền, tin có giá trị cao thì được trả nhiều hơn. Thật ra, thế nào là tin giá trị thấp, giá trị cao cũng không ai biết rõ nhưng khi bị bắt thì hầu như không được phía Trung Quốc chiếu cố giúp đỡ gì nên đời sống của họ cũng vất vả.

Theo ghi nhận qua các lời kể, những người này sau khi hết án về nhà mà có nói điều gì ảnh hưởng đến tình báo Trung Quốc là phía Trung Quốc cử người sang tìm giết ngay.

Tất cả các người làm gián điệp cho Trung Quốc đều bị bắt giữ ngay tại Việt Nam đang trên đường vận chuyển tài liệu. Những người thấy không còn nhu cầu sử dụng thì có thể Trung Quốc gài cho an ninh Việt Nam bắt.

-NV: Ông có được nghe kể là họ có được trang bị máy móc gì không (máy quay phim, máy chụp hình, điện thoại, súng, điện đài truyền tin bí mật, v.v…) khi làm gián điệp?

-Phạm Văn Trội: Gần đây, tôi nghe họ kể là chỉ một số được trang bị máy móc, phương tiện hoạt động, gồm cả xe hơi để phục vụ nhu cầu lấy tin, chuyển tin hay tài liệu. Thấy họ kể là các phương tiện họ trang bị cho gián điệp sau này nhiều hơn trước, từ trung ương xuống tới địa phương, dù là gián điệp cấp nào.

Qua lời kể của Trần Văn Tiến và Hoàng Minh Thuấn, họ được huấn luyện nghiệp vụ về cách thức khai thác thông tin, chuyển tin và báo tin. Các người được huấn luyện thì thường họ hưởng lương theo cấp bậc và nghiệp vụ và các vụ làm. Còn những loại gián điệp khác không được huấn luyện thì khi cung cấp bán tin thì được trả tiền.

Nói tóm lại, đa số những người làm gián điệp cho Trung Quốc là vì tiền. Một số người là bất mãn. Một số người là người gốc Hoa, người các sắc tộc thiểu số như Tày chẳng hạn ở các tỉnh dọc biên giới.

Hiếm có người làm gián điệp từ động cơ chính trị. Những người này tin rằng nếu đi theo Trung Quốc sẽ có nhiều lợi lộc vì rằng Trung Quốc đang thao túng chính trường Việt Nam, sự bổ nhiệm những chức vụ then chốt trong guồng máy cầm quyền CSVN đều có bàn tay của Trung Quốc nhúng vào. Vì thế mà một số cán bộ đảng viên CSVN làm thân, làm việc cho Trung Quốc mà từ đây, dẫn tới hành động làm gián điệp.

-NV: Ông có thấy tù gián điệp là người Trung Quốc bị giam ở Nam Hà không?

-Phạm Văn Trội: Nhà tù Nam Hà giam các tù nhân Việt Nam làm gián điệp cho Trung Quốc. Ở trại tù Thanh Xuân, Hà Nội, có khu vực nhốt tù nhân người ngoại quốc. Không rõ ở đây có tù gián điệp nào người Trung Quốc hay không.

NV: Ông có thấy cách hành xử của những người tù gián điệp có khác với anh em bạn tù chính trị hay không?

-Phạm Văn Trội: Thường tù nhân làm gián điệp cho Trung Quốc có đặc điểm chung là không trung thực, mánh khóe, thủ đoạn, vì lợi ích cá nhân, chỉ cần có lợi. Bởi những đặc tính con người như vậy nên họ mới được đám quản giáo sử dụng làm tay chân, theo dõi, báo cáo tù chính trị. Có người được cử làm trưởng buồng, hàng ngày báo cáo những gì xảy ra trong đêm tại buồng giam. Nhờ làm tay sai cho quản giáo, những người này được giảm án nhiều gấp ba, bốn lần so với tù chính trị.

-NV: Tù gián điệp có thân nhân tiếp tế không ông? Phía Trung Quốc có giúp họ gì không, qua lời kể của họ?

-Phạm Văn Trội: Cũng tùy hoàn cảnh của từng người mà tù gián điệp có được gia đình tiếp tế hay không. Có người được tiếp tế hàng tháng, có người cũng không được thăm nuôi. Người được Trung Quốc đào tạo bài bản, bị bắt đi tù thì được Trung Quốc giúp đỡ kín đáo hay không, tôi không được nghe họ kể rõ ràng. Những người đơn thuần chỉ mua bán tài liệu, vận chuyển tài liệu, khi bị bắt không được trợ giúp nên cuộc sống khó khăn, dễ nhận thấy.

-NV: Cảm ơn ông Phạm Văn Trội đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn.

Người Việt

Advertisements