Hãy rũ lòng thương lấy các em, dù chỉ 1% thôi

Posted on October 16, 2012

0



Trống trường đã điểm. Ngày tựu trường đã đến!

Hàng nghìn trẻ em miền núi ở Nghệ An bắt đầu lầm lũi gùi gạo, lội suối, vượt rừng đến trường tìm chữ. Những ngày tháng gian khổ, phải sống chui rúc trong những cái lều trọ xác xơ để tìm kiếm con chữ lại bắt đầu. Cam chịu, vì nhà nước không có tiền để xây nhà bán trú cho các em trọ!

Dưới xuôi, hàng loạt nhà tưởng niệm, lưu niệm lãnh tụ với kinh phí hàng chục tỉ đồng vẫn tưng bừng khởi công, khánh thành như không hề có lạm phát, không hề biết nền kinh tế đất nước đang đi thụt lùi.

Để chào mừng sinh nhật lần thứ 110 của cựu Tổng bí thư đảng CSVN Lê Hồng Phong, ngày 3.9, tỉnh Nghệ An tổ chức lễ khánh thành khu tưởng niệm vị cựu lãnh tụ này tại xã Hưng Thông, huyện Hưng Nguyên và khu lưu niệm phu nhân Nguyễn Thị Minh Khai tại TP.Vinh. Theo báo Nghệ An, tổng kinh phí cho dự án xây dựng quần thể khu lưu niệm nguyên Tổng bí thư Lê Hồng Phong là 250 tỉ đồng, trong đó riêng nhà tưởng niệm là 35 tỉ đồng. Khu lưu niệm phu nhân Nguyễn Thị Minh Khai khiêm tốn hơn nhưng cũng có kinh phí… tròm trèm 20 tỉ đồng. Trước đó vài tháng, cũng mừng sinh nhật lần thứ 110 của nhà cách mạng cộng sản Phan Đăng Lưu, khu lưu niệm được khởi công ở huyện Yên Thành quê hương đồng chí, với kinh phí hơn trăm tỉ. Cách đây mấy ngày, tỉnh Nghệ An tiếp tục khởi công xây dựng khu tưởng niệm đại tướng Chu Huy Mân ở xã Hưng Hòa, TP.Vinh với kinh phí 13 tỉ đồng…

Nhà tưởng niệm Lê Hồng Phong được xây với kinh phí 35 tỉ đồng

Trong thời buổi đất nước khốn khó, đầu tư công bị buộc chặt, kể cả những công trình dân sinh bức thiết cũng bị ngưng lại thì những khu tưởng niệm là ngoại lệ, vẫn rầm rộ khởi công xây dựng.

Việc xây dựng tượng đài, khu lưu niệm lãnh tụ cộng sản sẽ không làm tôi băn khoăn nếu như không còn những cảnh đời cơ cực như dưới đây mà tôi đã nhiều lần chứng kiến khi đến các xã miền núi của tỉnh Nghệ An.

Trong ảnh là những căn lều do người dân ở xã Bảo Thắng và xã Mường Ải, huyện Kỳ Sơn, Nghệ An dựng cho con em họ đến trọ học. Những căn lều tạm bợ, ẩm thấp, rách nát, nằm chênh vênh bên dốc rừng. Mùa nắng, lều như những cái lò hấp. Mùa đông, gió núi thốc vào lạnh buốt. Bọn trẻ ở đây đứa nào cũng gầy nhẳng, mang những bộ quần áo màu đất, quanh năm chỉ có cơm với muối. Thịt, trứng là xa xỉ phẩm, các em không dám mơ tới. Nhưng đói chưa phải là khổ nhất vì các em đã quen!

Các giáo viên nói ở đây các em sợ nhất khi mùa đông đến. Cái lạnh đã thành nỗi ám ảnh kinh hãi đối với những cơ thể gầy nhăng vì thiếu ăn khi những cái chăn cũ mỏng tang không thể chống được cái lạnh buốt giá trong những căn lều thốc gió. Vào những đêm giá lạnh, những cái thân gầy của các em không trụ được với rét, không có chăn đủ ấm để đắp nên không thể ngủ được. Đám trẻ phải rủ nhau dậy đốt lửa lên, cả đêm ngồi vây quanh cho ấm.

Anh Lê Đình Hùng, hiệu phó trường cấp 2 Mường Ải, bạn tôi, nói ở đây học sinh các bản xa đến đây trọ học, có nhiều khi cả cơm cũng không có mà ăn. Giáo viên phải góp gạo, mỗi tuần mỗi người vài kí lô cho các em ăn đỡ khi hết gạo. Những đêm quá lạnh, thương các em, giáo viên phải mở cửa nhà/phòng mình rồi gọi các em vào tá túc qua đêm vì biết các em không thể trụ nổi trong những cái chòi gió lùa ấy.

Khoảng 500 triệu thôi, sẽ có căn nhà bán trú giành cho đám trẻ nghèo này bớt cảnh rét mướt. Nhưng trong chủ trương của chính quyền, mục đầu tư cho giáo dục đến nay vẫn không hề thấy dòng nào cho những khu nhà trọ giành cho đám trẻ nghèo khổ này? Ở Mường Ải, anh Hùng nói, năm ngoái bộ đội biên phòng hứa cho 200 triệu dựng nhà cho các em ở. Nhưng từng đó chưa đủ nên chưa thể dựng nhà. Trường cứ loay hoay mãi, viết thư rồi gọi điện xin khắp nơi nhưng chưa ai gật đầu nên các em vẫn cứ tiếp tục nằm mơ trong những cái chòi xơ xác này.

Ừ thì các em hãy thông cảm. Nhà nước còn nghèo, địa phương còn khó khăn.

Nhưng, thưa các vị lãnh đạo. Nếu còn coi những đứa trẻ này là tương lai của đất nước, xin quý vị lãnh đạo hãy bớt ra 1% kinh phí từ các dự án nhà tưởng niệm, lưu niệm thôi, sẽ đủ một căn nhà bán trú cho đám trẻ nghèo khổ này. Đó là hạnh phúc, là niềm mơ ước từ lâu của hàng ngàn đứa trẻ nghèo nơi miền thăm thẳm này.

Tại quê nhà cựu Tổng bí thư Lê Hồng Phong ở xã Hưng Thông, từ lâu đã có khu nhà tưởng niệm bằng tranh, phên nứa, giậu cây, là nguyên bản phục lưu căn nhà của Lê Hồng Phong từng sinh sống. Rất giản dị và gần gũi. Nhưng để làm quà mừng sinh nhật lần thứ 110, tỉnh Nghệ An vẫn dốc hết quyết tâm chính trị xây dựng thêm căn nhà mới hoành tráng 35 tỉ đồng làm quà cho ông và căn nhà 20 tỉ đồng cho quý bà phu nhân.
Tại sao khu tưởng niệm, lưu niệm nào cũng cứ phải xây cho bề thế, hoàng tránh như thế nhỉ?

Tôi nghĩ, có lẽ nơi suối vàng, các đồng chí ấy sẽ chẳng vui gì với những món quà này khi cách đó không xa lắm là hàng trăm căn lều xác xơ với hàng ngàn đứa trẻ gầy nhòm vì đói ăn, thiếu mặc vẫn đang lay lắt sống trong những cái chòi như thời hoang dã.

Xin đừng lấy tiền bạc của dân ném vào những công trình bằng cốt sắt, bê tông. Hãy để người dân tự xây dựng tượng đài, nhà lưu niệm ngay trong lòng họ. Và quí vị, những lãnh đạo của đất nước, hãy tự xây dựng tượng đài, khu tưởng niệm của mình trong lòng dân đi. Ở đó, những người có công với dân với nước sẽ được lịch sử và người dân muôn đời tôn thờ!

Và đây là hình ảnh về cuộc sống, nơi học hành, ăn ở của các em khi vào năm học mới.

Khánh Hoan

Nộp 60.000 đồng để được ‘đu dây’ đến trường

Cầu treo trị giá 25 tỷ đồng chưa được phê duyệt xây dựng nên học sinh cách trường 6km ngày ngày đi bè đu dây qua sông Re (Quảng Ngãi). Mỗi em phải trả công cho người kéo bè 2 ang lúa.

Trao đổi với VnExpress.net ngày 16/10, ông Đặng Ngọc Dũng, Chủ tịch UBND huyện Sơn Hà cho biết, đã nhiều lần khảo sát làm cầu treo nối đôi bờ sông Re nhưng do quãng sông rộng hàng trăm mét nên không khả thi. Huyện đã lập dự án xây cầu kiên cố dài 160 mét, rộng 5 mét (bắc qua đoạn sông hẹp nhất), với tổng kinh phí 25 tỷ đồng nhưng ba năm vẫn chưa được duyệt.

Theo UBND xã Sơn Ba, toàn xã có 630 hộ với hơn 2.500 nhân khẩu ở bảy thôn bên bờ sông Re hàng ngày phải đu dây kéo bè vượt sông. Mỗi tháng, gia đình một học sinh nộp hai ang lúa (tương đương 60.000 đồng) để trả tiền bè đến trường.

Hàng trăm học sinh ở xã Sơn Ba, huyện miền núi Sơn Hà đu dây thừng kéo bè qua sông mỗi ngày. Ảnh: Trí Tín.

Hiện, chỉ có 36 học sinh nhà cách trường 8 km là được ở nội trú, số còn lại cách trường 2 – 6 km phải băng rừng, vượt suối, đu dây kéo bè qua sông. Người dân muốn xin giấy tờ ở xã hoặc lên nương rẫy cũng phải đu dây kéo bè vượt sông sâu.

Thầy giáo Đặng Văn Cương, Hiệu trưởng Tiểu học Sơn Ba tâm sự, do đặc thù xã vùng cao còn nhiều khó khăn, địa hình cách trở nên ngoài điểm trường chính còn có 7 điểm trường lẻ nằm bên kia sông. Tuy nhiên, do điểm trường lẻ chỉ dạy lớp 1 – 2 nên học sinh lớp 3 trở lên phải đu dây vượt sông đến điểm trường chính. Từ lâu, trường đã lập sổ vàng vận động, quyên góp từ giáo viên, các nhà hảo tâm hỗ trợ gạo, quần áo giúp học sinh nghèo nơi đây bám lớp, bám trường.

“Trung bình, mỗi năm các giáo viên ở 7 điểm trường lẻ phải trả cho người kéo bè hàng chục triệu đồng để được đưa qua sông. Khi mực nước lũ trên sông dâng cao thì họ không dám kéo bè, học sinh nghỉ học hàng loạt, giáo viên cũng rơi vào cảnh thất nghiệp vì lớp học trống vắng”, thầy Cương nói.

Trí Tín