Chống Trung Quốc hay chống Nhà nước?

Posted on November 12, 2012

0



Dư luận ngày càng xôn xao, bất bình và rồi quan ngại trước tình trạng giới cầm quyền trong nước trở nên mạnh tay hơn trong chiều hướng tuỳ tiện, vô cảm bắt giữ trái pháp luật và bỏ tù những người yêu nước.

AFP photo
Những người biểu tình hô to khẩu hiệu chống Trung Quốc trong khi diễu hành ở Hà Nội hôm 5/8/2012 trong bối cảnh căng thẳng về tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông.

Vô tù vì chống Trung Quốc

Từ những nhà bất đồng chính kiến lão thành cho tới cả nữ sinh viên trường Đại học Công nghệ Thực phẩm Nguyễn Phương Uyên. Hành động ấy khiến công luận, nhất là những người có tâm huyết với vận nước, mạnh mẽ phản đối.

Qua bài “Cần nuôi dưỡng và khuyến khích tinh thần yêu nước”, tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nhắc lại chuyện TQ đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của VN năm 1974, rồi năm 1979 đưa quân lấn đất ta, và sau đó xúc tiến việc chiếm biển đảo, bắn giết ngư dân Việt, xâm phạm chủ quyền lãnh hải VN. Trước những hành động như vậy của phương Bắc, Tướng Ngyễn Trọng Vĩnh khẳng định là làm sao ngăn được tinh thần yêu nước của nhân dân VN ? ”. Và ông cho biết tiếp:

Ai là người yêu nước lại không phẫn nộ, chống Trung Quốc? Đến một nữ sinh như cháu Phương Uyên mà cũng có hành động thể hiện lòng yêu nước. Đó là một dấu hiệu tốt. Càng nhiều thanh nên có tinh thần yêu nước là may cho Tổ quốc. Thanh niên là tương lai của đất nước mà ! Đất nước thịnh suy, mất còn là ở thế hệ các cháu và sau này. Cần khuyến khích và nuôi dưỡng tinh thần yêu nước của mọi người, nhất là các cháu thanh niên. Cháu Nguyễn Phương Uyên có vi phạm pháp luật đâu. Cháu không chống Đảng, chống Nhà nước. Cháu chỉ chống và tuyên truyền chống Trung Quốc xâm phạm chủ quyền nước ta thôi. Sao lại bắt cháu? Bắt cháu Phương Uyên là vô đạo lý, là dập tắt tinh thần yêu nước của thế hệ trẻ. Hay là cháu vi phạm lệnh cấm của Thiên triều?

Cha, mẹ của Nguyễn Phương Uyên, là ông Nguyễn Duy Linh và bà Nguyễn Thị Nhung ở Bình Thuận đã khẳng định con họ không bao giờ “tuyên truyền chống nhà nước” để “vi phạm Điều 88 Bộ Luật hình sự” như giới cầm quyền gán ghép:

Cái đó là do họ buộc tội sai với pháp luật VN chứ nói thẳng thừng ra con tôi yêu nước, chống TQ…

Nó là một đứa trẻ 20 tuổi chỉ thể hiện lòng yêu nước… cháu Uyên nhà tôi chỉ mang một dòng máu Việt, một quả tim yêu nước, thì dù cháu có thể hiện như thế nào cũng chỉ vì lòng yêu nước mà thôi. Chứ làm sao từ chỗ yêu nước lại trở thành một người bán nước hại dân ?

Blogger Thuỳ Linh lưu ý tới sự thiếu minh bạch ở Điều 88 dành cho tội “tuyên truyền chống phá nhà nước”. Qua bài “Quyển Im Lặng”, nhà văn Thuỳ Linh khẳng định rằng “Nếu nêu đích danh, công khai và chia sẻ suy nghĩ về những yếu kém, hạn chế, sự xấu xa, bệ rạc…của chính quyền trong việc điều hành đất nước mà mắc tội tuyên truyền chống phá thì gần như người dân Viêt Nam đều mắc phải tội này”. Tác giả nêu lên câu hỏi rằng đâu là giới hạn để phân biệt tội với những ý kiến phản biện, thậm chí chỉ là lời than phiền, bất mãn do không hài lòng với giới đương quyền ? Blogger Thuỳ Linh nhấn mạnh:

Điều 88 này còn tồn tại sẽ còn là vòng kim cô siết lên đầu bất cứ ai có ý tưởng phản biện, có ý muốn bất mãn, có sự bất bình, phẫn nộ về chính quyền.
Blogger Thuỳ Linh

Đưa ra một điều luật để khép tội công dân không thể là những khái niệm co dãn, hoặc tùy thuộc vào quan niệm của một người, vài người hay nhóm người, nhất là những người có nhiều quyền lợi gắn với chính quyền. Điều 88 này còn tồn tại sẽ còn là vòng kim cô siết lên đầu bất cứ ai có ý tưởng phản biện, có ý muốn bất mãn, có sự bất bình, phẫn nộ về chính quyền. Và thực tế số người này đang ngày càng gia tăng trước thực trạng đất nước vô cùng bê bối, tê liệt, lụn bại, khủng hoảng, đàn áp vô cớ…

Sự thiếu minh bạch trong điều tra các vụ án, nhất là các vụ án an ninh đều theo một lý lẽ: bảo vệ chế độ. Nếu đây là mục đích tốt đẹp thì việc công khai càng chỉ có lợi cho cơ quan điều tra. Còn nếu cơ sở lý luận mơ hồ, thiếu nền tảng thuyết phục thì nó trở thành cái bẫy giăng khắp nơi khiến ai cũng có thể bị sập… Hiện tại chưa có điều luật nào giúp người ta tránh được “cái bẫy” mà việc kết tội dựa trên tính thiếu minh bạch của một nền pháp luận vừa mơ hồ, vừa đầy tính chủ quan như hiện nay.

Blogger Nguyễn Hữu Vinh cũng nhấn mạnh tới tính mơ hồ, “không đàng hoàng” của điều luật từng được tận dụng để chụp mũ những người yêu nước:

Riêng Điều 88 Bộ Luật hình sự thì đã có rất nhiều tiếng nói phản ứng, đã có rất nhiều yêu cầu từ trong nước cũng như ngoài nước về quy định gọi là “tuyên truyền chống nhà nước” này. Đó là điều luật mà người ta cho là không đàng hoàng, rõ ràng, bởi vì như thế nào là tuyên truyền, như thế nào là chống nhà nước? Có tuyên truyền, chống nhà nước hay không, thì đó là điều mà rất nhiều người đã nói đến. Riêng tôi thì tôi thấy rằng nếu để điều luật mơ hồ trong một bộ luật để rồi suy diễn, diễn giải hành động của người dân – dù tốt, dù xấu – như thế nào đó theo ý của giới cầm quyền thì tôi thấy rằng VN chưa thể được gọi là một nhà nước pháp quyền, pháp trị.

Nhân quyền bị tước đoạt

Công an ngăn cản những người biểu tình hô to khẩu hiệu chống Trung Quốc khi họ diễu hành về phía Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội vào ngày 01 tháng 7 năm 2012. AFP photo

Có lẽ bối cảnh như vừa nói khiến tác giả Hoa Quỳnh không khỏi hình dung ra rằng “VN: Nhà tù lớn, lãnh đạo: Những tên cai tù”. Qua bài tựa đề như vừa nói, tác giả lưu ý tới tình trạng giới cầm quyền “bắt giữ người trái phép, bỏ tù những người yêu nước, bất đồng chính kiến một cách vô tội vạ bằng những bản án khắt khe, vô nhân đạo”, và rồi đưa họ vào “nhà tù nhỏ biệt giam trong một nhà tù lớn của xã hội VN”. Tác giả Hoa Quỳnh nhận xét:Tất cả người Việt Nam, ngoại trừ những tên cai ngục là những kẻ đang nắm chính quyền trong Đảng Cộng Sản, đều là những tù nhân trong một nhà tù vĩ đại của thế kỷ 21. Gần 87 triệu người VN đã nhận ra rằng họ là những tù nhân ngay trên chính quê hương mình. Họ là những tù nhân đích thực vì họ đã bị tước đoạt tất cả những quyền căn bản tối thiểu của một công dân, họ bị cướp đi quyền tự do để sống như một con người: không được nói, không được nghe, không được suy nghĩ, không được bày tỏ quan điểm của mình, không được đi lại tự do, đi đâu làm gì cũng bị theo dõi rình rập, đàn áp, bắt giữ như một tội phạm. Khi những người công dân bị bắt giữ tùy tiện, trái phép thì chẳng có ai bênh vực họ, vì họ đã mất cái quyền làm người công dân của họ từ lâu rồi.Trong khi tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, như vừa nêu, nhắc tới chuyện TQ xâm lấn lãnh thổ, lãnh hải của VN khiến “làm sao ngăn được tinh thần yêu nước của nhân dân VN ?”, và “ai là người yêu nước lại không phẫn nộ, chống Trung Quốc?”, thì tác giả Hạ Đình Nguyên lưu ý đến “những lời nói dối thật là hoành tráng” của giới cầm quyền trong nước qua bài tựa đề “Hãnh tiến trên sự nói dối hoành tráng”.Tác giả mở đầu rằng hiện nay người dân Việt rất căm giận khi Bắc Kinh tiến quân đánh VN, tiếp tục chiếm đóng biển đảo của VN và hàng ngày đe doạ chủ quyền của quê hương ta. Tác giả đặc biệt đề cập tới sự phẫn nộ bội phần khi “giới lãnh đạo VN tỏ ra thân thiện với cách ứng xử giống như là nhu nhược trước nhà cầm quyền Bắc Kinh”. Trong khi đó, người dân Việt không hề biết những gì đã và đang diễn ra trong cuộc tiếp xúc giữa hai bên trong bối cảnh quê hương VN bị phương Bắc xâm lấn ngày càng đáng ngại, nhưng được che đậy dưới chiêu bài “hợp tác chiến lược, toàn diện”, trên nền tảng “ chủ nghĩa xã hội”, “đảng CS” qua những cuộc tiếp xúc liên tục của giới lãnh đạo 2 nước, kể cả việc mới đây nhất phía VN chấp nhận hợp tác báo chí với đảng CSTQ để tuyên truyền, “giáo dục” nhân dân VN, “chống lại những luận điệu tuyên truyền, sai trái, phá hoại sự nghiệp cách mạng của mỗi nước”…Tác giả Hạ Đình Nguyên thắc mắc:

Khi những người công dân bị bắt giữ tùy tiện, trái phép thì chẳng có ai bênh vực họ, vì họ đã mất cái quyền làm người công dân của họ từ lâu rồi.
Tác giả Hoa Quỳnh

Tôi nghĩ đây là cách tuyên truyền của phía Trung Quốc nhưng nhà nước Việt Nam không hiểu tại sao lại để ảnh hưởng một cách kỳ lạ như vậy? Tự nhiên lại đi mời người ta về để giáo dục nhân dân mình thì quá lạ. Còn nói về chuyện liên kết Chủ nghĩa xã hội thì cũng kỳ luôn vì chẳng có nước nào giống nước nào hết mà lại đi hợp tác giáo dục thì cả một sự nghịch lý, nghịch cả truyền thống. Tại sao lại để họ sang giáo dục mình? Khi nhà nước Việt Nam ra luật biển thì họ đã bảo rằng là một trò hề lố bịch. Nhà nước mình không nói gì lại hết. Tờ báo Hoàn cầu bằng tiếng Anh của Trung Quốc cũng đã chửi bới Việt Nam vậy thì mình làm gì để giáo dục được bên kia?

Tác giả đặc biệt lưu ý tới quyền tự do báo chí của người dân, được ghi trong chính Hiến pháp VN, thì không được thực thi, mà lại “chính thức đưa cái quyền tuyên truyền và giáo dục của đảng CSTQ vào để cùng giáo dục nhân dân VN”.

Tác giả Hạ Đình Nguyên khẳng định rằng “Nhân dân VN có thể học tập ở bất cứ ai, nhưng không chấp nhận sự giáo dục của bất kỳ ai. Lòng yêu nước thuần khiết của nhân dân VN là có sẵn. Nhân dân VN không cho phép kẻ khác đứng ra bẻ ghi cho lòng yêu nước của mình theo “màu sắc” của họ. Lãnh đạo của hai đảng cộng sản VN và TQ muốn có một tiếng nói chung, là tiếng nói chung nào ? VN,TQ là hai quốc gia riêng biệt, có sinh mệnh riêng của mỗi quốc gia, có quyền bình đẳng, cùng trong cộng đồng thế giới”, và “Trung quốc là một quốc gia ‘XHCN’ giả danh, điển hình đầy đủ các mặt…với màu sắc Trung quốc.

Đó không phải là mô hình của Việt nam, không phải là giấc mơ của nhân dân Việt nam. Việt Nam có sinh mệnh riêng của mình và đi con đường của mình…Nhưng tiếc thay tất cả… đang được thêu dệt từ những lời nói dối thật là hoành tráng”.

Vẫn theo tác giả Hạ Đình Nguyên, thì “Chúng ta đang ở trong một vùng trũng ngập ngụa những điều bất cập, mà ở đó lá cờ “liên kết” XHCN, kiêu hãnh một cách đáng tiếc, cứ thế tung bay”.

Bằng chứng hiển nhiên về tội bán nước của ĐCSVN: cờ chính thức của ĐCSTQ chỉ có 4 ngôi sao nhỏ. ĐCSVN tự ý gắn ngôi sao thứ 5 để chứng tỏ Việt Nam là dân tộc thiểu số mới sát nhập với mẫu quốc.

Theo dòng thời sự: