Miến Điện dân chủ, Việt Nam khốn khó

Posted on November 12, 2012

0



Những kẻ cai trị độc tài ở Miến Điện cuối cùng đã suy nghĩ lại và trả lại tự do dân chủ cho người dân và đất nước họ. Để tỏ lòng chân thật tiến đến dân chủ, chính phủ Miến Điện đã thả tù chính trị và có tự do báo chí và tự do bầu cử.

Miến Điện dân chủ thì có ảnh hưởng gì đến Việt Nam? Những nhà tư bản lúc nào cũng tìm thị trường nhân công gía rẻ. Ngoài nhân công rẻ, người đầu tư còn tìm những quốc gia ít tham nhũng, ít có cơ hội bùng nổ bạo loạn, dễ dàng trong thủ tục hành chánh và có hệ thống luật pháp minh bạch, công bằng.

Việt Nam có nhân công rẻ còn những điều kiện còn lại đều quá tệ. Tham nhũng sẽ đưa đến thất nghiệp vì chẳng ai muốn đầu tư vào ổ tham nhũng. Nhân công chịu lương thấp và làm việc chăm chỉ thì chỉ còn ở các nước cộng sản hay những quốc gia mới thoát ra khỏi ách độc tài toàn trị.

Đề nghị ghi rõ nguồn CongDong.Cz và để link sau : http://congdong.cz/home/24279/bieu-tinh-o-ha-noi-cong-an-danh-nguoi.htm#ixzz2C3WAZaId
khi bạn copy lại bài viết này. Xin cảm ơn
Cảnh sát bị tố cáo ứng xử thô bạo với nhiều người biểu tình hôm 17/7/2011 ở thủ đô Hà Nội

Thật là mỉa mai khi ông Hồ Chí Minh và cả cái đảng CSVN hại chết hàng triệu thanh niên VN dưới danh nghĩa chống bọn tư bản bóc lột đang giẫy chết. Ông Hồ được đảng CS ca tụng, tâng bốc thành cha gìa dân tộc chỉ vì ông Hồ đánh bại tên tư bản đầu sỏ là Mỹ và các nước đồng minh của Mỹ. Ngày nay thì cũng chính đảng CSVN lại trịnh trọng mời gọi, hân hoan, niềm nở đón rước tên đầu sỏ tư bản và các cả đồng minh của Mỹ trở lại VN. Chả lẽ nhà nước CSVN cấu kết với tư bản bốc lột nhân dân?

Nói như thế thì có khác nào bảo người “Cha Gìa Dân Tộc” có tư tưởng của loài lợn, đã làm hại chết vài triệu người VN và làm chậm đà tiến của nước VN hàng thế kỷ, và cuối cùng vẫn cầu cạnh bọn tư bản để được “bị” bóc lột. Cứ tôn thờ “Bác” và theo CS thì nỗi niềm sung sướng và hạnh phúc trong đời của người dân là được làm việc cho những ông chủ tư bản. Cái công thức để được sánh ngang vai với tư bản chính là hội nhập vào tư bản và từ đó vương lên như người Nam Hàn, Nhật Bản, Ba Lan.

Muốn hội nhập với tư bản thì phải có tự do, dân chủ và nước Miến Điện đang hội nhập vào cộng đồng thế giới. Tư bản đi đến đâu thì mang ấm no, hạnh phúc, dân chủ, tự do, binh đẳng đến đó thì tại sao Đảng và Nhà Nước cứ khư khư ôm chặc cái xác của “Cha Gìa Ngu Dốt” và chủ nghĩa Mác-Lê? Câu trả lời thật đơn giản là Đảng và Nhà Nước chỉ muốn làm cha nhân dân giống như Bác Hồ chứ đâu muốn phục vụ cho dân cho nước. Đảng CSVN phát sinh ra bầy đàn tư bản đỏ làm giàu trên đám nô lệ chứ thương yêu gì bọn dân nô lệ. Thế thì tội vạ gì mà Đảng để bọn nô lệ có tự do dân chủ?

Cứ nhìn tư bản đỏ, Thủ Tướng Dũng và đàn em giàu to, dưới tay có sai nha đánh đập, cướp ruộng vườn của đám nô lệ. Nhà Nước bắt đám nô lệ ốm đói nộp sưu cao thuế nặng để Đảng có tiền nuôi một bầy ăn cướp là công an nhân dân. Cái vòng oan nghiệt là công nhân và nông dân làm việc cật lực để nuôi một bầy công an cho mập mạp và bọn công an sau khi ăn nhậu no say thì đi ăn cướp, đánh đập tầng lớp nông dân và công nhân.

Năm 1997 hãng Pepsi của Mỹ chịu áp lực của gìới đầu tư đã rút ra khỏi Miến Điện vì thành tích vi phạm nhân quyền của nhà nước độc tài. Các hãng Apple Computer, Hewlett Packard, Walt Disney đã rút đầu tư ra khỏi Miến Điện khiến dân Miến Điện thất nghiệp và sống trong lầm than, cơ cực. Năm 2008 thì chính quyền Hoa kỳ cấm nhập cảng hồng ngọc (ruby) để trừng trị Miến Điện vi phạm nhân quyền.

Mỹ chỉ vừa giãm bớt cấm vận Miện Điện vào tháng 7 năm 2012 và chỉ trong vài tháng mà theo quỹ tiền tệ quốc tế thì Miến Điện đã nhận được 4 tỷ US đô la đầu tư. Nam Hàn, Nhật Bản, Thái Lan là những quốc gia có số vốn đầu tư cao nhất.

Trong vòng 5 năm tới, khi Miến Điện đã xây cất xong cơ xưởng và nhân công đã được huấn luyện cách sản xuất dây chuyền thì cả TQ và VN sẽ thất nghiệp. Bất đắc dĩ thì các nước tự do dân chủ mới phải đầu tư vào các nước độc tài cộng sản. Khi họ tìm được nơi tốt hơn, an toàn hơn, ít tham nhũng hơn, dân chủ hơn, ổn định hơn mà giá cả công nhân thì ngang bằng với các quốc gia CS thì nhóm tư bản sẽ không do dự để dọn cơ sở sản xuất qua Miến Điện. Hiện tượng này đã và đang xảy ra ở Ba Lan. Khi Ba Lan ra khỏi ách thống trị CS thì khối tư bản Âu Châu đầu tư ào ạt vào Ba Lan và giúp kinh tế Ba Lan hồi phục và phát triễn nhanh chóng thời hậu cộng sản.

Những nước tư bản thì hỗ trợ, bênh vực nhau để sống còn. Mỹ bảo vệ lãnh thổ Nam Hàn, Nhật Bản, Philippnes, Đài Loan từ sự xâm lấn của TQ và Bắc Hàn. TQ là đàn anh của khối cộng sản và bọn độc tài. TQ đã không giúp đỡ đàn em VN mà còn vào ăn cướp tài nguyên dầu hỏa, đánh bắt cá ở Hoàng Sa, Trường Sa và giết ngư dân Việt.

Trong nội địa thì TQ khai thác Bô Xít và TQ ngăn cấm người dân VN làm việc trong mỏ Bô Xít ngay trên chính quê hương mình. Ngoài biên giới thì TQ chiếm thác Bản Giốc và đồi núi vùng Việt Bắc. Tờ báo lớn của TQ là Global Times vừa công bố 81% dân số ở các đô thị lớn bên TQ muốn có cải tổ chính trị. Đất nước TQ như thùng thuốc nổ chỉ cần một mồi lửa là xong.

Đảng CSVN ôm chân TQ. Một sớm mai thức dậy thì đảng CSTQ biến mất như đã từng xảy ra ở Liên Xô. Các đồng chí lãnh đạo đảng CSVN sẽ chạy trốn nơi đâu khi người dân lùng sục bọn họ. VN chắc không có đủ ống cống cho vài triệu đảng viên và công an nhân dân chui vào.

Hỡi các bạn công an nhân dân hãy thức tỉnh trước khi quá muộn. Công an là lá chắn cho dân tộc và tổ quốc thiêng liêng chứ không thể là lưỡi gươm chém giết dân để bảo vệ bọn tham nhũng và bán nước. Hãy noi gương Miến Điện ngỏ hầu phát triển đất nước VN giàu đẹp và sánh vai với các nước tư bản như Nam Hàn, Nhật Bản, Ba Lan. Tôi tin tưởng là dân tộc VN làm được việc đó khi họ có cơ hội.

Người Việt hải ngoại chỉ có vài triệu người khi đến các quốc gia tự do dân chủ với hai bàn tay trắng. Họ đã chứng tỏ là người VN đã và sẽ thành công khi họ có môi trường thuận lợi. Môi trường thuận lợi chính là xã hội tự do và những người lãnh đạo đầy sáng tạo được bầu chọn một cách dân chủ. Khi đảng CSVN còn ôm khư khư quyền lực thì nguyên khí của đất nước sẽ chết lần mòn và đưa đến mất nước.

Nguyễn Tấn Dũng là đầu tàu kéo theo đoàn tàu tham nhũng, Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn tại vị chỉ vì bầu cử không có dân chủ, tham nhũng con bầu cho tham nhũng cha. Những người lẽ ra phải ngồi tù vì tham nhũng và bán nước thì lại nắm quyền cao chức trọng. Những người lẽ ra phải lãnh đạo đất nước thì đang ngồi tù vì tội chỉ trích những tên tham nhũng và bán nước.

Nguyên khí quốc gia đang nằm, ngồi, chật nhà tù. Bên ngoài thì gia đình họ cầu cứu khắp thế giới. Họ kêu gào, than khóc, uất hận, tự thiêu.

Nguyên khí quốc gia là Kỹ Sư, Bác Sĩ , Luật Sư, Ký Giả, Tiến Sĩ, Tu Sĩ, Nhạc Sĩ, Nông Dân, Công Nhân và người dân yêu nước. Khi chúng ta lướt qua tên những người tù bị ghép tội chống phá nhà nước với những bàn án rất nặng thì chúng ta chỉ thấy họ là những nhân tài, những anh hùng, anh thư của đất nước.

Nguyên khí quốc gia đang ngồi tù và đất nước đang được điều hành bởi bọn gian manh, tham nhũng, dốt nát, hèn với giặc ác với dân. Chúng ta có thễ tiếp tục thờ ơ nhìn những Thi Sách thời đại bị bọn thái thú giam cầm?

Đàn áp dã man lòng yêu nước – Công An đạp vào mặt người biểu tình

Ngọc Ẩn

Trông về Miến Điện mà mơ

Mỗi năm hoa phượng nở
Ba mươi tháng Tư về
Ước mơ ngày Dân chủ
Và cộng sản ra đi (*)

Bà Aung Suu Kyi (giữa), lãnh tụ cuộc đấu tranh cho dân chủ tại Miến Ðiện, tiếp xúc với báo chí tại Yangon, ngày 24 Tháng Tám. (Hình: Soe Than Win/AFP/Getty Images)

Không có năm nào như năm nay, lòng mọi người dân Việt Nam bừng lên niềm hy vọng, hy vọng một ngày nào phá tan xích xiềng của chế độ cộng sản bạo tàn đã ngự trị trên toàn cỏi đất nước Việt Nam thân yêu đã 37 năm qua. Bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu hy vọng của người dân Việt Nam hướng về người dân Miến Điện đang tưng bừng đón một mùa hè Tự do Dân chủ sau bao nhiêu năm quằn quại dưới ách cai trị độc tài của bọn quân phiệt. Trông người mà nghĩ đến ta.

Thật ra, bị trị thì cùng bị trị, bị áp bức thì cùng bị áp bức, nhưng mỗi hoàn cảnh thì mỗi khác, chúng ta hãy bình tâm mà tìm ra những điều kiện gì mà dân tộc Miến Điện may mắn có được và nhân dân ta có thể có hay không?

1. Miến Điện bị cấm vận kiệt quệ.

Dưới sự cai trị độc tài của chế độ quân phiệt Miến đã đưa đất nước đến chỗ suy vong, từ một nước tài nguyên giàu có thì lại trở thành nghèo nàn, lạc hậu phải ngửa tay nhận tiền viện trợ từ Trung quốc để rồi đưa đất nước vào vòng lệ thuộc, nhân dân chán ghét. Điều kiện mấu chốt là nhờ bị Tây phương trừng phạt, bao vây cấm vận đến nỗi kiệt quệ, giới cầm quyền của Miến Điện mới nhận ra là muốn thoát khỏi viễn ảnh tương lai đen tối của dân tộc thì phải tìm lối thoát bằng cách chấp nhận điều kiện xả bỏ cấm vận của phương Tây là trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho người dân và thực thi tự do dân chủ.

“Giới cầm quyền Miến muốn thoát khỏi biện pháp trừng phạt của phương Tây cùng tình trạng sa sút kinh tế, vì con đường dẫn Miến Điện đến thiên đường XHCN mà chính quyền quân phiệt Ne Win áp đặt trước đây đã đưa xứ này đến ngỏ cụt kinh tế cũng như Bắc Hàn, cùng nhiều hậu quả nghiêm trọng khác, khiến Miến Điện trở thành xứ nghèo nhất ĐNÁ mà giờ này Rangoon mới nhận ra là nỗi quốc nhục…

“Nói về sự thay đổi thì những nhà lãnh đạo Miến Điện thấy rằng sự thay đổi là có lợi cho nước họ. Và có một số điều kiện khiến cho họ thay đổi được. Trước hết, áp lực từ phía bên ngoài rất mạnh nên kinh tế Miến Điện bị “kẹt”, bị cô lập và bị lệ thuộc quá nhiều từ Trung quốc” (RFA online ngày 7-4-2012)

Ở Việt Nam ta thì ngược lại không có được điều kiện thuận lợi này vì các nước phương Tây và ngay cả Hoa Kỳ đang thi nhau trải thảm đỏ đón tiếp các lãnh tụ CSVN, các nước thi nhau tăng cường viện trợ, thi nhau bỏ vốn đầu tư vào Việt Nam, tăng cường quan hệ ngoại giao, liên kết quốc phòng… và ngay cả tiền kiều hối của người Việt ở hải ngoại mỗi năm gởi về trên 8 tỷ Mỹ kim nuôi dưỡng chế độ thì làm sao mà họ từ bỏ miếng mồi béo bở bây giờ, chỉ có ở hoàn cảnh khốn cùng như Miến Điện thì may ra.

2. Chính quyền quân nhân bị Nhân dân chống đối.

“Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”, chân lý ấy được người dân Miến Điện anh hàng thực hiện một cách triệt để. Họ đã can đảm đấu tranh chống lại nhà cầm quyền quân phiệt độc tài áp bức làm cho đất nước kiệt quệ và ngày càng nô lệ dưới sự khống chế của ngoại bang. Người dân Miến Điện đã nhiều lần biểu tình hy sinh cả tính mạng để làm nên lịch sử khiến cho những người cầm quyền phải chùn tay tàn sát.

“Các cuộc biểu tình lớn lần cuối đã diễn ra vào năm 1988, khi quân đội mở cuộc trấn át ồ ạt những người biểu tình đòi dân chủ. Các cuộc bạo động đã làm khoảng 3.000 người thiệt mạng”. (VOA online ngày 22-8-2007)

“Gần 20.000 người tại thủ đô cũ Rangoon của Myanmar đã tham gia vào cuộc biểu tình lớn nhất ừ gần 20 năm qua nhằm phản đối chính phủ quân đội.

“Đứng đầu đoàn biểu tình vẫn là các nhà sư nhưng số dân thường tham gia ủng hộ đông hơn nhiều so với những hôm trước đây và lần đầu tiên người ta thấy hàng trăm ni cô tham gia”. (BBC online ngày 23-9-2007)

“Công dân Miến Điện bắt đầu nhiều tuần lễ biểu tình rầm rộ chống quân đội vào tháng 6 năm 2007 trước khi nhà cầm quyền dẹp tan các cuộc biểu tình. Liên Hiệp Quốc cho biết có ít nhất 31 người thiệt mạng và hàng ngàn người khác bị bắt giữ trong cuộc đàn áp”. (VOA online ngày 8-3-2012)

Sự kiên cường bất khuất đấu tranh và trả giá của người dân Miến Điện vô biên mà người dân Việt Nam chưa bao giờ có được, do vậy người dân người dân Miến xứng đáng được hưởng thành quả vẻ vang ngày hôm nay và là bài học tốt cho người dân Việt Nam. Có đấu tranh, có hy sinh, mới mong có thắng lợi.

3. Miến Điện có tướng Than Shwe và “Gorbachov” Thein Sein.

Từ khi đảo chính cướp chính quyền năm 1962 cho đến nay chính quyền quân phiệt đã áp dụng chính sách cai trị độc tài, hà khắc khiến phương Tây cấm vận và nhân dân chống đối. Nhận thức được viễn ảnh đen tối của đất nước và tương lai ảm đạm của chính mình, giới lãnh đạo quân phiệt sớm thức tỉnh, biết sợ cái “ngày tàn của bạo chúa” và họ sớm biết chọn con đường “hạ cánh an toàn” trước khi quá muộn. May mắn thay cho nhân dân Miến Điện có được giới cầm quyền sáng suốt đỡ hao tốn xương máu của nhân dân.

“Những lý do khiến giới cầm quyền Miến Điện chuyễn hướng, theo tờ Christian Science Monitor, trước hết là chính thống tướng Than Shwe nắm quyền tối thượng tại Miến Điện cho tới năm ngoái có thể chứng kiến lịch sử thăng trầm nên bất an để phải mở đường cho một chính phủ dân sự nhằm bảo đảm quyền lực không còn tập trung vào một người mà sau đó có thể biến ông thành nạn nhân. Theo ông Nay Win Muang, người từng viết diễn văn cho tổng thống, thì công cuộc cải cách sẽ tạo nên sự trú ẩn an toàn cho tướng Than Shwe vì tránh được cuộc nổi dậy của người dân…

“Cách nay khoảng một năm, sau khi thể chế quân sự chính thức rút lui nhường bước cho tân chính phủ dân sự trên danh nghĩa Tổng thống Thein Sein, thì vị tướng trở thành tổng thống này, ông được xem là Mikhail Gorbachov của Miến Điện, mở đường cho những đổi thay ngạc nhiên, từ việc chính trị, phóng thích tù nhân lương tâm, đối thoại với Liên Đoàn Toàn Quốc Vì Dân Chủ, ký thỏa thuận ngừng bắn với sắc tộc thiểu số, đình chỉ dự án đập thủy điện TQ, nới lỏng việc kiểm duyệt báo chí, cải cách kinh tế, cho tới cho thành lập Ủy ban Nhân quyền Quốc gia, viết lại luật đất đai, lao động, mời những nhà chính kiến lưu vong trở về…” (RFA online ngày 7-4-2012)

Ở Việt Nam ngày nay giới cầm quyền chỉ biết tham quyền cố vị, bám trụ mưu cầu quyền và lợi, người nào cũng lo con đường hậu vận để an tâm ngày hạ cánh bằng cách cày cắm con cháu vào các vị trí then chốt cũng như vương quốc Bắc Hàn cha truyền con nối thời phong kiến. Những quan chức CSVN đang cài cắm những “hạt giống đỏ” như con trai của nguyên TBT Nông Đức Mạnh là Nông Quốc Tuấn làm bí thư tỉnh ủy Bắc Giang; con trai của đương kiêm thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Nghị được cha bổ nhiệm làm thứ trưởng bộ Xây dựng và con gái là Nguyễn Thanh Phượng lãnh đạo bốn công ty lớn và vừa mới đây cô bé Tô Linh Hương 24 tuổi, con của trưởng ban Tổ chức Trung ương đảng CSVN Tô Huy Rứa được cử làm chủ tịch HĐQT một công Ty Xây dựng…

4- Miến Điện có bà Aung San Suu Kyi.

Giới cầm quyền thì đã thế, còn bên đối lập thì sao? May thay và phúc đức thay cho người dân Miến Điện đã có được bà Aung San Suu Kyi, một vị lãnh tụ đối lập khả kính có tư cách hơn người khiến cho nhân dân kính trọng, nhà cầm quyền tin tưởng và được quốc tế ca ngợi. Bà còn là tấm gương đấu tranh kiên cường đầu tàu của Liên Đoàn Quốc gia vì Dân chủ hoạt động rất hữu hiệu, chấp nhận hy sinh, dù tù ngục vẫn không hề nao núng. Bà Aung San Suu Kyi đã biết vì quyền lợi của Tổ quốc và với tấm lòng vị tha, bà đã chống lại “công lý trả thù”, bà đã thuyết phục được giới cầm quyền, đó là yếu tố chính cho việc hòa giải hòa hợp dân tộc.

“Trả lời câu hỏi về khả năng trong tương lai có một tòa án xét xử các cựu lãnh đạo chế độ độc tài quân sự, bà Aung San Suu Kyi nói: “Tôi không muốn kiểu công lý trả thù, nhưng mong muốn có công lý tái lập. Trước hết, đất nước chúng tôi cần tái lập một Nhà nước pháp quyền”. (RFI online ngày 23-2-2012)

Đất nước Việt Nam hòa bình thống nhất đã 37 năm rồi nhưng lòng người còn chia rẽ sâu sắc chưa có một cơ may hàn gắn. Nhà cầm quyền thì cứ mãi khư khư ngồi trên danh lợi, tỵ hiềm ích kỷ, với ám ảnh nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nhìn đâu cũng thấy “diễn biến hòa bình”, nhìn đâu cũng thấy lật đổ. Những kẻ còn đang trong vòng danh lợi thì lại cố lỳ, cố bám, không thấy bộ mặt nào của Than Shwe, của “Gorbachov” Thein Sein. Những nhà cách mạng lão thành đã “về hưu” thì khản cổ kêu gọi hòa giải hòa hợp để ngày mai được an tâm thanh thản về đoàn tựu với “bác hồ”. Nhà cầm quyền CSVN chưa có được một cử chỉ nào có ý nghĩa cho việc hòa hợp hòa giải dân tộc ngay cả khi Hoa Kỳ viện trợ 1 triệu Mỹ kim để tìm hài cốt của tử sĩ hai bên trong chiến tranh thì Hà Nội cũng chỉ lo tìm hài cốt của đồng đội của mình còn của Việt Nam Cộng hòa thì “nơ pa”, thế thì chơi với ai? Còn về phía đối lập thì từ trong nước đến ngoài nước kiếm đục mắt cũng không có được một “bà Aung San Suu Kyi” đại diện cho nhân dân thì phía chính quyền cũng chẳng biết tin ai và nói chuyện với ai.

Hy vọng thì vẫn hy vọng, ước mơ thì vẫn ước mơ, nhưng chừng như đại đa số dân Việt Nam đã cúi đầu chấp nhận và an phận trước sự thống trị độc tài của chính quyền cộng sản, nhân dân Việt Nam chưa có được một hành động đấu tranh ngoạn mục nào khiến chính quyền cộng sản phải núng nao.

Luật sư bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Đài đã tỏ ra “hồ hởi” với sự “Thành công của Miến Điện mang lại hy vọng”, nhưng xem chừng như trong ông còn ẩn chứa ít nhiều bi quan, luật sư Đài viết:

“Mọi người dân cần phải chiến thắng sợ hãi, dũng cảm bày tỏ đòi hỏi về một xã hội dân chủ đa đảng để điều đó trở thành cần thiết khách quan trong xã hội…

“Còn tất cả chúng ta đều mong muốn, đều khát khao nhưng không có ai dám bày tỏ, đòi hỏi hoặc có rất ít người bày tỏ, đòi hỏi thì sẽ không bao giờ có dân chủ”. (Dân Làm Báo online ngày 8-4-2012)

Đại Nghĩa

(*) Phỏng theo Ông Đồ-Vũ Đình Liên