Phụ nữ và giải thưởng nhân quyền

Posted on November 13, 2012

0



Giải thưởng nhân quyền là một trong những giải thưởng cao quý mà các Tổ Chức Nhân Quyền Quốc Tế dành cho những người tranh đấu cho tự do, dân chủ và quyền căn bản của con người.

Năm nay, những giải thưởng này được trao tặng cho 4 phụ nữ: Luật sư Nasrin Soutoudeh và đạo diễn Jafar Panahi, người Iran; và ba phụ nữ Việt Nam là Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần và Huỳnh Thục Vy.

Họ là những phụ nữ can đảm, hy sinh hạnh phúc cá nhân để tranh đấu cho tự do, dân chủ và quyền làm người cho nhân dân của họ.

Không ai thích mình bị người khác giam cầm, hành hạ về thể chất và tinh thần. Nhưng những nhà tù vô nhân đạo do những chế độ độc tài, tàn bạo vẫn mọc lên khắp nơi. Họ đã bắt bớ, giam cầm biết bao trí thức, nhân sĩ dám nói lên tiếng nói của lương tâm nhân loại.

Tranh đấu cho sự thật

Giải thưởng không những chỉ là khuyến khích tinh thần tranh đấu những người đang dấng thân vào con đường mà còn động viên khích lệ những bước chân tiếp theo.Trần Khải Thanh Thủy

Các nước giam giữ tù nhân lương tâm nhiều nhất là Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt Nam, Iran… Đài truyền thanh NPR (National Public Radio) vào ngày 2 tháng 1 năm 2012, đã phát thanh một bản tin hết sức đáng chú ý về nhà tù đen (Black Jails) đầy bí mật của Trung Quốc. Tác giả Frank Langfitt đã tiếp xúc với một phụ nữ tên Lý Ngọc Phương (Li Yufang). Cô đã bị bắt cóc, đánh đập dã man và nhốt trong nhà tù bí mật một thời gian chỉ vì cô khiếu nại về việc chính quyền địa phương, nơi cô ở đã cướp đất và phá hủy căn nhà của cô mà không đền bù cho cho cô căn nhà khác. Cô Lý Ngọc Phương đã dẫn ông Frank Langfitt đến nhà tù bí mật này và cho biết rằng có hàng ngàn người Trung Quốc bị giam giữ trong những nhà tù bí mật tại Bắc Kinh, hay các vùng nông thôn ở Thượng Hải, hoặc Côn Sơn. Những ngôi nhà cổ kính, hay những công viên xanh tươi. Nhưng bên trong thực sự là những trung tâm giam giữ bí mật, do những tên côn đồ mà chính phủ Trung Quốc mướn để canh giữ những “nhà tù đen”. Các nhà nghiên cứu nói có hàng ngàn người Trung Quốc bị giam giữ mỗi năm trong hệ thống nhà tù hà khắc mà nhà nước Trung Quốc nói rằng những nhà tù này không bao giờ tồn tại.” Trung Quốc là một quốc gia tương phản về sự giàu có và nghèo đói; tự do cá nhân và giới hạn chính trị. Sự nhận xét đó vẫn chưa đầy đủ về những vấn đề phi lý của cuộc sống tại đây.

Việt Nam đã sao chép nguyên bản cách hành xử của Trung Quốc. Nhà cầm quyền Hà Nội bắt hàng ngàn người trí thức yêu nước giam vào nhà tù vì tội dám tranh đấu cho sự thật và công lý.

Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, một nhà tranh đấu đã từng bị bắt giam và bị đánh đập dã man trong nhà tù tại Việt Nam đã nhận định:

Nhà văn Vũ Thư Hiên nói rằng “Mỗi một người dân là một tù nhân dự khuyết. Vâng đấy là một điều đau lòng vô cùng. Cái xã hội Việt Nam bây giờ hiện tại nó là như vậy.”

Ông Đỗ Bá Tân, phu quân nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đã kể lại những gì đã xảy ra cho gia đình như sau:

Thực tế thì cái bài học về gia đình của Tân cũng cảm nhận điều đó. Họ không có cách nào khác thì họ dùng những thủ đọan rất là đê hèn là họ dùng lực lượng an ninh chìm, thậm chí họ móc nối với những những thành phần có nợ với pháp luật. Nhất là những thành phần tội phạm mà đang trong gia đoạn thử thách chẳng hạn. Đó là nhhững đối tượng để họ sai khiến,và chính họ mượn những bàn tay đó để đàn áp, và tìm mọi các để đe dọa. Đó là xã hội Việt Nam hiện nayHình ảnh của ba cô vừa rồi được giải thưởng Tân rất là chia sẻ, rất là trân trọng.Tân nghĩ họ rất xứng đáng.”

000_Par7364036-250.jpg
Luật sư Nasrin Soutoudeh (trái) và đạo diễn Jafar Panahi. AFP PHOTO.

Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, tại California đã ra thông báo ngày 2 tháng 11 năm 2012, là sẽ trao “Giải Nhân Quyền Việt Nam” cho những ba phụ nữ là Phạm Thanh Nghiên, nhà báo Tạ Phong Tần và Huỳnh Thục Vy về lòng can đảm, sự hy sinh của họ trên con đường tranh đấu cho tự do, dân chủ và quyền làm người cho nhân dân Việt Nam. Đánh giá về giải nhân quyền Việt Nam dành cho 3 cô, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy nói:

Việc có giải thưởng nhân quyền là cùng thiết thực đối với phong trào đấu tranh dân chủ. Giải thưởng không những chỉ là khuyến khích tinh thần tranh đấu những người đang dấng thân vào con đường mà còn động viên khích lệ những bước chân tiếp theo của những tấm lòng thanh niên, sinh viên hay bà con cô bác trong các tầng lớp khác.  Riêng ba trường hợp Pham Thanh Nghiên, một nghiên mực màu xanh, trường hợp Tạ Phong Tần một cơn gío rất mạnh. trường hợp Huỳnh thục là một bông hoa vô cùng rực rỡ, đều hoàn toàn xứng đáng. Đều bất ngờ là giải thưởng nhân quyền năm nay, hoàn toàn rơi vào tay các chị em.”

Nói về Phạm Thanh Nghiên, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đã có nhận xét như sau:

“Bản thân tôi đã ở trại tù 14 tháng cùng với Phạm Thanh Nghiên. Hai chị em rất là thân thiết nên tôi hiểu Phạm Thanh Nghiên rất nhiều.  Một con nguời vô cùng bé nhỏ. Tôi hay nói đùa bé như một cái kẹt mút dỡ. Nhưng lá gan to bằng trái núi. Đứng trước cường quyền bạo ngược không hề run sợ. Khi mà Nghiên xuất hiện ở đâu là tạo nên một sự tin cậy tuyệt đối với cánh chị em tù nhân nữ ở đó.”

Một chiến thắng vĩ đại

Mỗi ngày mẹ luôn ghi nhớ rằng mẹ sẽ tranh đấu cho sự tôn trọng quyền tự do cá nhân của các con tôi.Nasrin Soutoudeh

Ngày 26 tháng 10, nữ Luật Sư Nasrin Soutoudeh, và đạo diễn ông Jafar Panahi người Iran cũng đã được nghị viện Âu Châu trao tặng giải thưởng nhân quyền Sakharov cao qúy. Bà là một nữ luật sư nổi tiếng đã tranh đấu cho nhân quyền tại một đất nước độc tài Hồi Giáo Iran. Bà đã đại diện cho các chính trị gia hoạt động đối lập tại Iran sau tranh chấp trong cuộc bầu cử Tổng Thống vào tháng 6 năm 2009 bao gồm nhà báo Isa Saharkhiz, nữ luật sư Shirin Ebadi-người đọat giải Nobel hòa bình năm 2003, và Heshmat Tabarzadi, người đứng đầu của Mặt trận Dân Chủ đối lập Iran, bị chính quyền Tehran cấm họat động. Bà tranh đấu bảo vệ quyền cho phụ nữ, trẻ em bị  bạo hành, và bảo vệ các trẻ em dưới tuổi  vị thành niên phạm tội thoát khỏi bản án tử hình.

Vào tháng 9 năm 2010, bà Sotoudeh đã bị kết án sáu năm tù giam và cấm không được hành nghề luật sư trong 10  năm về tội “hành động chống lại an ninh quốc gia” và “tuyên truyền chống chế độ”. Bà bị biệt giam trong nhà tù khắc nghiệt Evin. Vào ngày 25 tháng 9 năm 2010, bà bắt đầu một cuộc tuyệt thực để phản đối việc bị từ chối thăm và các cuộc gọi điện thoại từ gia đình. Bà kết thúc tuyệt thực sau 28 ngày (vào ngày 23 tháng 10 n ăm 2010).

Luật Sư Nasrin Sotoudeh sinh năm 1963 trong một gia đình thuộc tầng lớp trung lưu”. Sau khi hoàn tất văn bằng luật pháp quốc tế từ trường đại học, Sotoudeh phải vượt qua các kỳ thi tuyển và thành công vào năm 1995. Nhưng bà đã phải chờ đợi thêm tám năm mới được giấy phép để hành nghề luật sư.
Luật Sư Karim Lahidji, Chủ Tịch của Liên đoàn Iran về vấn đề Bảo Vệ Quyền Con Người cho  rằng quyết định của EU là vinh dự Sotoudeh và Panahi như là một “chiến thắng vĩ đại” cho tất cả các thế hệ hậu vệ tranh đấu cho quyền làm người tại Iran.

Ông Ahmed Shaheed, Báo Cáo Viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc nói rằng tình hình nhân quyền ở Iran rất đáng lo ngại, có hơn 40 ký giả bị giam, xem như cao nhất trên thế giới. Iran truy tố những người bảo vệ nhân quyền, các luật sư, xử tử mà không có những cuộc xét xử công bằng. Trong một tuần đầu tháng 11, Tehran xử tử 10 người về các tội liên quan tới ma túy. Những người chưa tới tuổi thành niên cũng bị lãnh án tử hình.

Quốc gia Hồi giáo này là một trong những nước có tỉ lệ hành quyết cao nhất thế giới. Những người bị xử tử phần lớn là những người phạm các tội, như buôn lậu ma túy, là những tội mà theo các tiêu chuẩn quốc tế không phải là nghiêm trọng nhất và đáng bị tử hình.

Hàng triệu người Iran trong và ngoài nước đã lên tiếng ủng hộ bà Sotoodeh. Họ kêu gọi các tổ chức nhân quyền Quốc Tế và lên các trang mạng kêu gọi mọi người giúp đỡ. Họ sáng tác thơ, nhạc ca ngợi bà như ánh sáng mặt trời của dân tộc Iran:

Ông Mahsa Vahdat và bà Mighty Sam Mc Clain hát rằng:

Khi đối mặt với bóng tối và bóng đen
đang cố gắng cản trở buổi bình minh sắp tới
Hãy nhớ rằng không ai có thể hãm hại bạn
bởi vì bạn là mặt trời của Iran
Dĩ nhiên họ đe dọa và làm cho bạn sợ
và 
vạch ra những quy luật do họ vẽ ra 
Nhưng họ là bóng tối chỉ thoáng qua

và bạn là ánh sáng của Iran…..

(Thơ: Erick Hillestad và Mohammad Jafari)

Hai ca sĩ Mahsa Vadat and Mighty Sam MCClain trình bày)

Nasrin-Sotoudeh1-250.jpg
Luật sư Nasrin Soutoudeh. Photo courtesy of nobelwomensinitiative.org

Hành hạ người tù, không có gì tàn bạo hơn là nghiêm cấm không cho người thân biết tin, thăm viếng và an ủi. Nỗi đau khổ của bà Nasrin Soutoudeh chính là nỗi đau khổ chung của tất cả của những tù nhân lương tâm bị đoạ đày một cách bất công trong các nhà tù vô nhân đạo. Những ngày trong tù, bà phải viết thư cho các con bằng những mảnh khăn giấy trong nhà tù với tất cả niềm thương nhớ và niềm đau của sự chia ly tình mẫu tử:

Tháng 4 năm 2011:

….Đã sáu tháng trôi qua mẹ đã bị giam cầm xa cách các con. Suốt 6 tháng, mẹ chỉ gặp được các con vài phút ngắn ngủi và có sự giám sát của nhân viên an ninh. Trong suốt thời gian này, mẹ không được viết thư cho con, nhận được bất kỳ một tấm hình nào hay được tự do để trao đổi với con mà không có an ninh theo dõi. Mehraveh, con thân yêu của mẹ, mẹ mong con thông cảm, hiểu mẹ hơn bất cứ ai về nỗi buồn và sự đau khổ trong trái tim của mẹ và hiểu được hoàn cảnh hiện tại mà chúng ta đang đối diện. Mỗi thời gian, sau khi cuộc thăm viếng chấm dứt, mỗi ngày mẹ luôn ghi nhớ rằng mẹ sẽ tranh đấu cho sự tôn trọng quyền tự do cá nhân của các con tôi. Hơn nữa, mẹ cần phải biết chắc chắn rằng con gái thân yêu của mẹ tin tưởng vào điều đó, đừng buộc tội mẹ đã làm cho con trở thành kẻ phạm tội.

Mehraveh thân yêu nhất của mẹ, mẹ đã nói những quyền căn bản của con và em trai con ngay ngày đầu tiên mẹ bị bắt. Bởi ở vào lứa tuổi của con mẹ lo lắng nhiều hơn. Mẹ lo lắng về khả năng chịu đựng, sự xét đoán của tình hình, tinh thần của con và quan trọng nhất là mẹ lo lắng về ảnh hưởng của việc mẹ bị bắt và giam giữ, sẽ có tác động đến bạn bè của con ở trường….”

Viết thư cho đứa con trai bé bỏng Nima, 6 tuổi, bà đã khóc:

Tháng 5, 2011,

Nima, con trai yêu qúy của mẹ,

Chỉ trong vòng 6 tháng mẹ đã khóc hai lần. Lần thứ nhất là ông ngoại chết mà mẹ không thể về dự đám tang. Lần thứ hai là ngày gặp được con, nhưng mẹ không thể trở về nhà với con. Khi mẹ trở lại máy điện thoại di động mẹ đã khóc thật to.”

Giám đốc chính sách đối ngoại của Liên Minh Châu Âu, bà Catherine Ashton, và  Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế đã bày tỏ mối quan tâm về tình trạng sức khoẻ của bà Nasrin Soutoudeh và chín nữ tù nhân chính trị trong nhà tù Evin đã tuyệt thực từ ngày 17 tháng 10  để phản đối cuộc tấn công bạo lực, tra tấn và kiểm tra nhục nhã của các nữ giám thị, cũng như áp lực của nhà cầm quyền Iran nghiêm cấm không cho hai con viếng thăm bà.

Hình ảnh của ba cô vừa rồi được giải thưởng Tân rất là chia sẻ, rất là trân trọng.Tân nghĩ họ rất xứng đáng.

Những giải thưởng nhân quyền hàng năm dành cho những người tù lương tâm trên khắp thế giới là phần thưởng cao quý mà họ phải được ban tặng. Họ là những tấm gương can trường để mọi người học tập và noi theo.

Theo dòng thời sự:

Khi phụ nữ đấu tranh cho nhân quyền

Tạp chí Café Wifi kỳ này sẽ cùng thảo luận về chủ đề: “Phụ nữ với đấu tranh nhân quyền”.

File photo
Từ trái sang: cô Phạm Thanh Nghiên, blogger Tạ Phong Tần và cô Huỳnh Thục Vy.

Khánh An chào đón mọi người đến với chương trình Café Wifi. Trong chương trình hôm nay, nhân sự kiện ba người mà Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam vừa chọn để trao giải nhân quyền năm 2012 là chị Phạm Thanh Nghiên, chị Tạ Phong Tần và Huỳnh Thục Vy, một điều tình cờ là cả ba người được trao giải năm nay đều là phụ nữ cả, Khánh An không thể mời được chị Tạ Phong Tần vì chị đang phải chịu mức án tù 10 năm, cho nên ngày hôm nay chỉ có thể có sự hiện diện của chị Phạm Thanh Nghiên và bạn Huỳnh Thục Vy.

Đầu tiên, Khánh An mời hai người tự giới thiệu để thính giả dễ dàng theo dõi câu chuyện hơn.

Phạm Thanh Nghiên: Vâng, xin cảm ơn chị Khánh An. Phạm Thanh Nghiên xin có lời chào đến quý vị khán thính  giả của đài Á Châu Tự Do. Xin chào Huỳnh Thục Vy và cũng chúc mừng Huỳnh Thục Vy được giải thưởng của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam.

Huỳnh Thục Vy: Dạ, em Huỳnh Thục Vy từ Việt Nam xin chào chị Khánh An và tất cả thính giả của đài Á Châu Tự Do. Xin chào chị Phạm Thanh Nghiên, em rất ngưỡng mộ chị và hôm nay rất vui được nói chuyện cùng chị.

Khó khăn mài dũa con người

Khánh An: Vâng, một lần nữa Khánh An chào đón chị Phạm Thanh Nghiên và bạn Huỳnh Thục Vy đến với chương trình Café Wifi. Khánh An có câu hỏi đầu tiên với hai người là sau khi Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam công bố giải thưởng thì hai người có gặp trở ngại gì không?

Huỳnh Thục Vy: Dạ thưa em ở trong nhà hoài đọc sách, em đâu có ra khỏi cửa đâu nên cũng không biết có ai theo dõi không. Nhưng điều đó không quan trọng vì họ không đến trực tiếp làm phiền mình.

Khánh An: Vâng. Còn chị Phạm Thanh Nghiên thì sao?

PhamThanhNghien_250.jpg
Cô Phạm Thanh Nghiên sau khi ra tù ít ngày. Courtesy Dân Làm Báo.

Phạm Thanh Nghiên: Vâng, thưa chị Khánh An, từ hôm Phạm Thanh Nghiên nhận được tin là một trong ba phụ nữ được nhận giải thưởng nhân quyền lần này, thì vài ngày vừa rồi công an cũng có tới đây, nhưng tôi không dám khẳng định đó là do việc tôi được nhận giải thưởng nhân quyền hay không, bởi vì từ khi tôi về tới giờ hơn 1 tháng thì bên phía chính quyền và công an họ đã tới cũng gần chục lần rồi. Họ đã đưa giấy triệu tập cho tôi cả thảy là 4 lần.Khánh An: Vâng. Cũng xin nhắc lại chút xíu cho những quý độc giả nào chưa biết đến chị Phạm Thanh Nghiên là sở dĩ vừa rồi chị nói “kể từ khi về đến nhà” là vì chị Phạm Thanh Nghiên vừa mới được ra khỏi nhà tù vào tháng 9 sau khi mãn hạn 4 năm tù giam, bây giờ là 3 năm quản chế vì những việc chị đã làm, chủ yếu là chống Trung Quốc xâm lược, gây hấn với Việt Nam. Khánh An muốn hỏi Huỳnh Thục Vy và chị là những người phụ nữa đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền chắc chắn là gặp nhiều khó khăn hơn so với nam giới, không biết tại sao hai chị lại lựa chọn như thế và những gì là khó khăn, trở ngại khi là một phụ nữ chọn con đường đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền?

Em cảm thấy mình nợ những người đã phải hy sinh, đã phải chịu gian khổ, một điều gì đó.Huỳnh Thục Vy

Huỳnh Thục Vy: Thưa chị, em nghĩ rằng hoàn cảnh khó khăn mài dũa con người. Thực tế đã chứng minh điều đó. Trong một nền văn hóa mà quan niệm “trọng nam khinh nữ” còn ảnh hưởng rất nhiều đến tâm lý người Việt Nam, tất cả những ưu thế về kinh tế, văn hóa, xã hội, chính trị đều dành cho nam giới, nhưng cuộc đấu tranh này có thể nói là cuộc đấu tranh công bằng. Nó dành cho những người có đủ bản lĩnh và can đảm và những ai có thể chịu đựng được gian khổ, có thể nói như vậy. Đó cũng là cơ hội để phụ nữ Việt Nam khẳng định vị trí của mình trong đời sống xã hội cũng như chính trị Việt Nam.

Khánh An: Còn chị Phạm Thanh Nghiên thì thế nào?

Phạm Thanh Nghiên: Vâng, tất nhiên rồi, phải thẳng thắn thừa nhận và khẳng định một điều là chế độ chính trị mà chúng ta là những người trong quốc nội đang sống là một chế độ phản dân chủ, phản nhân quyền, một chế độ độc tài toàn trị. Cho nên chỉ đơn thuần là một người dân bình thường mà để sống được lương thiện thì cũng đã là một điều khó khăn rồi, huống hồ là với những người muốn đóng góp để cải tạo, cải thiện xã hội, gọi ngắn gọn là những người hoạt động nhân quyền thì lại càng khó khăn hơn. Đối với những người hoạt động nhân quyền thì những người phụ nữ tôi nghĩ là khó khăn hơn rất nhiều. Tôi khẳng định là họ phải đối đầu với những rủi ro mà do đặc trưng giới tính của mình mang lại.

tptan250.jpg
Blogger Tạ Phong Tần trong phiên sơ thẩm tại TAND TPHCM hôm 24/9/2012. Screen capture.
Nói về việc vì sao tôi chọn con đường rất gập ghềnh, nguy hiểm, không phải tôi đấu tranh hay làm gì đó vì muốn có một sự vinh danh hay vinh quang gì về cho mình, tôi nghĩ đây cũng là xuất phát điểm, cái tâm của tất cả những người đấu tranh nhân quyền là vì khát khao được có quyền bình đẳng như những người khác, như những người dân ở các dân tộc khác. Tôi nghĩ rằng đây là một lựa chọn hết sức chính nghĩa cho nên dù có gập ghềnh, chông gai, thậm chí có rất nhiều rủi ro, nguy hiểm. Nói thật, tôi ước rằng những sự vinh danh như thế này xuất phát và vinh danh chỉ những đóng góp cho quyền con người của những người được giải thôi, chứ không còn mang cả nghĩa ghi nhận những sự hy sinh, mất mát của những người tranh đấu nhân quyền nữa. Tức là gì, tôi mơ đến một xã hội tốt đẹp hơn mà những người hoạt động nhân quyền được tự do đóng góp cho xã hội, không còn bị sách nhiễu, tù đày, bắt bớ hay phải đối mặt với những bất an trong cuộc sống. Nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là chuyện trong tương lai thôi, bây giờ tôi nghĩ rằng tôi cũng như những anh chị em khác đang phải nỗ lực để thực hiện ước mơ đó.

Hy sinh hạnh phúc riêng tư

Khánh An: Vâng. Thường thì phụ nữ hay quan tâm đến những vấn đề gia đình, bạn bè, người thân, thì hai chị có nghĩ rằng mình sẽ bị thiệt thòi, có khi không có được những hạnh phúc rất bình thường là có chồng con, có tiếng con nít cười đùa trong nhà… khi chọn con đường đấu tranh cho nhân quyền hay không?

Phạm Thanh Nghiên: Đây là câu hỏi tôi cho rằng rất hay của Khánh An, rất ít người hỏi câu này. Tôi cũng xin trả lời chị thế này, thực ra, nếu nói về hy sinh, mất mát thì cá nhân tôi không xứng để dùng những khái niệm như vậy. Những gì mà tôi đóng góp và làm bây giờ hết sức nhỏ bé. Còn nếu nói về thiệt thòi thì tôi khẳng định là có thiệt thòi, thiệt thòi hơn so với những người bạn cùng trang lứa, những người bạn học. Có thể nhìn về mặt hình thức thì tôi thiệt thòi hơn họ bởi vì tính ra thì năm nay tôi cũng đã 35 tuổi rồi. Tuổi mụ, ở Việt Nam hay có thói quen tính tuổi âm, là 36 tuổi. Tức là theo quan niệm ở bên này thì đã rất già, không thể tính tới hoặc đã quá muộn để tính đến chuyện hôn nhân hay lập gia đình. Thường thì một phụ nữ bình thường bao giờ cũng mơ và họ có quyền, đó là một quyền rất chính đáng và rất hợp tự nhiên, là có một mái ấm gia đình để họ có thiên chức làm vợ, làm mẹ.

Từ khi tôi về tới giờ hơn 1 tháng thì bên phía chính quyền và công an họ đã tới cũng gần chục lần rồi. Họ đã đưa giấy triệu tập cho tôi cả thảy là 4 lần.Phạm Thanh Nghiên

Nhưng tôi nghĩ trong một xã hội rất đặc biệt như Việt Nam thì mình không chỉ quan tâm đến cuộc sống riêng tư mà với cá nhân tôi, tôi muốn quan tâm hơn đến những vấn đề xã hội. Chính vì thế nó đã thúc đẩy tôi làm những việc mà tôi đã và đang làm bây giờ. Trong phút chốc nào đó thì tôi cũng nghĩ rằng đây không phải là hy sinh nhưng nó cũng là một chút thiệt thòi nếu như mình chỉ lấy mục tiêu gia đình để làm cái hướng tới thì có vẻ là thiệt thòi. Tuy nhiên, tôi muốn hướng tới một thứ khác nữa là giành được quyền rất chính đáng cho bản thân mình và những người khác. Cho nên tôi nghĩ rằng nó không là một vấn đề lớn trong sự lựa chọn của tôi. Tôi vui mừng vì tôi đã tìm ra con đường mà tôi đang đi, lý tưởng mà tôi đang sống và đó là điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời của tôi.

Khánh An: Tuyệt vời! Nghe những lời nói của chị thì quả là không phải người phụ nữ nào cũng làm được như thế. Huỳnh Thục Vy, nhân đây Khánh An cũng muốn chúc mừng Huỳnh Thục Vy vừa lên xe hoa, có một mái ấm riêng của mình. Khi được nếm một tí hạnh phúc riêng tư như thế, Huỳnh Thục Vy có khi nào có cảm giác sợ mất đi cái hạnh phúc này hay không?

Huỳnh Thục Vy: Dạ thưa chị Khánh An, thưa chị Nghiên, trước tiên cho em được chia sẻ sự ngưỡng mộ về câu trả lời rất tuyệt vời của chị Nghiên. Em cảm thấy mình nợ những người đã phải hy sinh, đã phải chịu gian khổ, một điều gì đó.

thucvy250.jpg
Cô Huỳnh Thục Vy, ảnh chụp trước đây. File photo.
Khi nói về hy sinh gian khổ thì không có hy sinh gian khổ nào bằng những người đã đấu tranh trong thế hệ đầu tiên sau năm 1975. Những người đấu tranh ôn hòa ấy em đã được nghe ba kể rất nhiều. Khi phải chịu một cái bất công nào đó từ nhà cầm quyền, em luôn nghĩ tới những người này rất nhiều và điều đó đã giúp em, đã cổ vũ em rất nhiều trong việc giữ cho em vững niềm tin và bản lĩnh để tiếp tục viết bài. Công việc của em chỉ đơn giản là viết bài nói lên quan điểm cá nhân về hiện tình đất nước, xã hội hay chính trị. Cho nên em cũng chưa phải chịu nhiều đắng cay, khó khăn mà chế độ này gây ra.Hôm nay em đã có được một mái ấm gia đình, em cảm thấy em may mắn hơn nhiều người. Em đã lập gia đình khi mình còn trẻ tuổi. Nhưng em nghĩ rằng, chị Nghiên biết không, chị vẫn còn rất “phong độ” để theo đuổi hạnh phúc cho riêng mình. Em nghĩ không bao giờ là muộn hết. Em mong điều tốt đẹp nhất đến với chị.

Trở lại câu hỏi của chị Khánh An là em có sợ mất đi hạnh phúc đang có không thì em nghĩ là không, vì khi mà đã quyết định làm điều gì đó thì mình làm tới cùng. Hơn nữa, em có một cái may mắn là em có một người chồng chia sẻ với em trong mọi suy tư, mọi giá trị mà em tin là đúng. Anh ấy chấp nhận tự nguyện và rất vui lòng khi được cùng sát cánh với em trải qua những khó khăn. Em nghĩ rằng nếu em phải chịu gian khổ, tù đày thì anh ấy sẽ cùng em trải qua những ngày tháng đó. Em tin điều đó.

Khánh An: Lại là một sự tuyệt vời nữa! Vì Mạng Lưới Nhân Quyền chỉ trao giải cho người trực tiếp đấu tranh, chứ nếu họ trao giải cho thân nhân thì chắc Khánh An cũng xin đề nghị họ trao tiếp một giải phụ cho chồng của Huỳnh Thục Vy. Nói đùa thôi, Khánh An một lần nữa chúc mừng chị Phạm Thanh Nghiên, bạn Huỳnh Thục Vy và chị Tạ Phong Tần hiện nay chắc cũng đang khó khăn lắm trong nhà tù với nỗi đau không được gặp mẹ khi mẹ chị đã tự thiêu và mất vào mấy tháng trước. Khánh An cám ơn và chúc mừng cả ba người, ba nhân vật nữ của chúng ta đã được nhân giải nhân quyền của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam.

RFA