Đôi điều với nỗi oan cô Phượng


Tư tui có đọc bài trả lời phỏng vấn của cô trên BBC trích đăng, cô cho rằng bị bịa đặt, bị gán ghép… những việc mà cô không liên quan làm cô buồn phiền, căng thẳng. Thưa cô Phượng, có những con người yêu nước cũng bị gán ghép, bị chụp mũ và kết quả là họ phải ở sau song sắt nhà tù hàng chục năm. Ai oan hơn ai thưa cô Phượng? Nỗi oan của cô hay của những người yêu nước đều có phần trách nhiệm của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người cha của cô đó.

Với tư cách là người lớn tuổi, Tư tui cũng khuyên cô đừng bắt chước những kẻ độc đảng, độc hại, độc tài, độc ác mà gán ghép, chụp mũ những người yêu nước là “phản động”, cô có hiểu được định nghĩa của từ “phản động” là gì không? Cô là người được ra nước ngoài ăn học, cô phải hiểu rằng để quản trị một đất nước đâu thể là một tên lớp ba trường làng, một tên chăn trâu, một tên y tá rừng, một tên đồ tể giết người bằng cách bán bãi vượt biên rồi giết người trên biển. Ở Rạch Giá – Kiên Giang này ai mà không biết Nguyễn Tấn Dũng hả cô Phượng. Những miếng vàng mà mẹ cô cất giữ năm xưa có máu của những oan hồn chết trên biển cả đó thưa cô. Đừng ngậm máu phun người thì chính miệng cô sẽ dơ.

Cô nói, làm con của một người lãnh đạo đất nước chịu nhiều áp lực, điều đó đúng. Nhưng nói đi còn có nói lại, nó chỉ đúng khi người lãnh đạo đó là một minh quân, biết “tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ”, còn như cha cô, một kẻ uống máu người thì làm sao dạy dỗ con cái mình là người tử tế.

Cô tài ba cỡ nào mà kinh doanh ở Bản Việt đạt lợi nhuận từ năm 2010 chỉ có 75 tỷ sang đến năm 2011 là 360 tỷ, tỷ lệ tăng 379%?

Nếu thật vậy sao cô không xin đoạt giải Nobel kinh tế về tài kinh bang tế thế của mình và thay cha mình ngồi vào ghế thủ tướng lèo lái Vinashine, Vinaline, hay là nền kinh tế Việt Nam đang chìm theo các tập đoàn mà cha cô là cha đẻ của công trình thất thoát hàng tỷ Mỹ kim. Thưa cô, nếu cô không phải là con của ông thủ tướng độc tài, tham lam thì Bản Việt sẽ không có thành tích đó, tất cả là nhóm lợi ích mà cha cô là một đầu lĩnh MAFIA.

Cô nói là cô bị oan, nhưng xin thưa đó là cái oan của một Thị Mầu. Ông TBT Trọng đã nói khi kết thúc hội nghị Trung ương 6 là các ủy viên Bộ Chính trị phải biết dạy dỗ con cái mình, ông ta đang nói về cha cô và gia đình cô. Cô thấy oan sao không lên tiếng phản bác mà chỉ dám phản bác mấy cái blog “phản động”? Còn “đồng chí X” không bị kỷ luật mặc dù tội dày trên 300 trang A4 mà ông Sang nói thì cũng chính là cha cô đó, cô có dám lên tiếng minh oan không? Người ta gọi cô là một quốc vụ khanh của chính phủ, trước khi gặp ông thủ tướng thì phải đến gặp cô, để cô thu xếp thời gian và địa điểm thích hợp và đương nhiên là cái giá phải trả cho sự thu xếp là không nhỏ, nó tùy thuộc vào giá trị của thương vụ. Oan nỗi gì hả cô? Cha cô và có sự tiếp sức của cô cùng những kẻ cánh hẩu đang khuynh đảo cả đất nước này.

Tư tui cũng được biết, cô Phượng là con gái yêu của ngài thủ tướng, nên Tư tui xin mạo muội nhắn gởi cô đôi điều trong ngày Phụ nữ Việt Nam. Khi cô và mẹ cô đang sống trên cả hạnh phúc, ăn quá ngon, mặc quá đẹp, đi xe quá đẹp và nhà thì quá sang trọng.

Xin cô hãy bước ra chợ và nhìn những người phụ nữ Việt Nam lam lũ, gánh từng bó rau đi xa hàng cây số để bán thu được khoảng vài chục nghìn đồng mưu sinh cho gia đình. Những người phụ nữ cũng cở tuổi cô thất học thất nghiệp phải lên thành thị bán để giúp đỡ cha mẹ nghèo ở quê. Những người phụ nữ dành dụm từng đồng ít ỏi để thăm nuôi chồng con mình đang bị kết án “phản động” ở những trại tù xa xôi.

Nhìn ra những việc đó, cô hãy nói với người cha của mình là hãy dừng bàn tay tội ác, tiền quyền sẽ hết, chết chỉ có hai bàn tay trắng, thì tham lam để làm gì? Cô có muốn gia đình mình như những gia đình bạo chúa Gadahfi, Saddam Hussein… có một kết cục chẳng hay ho gì?. Cô đừng nói mình bị oan, những điều mà người ta nói đến chỉ là một phần nhỏ, cô đã thay đổi quá nhiều từ khi là một học sinh từ Rạch Giá lên Sài Gòn ở nhờ đi học tại khu nhà nghỉ của công ty Thực vật An Giang, bây giờ cô đã trở thành một tay mưu mô lọc lừa, tham lam tàn ác. Đúng là cha nào con đấy.

Tư miệt vườn

Con gái Thủ tướng trách blog ‘phản động’

Bà Nguyễn Thanh Phượng, con gái Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, lên án ‘một vài blog’ phản động đã bôi nhọ bà trong vụ Ecopark Văn Giang và cũng nói bà sớm được ‘giải oan’ trong cáo buộc khác liên quan tới Sacombank.

Trả lời phỏng vấn tờ Đầu tư Chứng khoán của Bộ Kế hoạch và Đầu tư nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, bà Phượng nói:

“Một người hay được dư luận chú ý thì phải cố gắng giữ mình để tránh điều tiếng không hay cho cá nhân và cả gia đình.

“Thời gian qua, đã có những lúc tôi mệt mỏi cùng cực khi phải chịu quá nhiều những điều tiếng, thị phi từ những việc mà mình không hề liên quan gì cả!”

Trong số các vụ bà nói bị vu oan có dự án Ecopark Văn Giang và ngân hàng Sacombank.

Đây là lần đầu tiên bà Nguyễn Thanh Phượng xuất hiện trên báo chí từ khi kết thúc Hội nghị Trung ương 6, nơi người cha, đương kim Thủ tướng, tiếp tục nhận được tín nhiệm của đa số trong Trung ương Đảng.

Liên quan tới vụ Văn Giang, bà Phượng nói Công ty cổ phần đầu tư và phát triển đô thị Việt Hưng, đăng ký kinh doanh tại Hưng Yên năm 2003 và tham gia vào Ecopark hoàn toàn khác với Công ty cổ phần bất động sản Việt Nam thành lập năm 2009 tại thành phố Hồ Chí Minh.

Bà Phượng bình luận: “Tuy nhiên, câu chuyện được dàn dựng bịa đặt hoàn toàn bởi một vài blog phản động, tự gán ghép sự liên quan của tôi khi thấy tôi có đại diện cho Viet Capital cùng Công ty Bất động sản Refico tham gia thành lập CTCP Bất động sản Việt Hưng năm 2009 tại TP. HCM để tham gia một dự án cũng tại TP. HCM.

“Sự lan truyền câu chuyện sai sự thật này nhanh đến mức khó tin, chỉ trong một thời gian ngắn, mọi người bắt đầu đồn thổi và nói như thật về nó, mặc dù tôi đã khẳng định là cá nhân tôi và Bản Việt không liên quan, không quen biết, không tham gia đầu tư cũng như không tài trợ tín dụng gì liên quan đến dự án Ecopark này.”

Sẽ được “giải oan”

Liên quan tới tin đồn bà đứng sau vụ thâu tóm Sacombank, con gái Thủ tướng nói:

“Cá nhân tôi và Ngân hàng Bản Việt không tham gia vào thương vụ này, cũng không sở hữu bất kỳ một cổ phiếu STB dưới bất kỳ hình thức nào, trực tiếp hay gián tiếp, ngay cả chuyện hỗ trợ về mặt quan hệ cũng không…

“Bản thân anh Lê Hùng Dũng, Chủ tịch HĐQT của Eximbank, với tư cách là “người trong cuộc” của thương vụ này, đã không dưới một lần khẳng định rằng, tôi và Bản Việt hoàn toàn không liên quan trong toàn bộ câu chuyện này dưới bất cứ hình thức nào…

Bà Nguyễn Thanh Phượng khẳng định không liên quan dự án gây tranh cãi Ecopark

“Tôi nghĩ rồi một thời gian ngắn nữa thôi, mọi người cũng sẽ biết rõ nhiều sự việc liên quan đến Sacombank… Nhưng nói thật, cái quan niệm cứ thấy phi vụ nào “hoành tráng” là mọi người cho rằng, phải có tên tuổi “hoành tráng” tham gia hoặc “chống lưng” đằng sau thì mới thực hiện được đã vô tình tạo ra biết bao điều tiếng không có thực cho rất nhiều người.

“Điều này đang dần trở thành định kiến và trường hợp của tôi không là ngoại lệ. Nhưng tôi tin rằng, rồi thời gian sẽ “giải oan” cho tôi và sự thật sẽ nói lên tất cả…”

Bà Phượng cũng cho biết bà là “cổ đông cá nhân nắm tỷ lệ cổ phần lớn nhất tại Ngân hàng [Bản Việt, nơi bà là Chủ tịch hội đồng quản trị] với 4,9%.

Theo báo cáo tài chính năm 2011 của Bản Việt, vốn chủ sở hữu của ngân hàng này là hơn 3.300 tỷ đồng.

Báo cáo này cũng cho biết lợi nhuận trước thuế của Bản Việt trong năm 2011 đã tăng 379%, từ con số 75 tỷ của năm 2010 lên 360 tỷ.

‘Mệt mỏi cùng cực’

Bà Phượng cũng nói với Đầu tư Chứng khoán rằng bà chịu “áp lực” vì là con gái Thủ tướng từ khi đi học trong đó có những năm học ngành tài chính – ngân hàng ở Đại học Kinh tế Quốc dân:

“Từ lúc bắt đầu đi học, tôi đã quen với áp lực vì hoàn cảnh xuất thân của mình.

“Được điểm tốt thì có tiếng xì xào là vì “con ông lớn” nên được nâng đỡ.

“Cũng có lúc bị điểm xấu thì bị nói sau lưng là vì “con quan” nên mới ỷ lại, chẳng lo học hành.

“Tôi không phủ nhận mình có những lợi thế nhất định, nhưng chắc chắn những ai làm kinh doanh ở xứ sở này sẽ hiểu là có phải con nhà quan chức là dễ dàng hơn hay không.

“Sự quan tâm của số đông luôn gắn với những quan điểm và dư luận có phần khắt khe [và điều này] không chỉ tạo ra áp lực lớn mà đôi khi còn phủ nhận tất cả những nỗ lực phấn đấu của một cá nhân.”

Nguyễn Thanh Phượng

“Tôi phải khẳng định là tôi cũng gặp nhiều khó khăn lắm, thậm chí là có những bất lợi hơn và tôi cũng phải hết sức kiên nhẫn để có thể theo đuổi sự nghiệp này.

“Một người hay được dư luận chú ý thì phải cố gắng giữ mình để tránh điều tiếng không hay cho cá nhân và cả gia đình. Thời gian qua, đã có những lúc tôi mệt mỏi cùng cực khi phải chịu quá nhiều những điều tiếng, thị phi từ những việc mà mình không hề liên quan gì cả!”

Bà Phượng cũng nói bà “chưa bao giờ nghĩ là mình đã thành đạt trong sự nghiệp” và nói sự dõi theo của dư luận “không chỉ tạo ra áp lực lớn mà đôi khi còn phủ nhận tất cả những nỗ lực phấn đấu của một cá nhân.”

Cha của bà Phượng, ông Nguyễn Tấn Dũng, gần đây chịu nhiều sức ép trong đó có việc bị cho là người đã bị Bộ chính trị đề nghị Ban chấp hành trung ương kỷ luật.

BBC

Phượng yêu

Cháu đã dắt tía cháu, một chiến sĩ cách mạng có công ban đêm du kích ban ngày chích mông góp phần không nhỏ làm nên sự nghiệp vẻ vang đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào, đi làm sui gia với tên Ngụy đã “nhào” rồi lại còn ngoan cố “cút” theo thằng Mỹ… Nay cháu lại ngang nhiên lên đài địt BBC xác nhận cháu đọc lốc Phản Độngnên mới biết bọn chúng vu khống xuyên tạc sự trong trắng thanh tao của một con Phượng Xanh là loài chim hiếm… Bờ lốc Phản Động toàn viết chuyện vu khống thì đọc làm gì cho phí thì giờ là hột xoàn của cháu, để phải mang tội không nghe lời tía, lại còn mất công thanh minh thanh nga!…

Cháu Thanh Phượng yêu quý của bác,

Mổ cò meo này cho cháu, bác nghĩ thế nào cũng có kẻ bất chấp lệnh hỏa tốc 7169-VPCP của tía cháu, lẻn vào trang phản động Danlambao đọc, rồi chụp cho bác hai bao cao su đã qua sử dụng, rằng “thấy sang bắt quàng làm họ”.

Đúng là cái đám dở hơi vô công rồi nghề chỉ toàn xuyên tạc vu khống, nói sai sự thật như tía cháu vạch rõ trong công văn lịch sử thời đại Hồ Chí Minh “thần hoàng làng” và Đảng Cộng Sản VN tự thú “cái khuyết điểm” muôn năm.

Bác cần gì phải thấy cháu sang – Thanh Phượng của bác chẳng những sang mà còn siêu sang, khủng sang – mà bắt quàng làm họ. Là bởi vì rõ như… “đồng chí X” là tía của cháu (rõ như ban ngày), Bá Chổi với Thanh Phượng không cùng họ Nguyễn thì họ gì? Bố khỉ, bọn tuyên truyền bố láo dám bảo bác đây không họ hàng gì với cháu nên phải đi “bắt quàng”.

Bác cháu mình cùng họ Nguyễn đã đành, mà còn chung họ Ngụy. Việt Nam ta, chịu ảnh hưởng không ít văn hóa “bạn”, có câu “xuất giá tòng phu”. Nên chi, chồng cháu, thằng cu Bảo Hoàng là con Ngụy chính cống thì con vợ Thanh Phượng cũng là Ngụy theo quy luật trên đây, chứ còn chối đằng trời nào.

Phượng yêu của bác, Việt Nam ta có câu “một người làm quan, cả họ được nhờ”… Chết cha, viết tới đây bác thấy bác ngố quá: ai lại đi dạy gái đĩ vén… xú xì. (Cho bác xin lỗi cháu và tía cháu về “cái khuyết điểm” (ngố) này, nhưng đừng “kỷ luật” bác nhé. Bác không sợ bị “kỷ luật” mà chỉ sợ bọn phản động chống phá tổ cò vào quậy cả dòng họ nhà cháu thì không kịp chui ống cống). Ý bác chỉ là muốn văn thơ một chút trong lời chúc mừng cháu: “một đứa làm dâu Mỹ Ngụy, cả họ Cách Mạng được nhờ” (Không nhờ mà từ “lũ phản động” thành “khúc ruột không thể tách lìa” – US Đô ô hô).

Được nhờ đủ thứ, nhưng “thứ” mà cả họ nhà cháu đang cần nhờ nhất lúc này là cái “Gờ rin ca” tức “cái thẻ xanh” vị chi là giấy phép được thường trú tại quê hương thằng chồng cháu. Cái này đang cần nhờ nhanh, nhờ mạnh, nhờ vững chắc trên đường cút chạy.

Cút chạy? Phượng yêu của bác, qua trả lời BBC vừa rồi, bác thấy dạo này cháu không vâng lời tía cấm, thích mằn mò vào báo Dân hơn báo Đảng, nên không biết cháu đã biết tin Bộ Công an vừa chủ trì cuộc diễn tập “chống khủng bố” qui mô ở Điện Biên, với kịch bản “giải tán đám đông tụ tập trái phép, chống biểu tình bạo loạn” chưa?

“Chống khủng bố”! Ai khủng bố ai suốt mấy chục năm qua và đang càng ngày mức độ càng gian ác, tầm vóc càng hoành tráng? Nạn nhân sống lẫn nạn nhân đã qua đời không diễn tập chống lại bọn khủng bố thì thôi, chứ ai đời lại có chuyện tréo cẳng ngổng thế này? Giặc Tàu đang cướp đảo cướp biển và giết hại ngư dân ta đã biết bao vụ, sao không thấy ai diễn tập bảo vệ tổ quốc, đồng bào. Ngày cuốn gói của Tía và các đồng chí đang tới gần rồi đó cháu.

Bác lo thanh minh thanh nga mục đích bác mổ cò meo này cho cháu không phải vì muốn bắt quàng họ hàng Thanh Phượng để kiếm chân quét rác cổng ngân hàng Bản Việt hay hút bụi tàn nhang nơi nhà thờ Nguyễn Ếch, nhưng để khuyên cháu một điều:Thanh Phượng nên nhớ mình là con nhà gia giáo, con cái luôn vâng lời mẹ cha. Tục ngữ VN có câu “ không ăn muối cá ươn,Phượng cãi lời tía, đọc lốc phản động, trăm đường Phượng .

Bác nghe con chim Phượng Xanh yêu quý của bác hót trên BBC mà cứ tưởng con gà mắc đẻ cục tác. Sao lại có chuyện cô con gái rượu của “đồng chí Ếch” lại hùng hồn tuyên bố mình đọc bờ lốc bờ leo phản động mà tía cổ vừa hỏa tốc cấm.

Thôi thì chuyện cũng đã rồi. Bác đoán cháu cũng đã “tự nhận cái khuyết điểm, có lỗi chứ không phải là không có lỗi” nhưng không bị tía “kỷ luật” mặc dù cháu có xin được tía “kỷ luật”. Nhưng nhớ đừng hứa “đọc lốc Phản Động từ nay xin chừa”, rồi bỏ đó.

Phượng yêu, cháu đã dắt tía cháu, một chiến sĩ cách mạng có công ban đêm du kích ban ngày chích mông góp phần không nhỏ làm nên sự nghiệp vẻ vang đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào, đi làm sui gia với tên Ngụy đã “nhào” rồi lại còn ngoan cố “cút” theo thằng Mỹ, mà cái đám cút theo thằng Mỹ hồi 1975 toàn là bọn ma cô dỉ điếm đầu trộm đuôi cướp. Điều này làm tía cháu không được thoải mái mỗi khi người ta nhắc đến, bẽ mặt nhất là hồi TT Bú Sờ Mỹ cút tuyên bố oang oang giữa Hà Nội. Nay cháu lại ngang nhiên lên đài địt BBC xác nhận cháu đọc lốc Phản Động nên mới biết bọn chúng vu khống xuyên tạc sự trong trắng thanh tao của một con Phượng Xanh là loài chim hiếm, vì xưa nay người ta chỉ nói Két/Vẹt xanh chứ chưa ai nhắc đến Phượng xanh. Cháu đừng lo (tên) mình không giống ai mà uổng tên tía cháu đặt. Tía cháu có bằng cử nhân đó, dù không có trường nào dám lên tiếng xác nhận có tên tía cháu trong danh sách sinh viên. Nên nhớ, cái gì hiếm là quý, như Độc Lập Tự Do. Thành thử bác Hồ mới dạy “không có gì quý hơn độc lập tự do”, vì bác biết Việt Nam làm đách gì có Tự Do, Độc lập.

Bắt tía làm sui gia với Ngụy, lại bất chấp lệnh tía cấm đọc lốc Phản Động là quá lắm rồi. “Bạn”có câu “bất hiếu hữu tam, vô… lốc Phản Động vi đại”, tiếng Việt là, “Có ba điều bất hiếu; bất hiếu khủng nhất là đọc báo Lề Dân”. Thôi ngưng ngay nha cháu, có nắm trong tay bao nhiêu cái “Bản Việt” đi nữa, nhưng làm tía cháu buồn thì nào được ích chi.

Nhưng mà, Phượng yêu của bác, giả dụ như cháu được tự do thỏa mãn “Ngụy” tính của chồng cháu truyền cho, tức là cháu tiếp tục “có khuyết điểm” nhưng vẫn tiếp tục “không kỷ luật”, thì bác cũng xin “ai can du”. Vì bờ lốc Phản Động toàn viết chuyện vu khống thì đọc làm gì cho phí thì giờ là hột xoàn của cháu, để phải mang tội không nghe lời tía, lại còn mất công thanh minh thanh nga.

Phượng yêu của bác, bác viết dông dài nhưng tựu trung chi nhằm khuyên cháu một điều là ngưng ngay việc đọc lốc Phản Động. Tía cháu đã quảng cáo không công cho Dân Làm Báo, đã bị “chúng” chửi “đồ ngu” ngập mặt. Nay không lẽ cháu lại muốn “con hơn cha là nhà…” hay là… coi chừng thằng chồng Ngụy của cháu nó “diễn biến hòa bình” cả họ nhà cháu đấy. “Họ” này không có bác đâu nha.

Nguyễn Bá Chổi

* Người viết xin mượn tên một bài hát của Nhạc sĩ Phạm Duy để làm tựa cái i-meo này gửi cô gái rượu của “một đồng chí trong Bộ Chính Trị” tên là Ếch.

Phượng yêu (tập 2)

Cháu Thanh Phượng yêu quý của bác… Chưa nhận được hồi âm của cháu, nhưng bác “tống” thêm Phượng Yêu Tập 2 này cho cháu, vì đọc lại meo vừa gửi, bác thấy còn thiếu nhiều điều mà bác đã định “giao lưu” với cháu lúc ban đầu.

Bác biết “đồng chí Ếch” cấm ai thì cấm nhưng không tự cấm tía cháu vào Danlambao hàng ngày truy lùng phản động (na ná như hô hoán mọi người phải chống tham nhũng…). Đảm bảo tía cháu cũng đã đọc “Phượng Yêu” và bốc phôn gọi cháu nhắc nhở lệnh cấm vẫn còn hiệu lực, đừng lò mò vào kẻo tụi phản động nó diễn biến cái đầu của cháu. Nhưng bác đoán thế nào cháu cũng thà bất hiếu chớ không thiếu Báo Dân, đã mò vào đọc meo bác rồi. Cái gì càng cấm càng quí, càng thích; đọc riết đâm ghiền Danlambao như Thanh Phượng ghiền dàn cổ phiếu, nghiện lãi suất ngân hàng tăng.

Biết thế nên bác không sợ uổng công i-meo, Phượng Yêu: tập l mới “xen” (send) tập ll lại gửi.

Phượng yêu của bác, email bác gửi cháu vừa rồi, đã bị nhiều người vào đọc lén; có kẻ còn để lại “còm”, lưu ý bác về lỗi chính tả: phải sửa “PHƯỢNG YÊU” thành “ PHƯỢNG IÊU” mới đúng. Lý do: Thanh Phượng là con iêu tinh. Bác thấy còm sĩ Hoa Cúc Xanh này cũng có lý.

Có lý ở chỗ một cô gái ngần ấy tuổi mới bước ra khỏi cổng trường chưa bao lâu, đêm ngủ còn giật mình vì tiếng chuông điện báo giờ học còn đeo bám bên vành tai, lại đảm trách ngon ơ công việc lớn lao phức tạp đòi hỏi nhiều kinh nghiệm.

Kia nhìn xem Linh Hương, con gái rượu chú Rứa cũng muốn làm rứa mà đâu có được như rứa. Cô bé họ Tô được bế lên ngồi ghế Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị một công ty quốc doanh của tập đoàn Vinaconex, chưa kịp “thay tả” đã bị kéo xuống. Trong khi Thanh Phượng thì tay túm (nhà) “băng” này tay vơ “tập” (đoàn) nọ; càng túm càng vơ; càng nặng gánh càng cất cánh cao. Đó không phải là trò iêu quái thì trò gì?

Bây giờ bác mới hiểu được ý nghĩa hai chữ Thanh Phượng ngài cử (nhân) Ếch đặt tên cho cô con gái rượu, mà trong meo trước bác diễn dịch sai là con chim Phượng màu Xanh. Cử Ếch có khác, chẳng những cao Cu (IQ), mà còn rộng Háng. Thanh Phượng đây không phải là con chim phượng xanh, nhưng là con Phượng bay cao, cao mãi tít trời xanh. Một đống “Bản Việt” dư sức chất cao đến tận cung trăng để leo lên đó cưỡng chế luôn đất đai của chú Cuội. Bác lại tự phê, nhận thêm “cái khuyết điểm” chậm hiểu và đề nghị lên tía cháu cho “áp dụng kỷ luật”, không biết cháu có dám bỏ phiếu “Yes” không. (Bác dùng tiếng “Yes” Mỹ cút vì là ngôn ngữ chính của chồng cháu; bác đoán cháu hay dùng trên giường với Bảo Hoàng, “Oh, Yes, Yes! Ah Yes Yes!…” để bảo vệ bí mật quốc gia không lọt vào tai bọn gia nhân có thể là điệp viên của CIA, hay khủng bố Việt Tân cài vào.)

Nói thế nhưng bác vẫn trước sau như một, không đổi Phượng Yêu ra Iêu Phượng mà “một còm sĩ” yêu cầu rất chi là lô gích. Để bác còn được tâm tình với cháu người thật việc thật, chứ ai lại tâm tình với iêu tinh, ghê quá.

Phượng yêu của bác…

,Bác “ấn tượng” Thanh Phượng, một phần cũng vì Bác đã một thời gắn bó với đất Rạch Giá. Thời mà “một đồng chí trong Bộ Chính Trị” hãy còn là cậu nhóc tì nghe xúi dại bỏ học đi theo cách mạng, ngày chích mông đêm rông đi phá làng phá xóm, khiến bác và bạn bè mãi trên Cần Thơ thi thoảng phải kéo xuống Rạch Giá tiếp sức rượt đuổi bọn tía cháu, cho bà con ta yên ổn làm ăn.

Nhìn mặt Thanh Phượng trong hình, bác lại liên tưởng đến một ông già nơi quê hương cháu cách đây đã ngoài bốn mươi hai năm. Hôm đó sau khi quân Cách Mạng bị đánh đuổi ra khỏi một ngôi làng thuộc xã Mỹ Lâm – nếu bác nhớ không lầm tên- thuộc quận Kiên Thành có phi trường Rạch Sỏi, trong đám dân vui mừng ra chào đón quân bác, có một ông già cầm trên tay cái búa lại sát một cái thiết vận xa M113; ông ta cười cười rồi xin bác cho ông ta gõ lên xe một cái để xem có đúng xe làm bằng giấy cạc tông như Cách mạng nói không. Thế là tiếp ngay sau một tiếng keng nhá lửa là tiếng ông già, “Đù má, dzậy mà mấy ổng nói bằng giấy”.

Ông già Rạch Giá ấy tuổi tác cũng cỡ ông nội/ ông ngoại của Thanh Phượng, không biết có họ hàng bà con với cháu không. Bác thấy cháu có nét hao hao.

Ông nội ông ngoại cháu hồi đó mà đã nhận ra đâu thật đâu giả. Sao cháu có chồng Ngụy, US Đô gửi dzô Băng cờ À me ri ca, băng cờ Thụy sĩ… được bao nhiêu rồi mà vẫn còn gọi bờ lốc Lề Dân là “phản động”. Bác hỏi cháu điều này ở chỗ thân tình: thế có khi nào cháu nghi ngờ con chim thằng Bảo Hoàng, con “tự do” thương thương của cháu, cháu đòi cầm búa gõ lên đầu “nó” một cái để biết chim thật hay chim giả hay chim phản động không?

Phượng yêu của bác, nhìn hình cháu, không phải vì cháu đẹp – đẹp hay xấu bác không có ý kiến, nói thẳng là bác không dám nói thật ra đây sợ cháu buồn- nhưng chỉ cần biết đó là gái Rạch Giá đã đủ làm cho bác nhớ tới cô nữ sinh truờng Nguyễn Trung Trực năm xưa, tên nàng bắt đầu hai chữ như tên cháu, chỉ ngược vị trí là P.T, họ Mã, mặc dầu thời gian “quan hệ” quá vắn vỏi, vì “chiếc trực thăng sơn màu tang trắng” đã vội bốc chàng rời khỏi Rạch Giá, đi xa bạt tăm; mãi khi chàng đã thành… bác mới được tin nàng nay bà nội bà ngoại có khi là bà cố đang ở tuốt mãi nửa quả đất bên kia, nơi thời gian không xa nữa sẽ là quê hương mới của cháu và tông ty nhà tía, nếu leo kịp chuyến bay.

Bác nhớ cô nữ sinh năm xưa mà tội nghiệp cho cháu. Cùng là dân Rạch Giá cả, nhưng cháu chẳng may sinh ra và lớn lên trong cái nôi của ác thú iêu ma. Học trường Ngoại (quốc), lấy chồng Ngụy (nhào) mà vẫn cái cái giòng máu ấy… Nay ai chính ai ngụy, ai phản động, ai cách mạng đích thực thì đã rõ mười mươi dưới ánh mặt trời, như “đồng chí Ếch” là tía Nguyễn Thanh Phượng. Nhắc tới Rạch Giá, bác đau lòng lắm vì ở đó, máu bác đã đổ xuống đất làng Dục Tượng, và bao đồng đội đã hy sinh trên chiến trường Miền Tây, nhưng cuối cùng đã không bảo vệ được đồng bào minh khỏi làn sóng đỏ.

Bị nhận chìm dưới làn sóng đỏ, ngày nay người dân Rạch Giá cũng như khắp ba miền đất nước, dậy tiếng dân oan. Thân con gái như cháu cả, nhưng một bên thì chịu đầy oan trái, một bên thì hái vô giới hạn phú quý danh vọng quyền uy. Cháu đâu có tìm thấy trên 700 báo lề Đảng của tía con nhà cháu, hình ảnh hàng trăm thiếu nữ không manh vải che thân đứng xếp hàng cho dăm ba khách nước ngoài hình thù xem ra không được bình thường đến mằn mò ngắm nghía tuyển chọn – chẳng khác gì mẹ cháu lúc xưa đi mua cá lật lên lật xuống lựa từng con – nói là để đem về nước làm vợ.

Phượng yêu của bác, đến đây bác nhớ quá rượu đế Kiên Lương, nhớ sò huyết Bến tàu Rạch Giá… của năm xưa. Rượu Kiên Lương nổi tiếng bây giờ chắc đã không thoát khỏi bị “biên chế” bằng mật mía với thuốc trừ sâu Mytox, một công trình khoa học đỉnh cao từ Miền Bắc mang vào. Sò huyết thì bị nhiễm độc do nước thải vô tội vạ từ các nhà máy của nền KTTT định hướng XHCN. Những “thành tựu” Rạch Giá do “giải phóng” như thế, một phần cũng nhờ sự tiếp tay của tía cháu. Xưa chỉ có bọn “Rước voi về giày mã tổ”, nay bọn tía cháu cao tay hơn một bậc rước voi về còn ngồi trên lưng voi giày cả tổ nước Nam.

Đọc lại trên đây, bác lại thấy bác dở hơi, vô công rồi nghề, kể chiện dzô dziên. Những thứ đó liên can gì đến tía con cháu. Đồng chí Ếch giờ chỉ biết uống rượu Đế Quốc Tư bản, chơi sò “nước lạ”, làm đại biểu QH cho dân… Hải Phòng nổi danh “giang hồ xứ cảng” (hèn chi “đại biểu” chơi toàn luật giang hồ). Cô Trùm Bản Việt tập đoàn chỉ khoái khẩu chim Cút Mỹ.

Đất Rạch Giá xưa rồi dĩ vãng. Bỏ đi Tám.

Đến đây bác bỗng dưng nấc một cái, không cầm được, để phọt ra… “thơ”:

Tía xưa du kích phá làng
Quậy cho Tư bản hết đàng bán buôn
Con nay “Bản Việt” nữ vương
Đất nào Iêu thích, Ếch cường chế ngay
Gút bai Phượng Iêu.

* Xin phép Bút Tre, cưỡng chế

Nguyễn Bá Chổi

Phượng yêu (tập 3)

Phượng yêu của bác,

Thanh Phượng đừng ngạc nhiên khi, vẫn tiếp tục chứng nào tật nấy, cóc ke (tiếng bên chồng Mỹ cút là “no care”) lệnh cấm hỏa tốc của “một đồng chí ủy viên trong Bộ Chính trị” còn gọi là “đồng chí Ếch”, tức là tía cháu, mò vào Danlambao, đọc được “Phượng Yêu tập 3” này, vì mới xong “PY tập 1” qua đò “PY tập 2” chưa cập bến, bác đã xê gút-bai tức vĩnh biệt cháu.

Chim cứ bay đàng chim, chổi cứ vung đàng chổi. Chim Thanh Phượng cứ lên cao cao mãi, nhờ tía chim vẫn tiếp tục nghênh ngang nơi phủ chúa; chổi có phất, phơ, phang, phạng mấy cũng chẳng đụng được sợi lông Phượng của tía; chỉ làm bốc mùi chim gây hậu quả nghiêm trọng cho môi trường sống của tuyệt đại bộ phận quần chúng nhân dân. Công đâu xách nước hiếm đi đổ hoài đầu vịt; mà đầu Phượng lại còn trơn hơn đầu vịt.

Nhưng vì tuần rồi lại có thêm hai cô gái bị quân của tía cháu bắt. Đó là cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên và cô Anna Huyền Trang. Phương Uyên bị bắt vì tội làm thơ chống Trung Quốc xâm lược. Huyền Trang tội nhà báo đi làm tin về phiên tòa xử hai nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình về tội viết những bài hát yêu nước. Cô Phương Uyên thì đang bị nhốt tù để “tìm cho ra tội”, người ta chưa biết cô bị đối xử thế nào, còn cô Huyền Trang chỉ bị bắt về đồn một buổi nhưng được các chú công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình đối xử ra sao thì mọi người đều biết qua lời cô kể lại trên mạng “Huyền Trang kể chuyện bị công an bắt cóc”.

Gẫm hoàn cảnh hai cô bé này, Bác liền nghĩ tới Thanh Phượng. Cùng phận gái Việt Nam cả, mà người thì trời, người thì vực. Người xuống vực thì hầu như đại bộ phận nhân dân, kẻ lên trời thì chỉ đếm được trên đầu bốn ngón tay. Mà hình như, theo sự hiểu biết giới hạn của bác không biết có “oan” cho cô con gái rượu của “đồng chí Ếch”, Thanh Phượng là số dzách, anh Bảo Hoàng chồng cháu gọi là nâm-bờ-oăn; nếu như có thêm “roét” (red) vào đó thì dịch theo tiếng Hán Nôm là “anh cả đỏ”, à quên “Con Cả Đỏ” mới đúng với Thanh Phượng ha. Bác xin lỗi, vì từ ngày một đồng chí CA để lộ mặt thật của Tự Do dưới thời kỳ Đồ Đảng, bác cứ hay lẫn lộn Cái với Con…

Con Cả Đỏ Thanh Phượng của bác, bác biết tỏng bọn phản động vào đây đọc lén thế nào cũng vin vào những gì bác viết để chửi cháu cho sướng, có tên lại muốn sướng hơn còn đòi làm chuyện xằng bậy lên thân thể hoàng tộc Rạch Giá của cháu cho bỏ ghét cả tông ti họ hàng nhà tía cháu. Cái này thì bác nhận khuyết điểm trước mặt cháu, nhưng bác không chỉ thị làm những việc như thế. Như tía cháu cũng từng nhận khuyết điểm để Vinashin, Vinalines chìm, nhưng tía cháu nói tía cháu có ra chỉ thị cho nó chìm đâu và Đại biểu Quốc Hội ai cũng gật đầu gật đầu đồng ý nhất trí. Tương tự như mới đây, “đồng chí tía Ếch” đứng trước QH nhận khuyết điểm, sau khi thoát khỏi “áp dụng kỷ luật một ủy viên trong BCT”, nhưng nhờ tài “không chỉ thị”, lại được gật gù gật gù, điển hình là “nhà sử học nổi tiếng” đương kim Đại biểu QH Dương Trung Quốc gật gật gù tâm đắc lưỡi đắc “Thông điệp của Thủ Tướng làm an lòng dân.”

Con Cả Đỏ Thanh Phượng của bác, ai nói thì còn có thể nghi ngờ, chứ “nhà sử học nổi tiếng” nói thì chắc như bắp. Thế là cứ an lòng mà bay cao bay cao. Như tài sản của nhân dân tiếp tục bay vào bay vào túi tham vô đáy của tập đoàn tía con; Tài nguyên đất nước tiếp tục bay sang bay sang Tàu Cộng; Chủ quyền quốc gia, độc lập dân tộc bay thành bay thành mây hồng khói đỏ.

Hạnh phúc của tía con nhà cháu là khốn nạn của cả dân tộc Việt Nam.

Có bạn đọc sau khi “tò mò” Phượng Yêu (tập 1) đã yêu cầu “Bác cố gắng viết thêm gởi cho cô TP nữa nhé. Cháu nghĩ con người ai cũng có lòng trắc ẩn. Chắc đọc nhiều thư như vậy người nhận cũng có một vài suy nghĩ nào đó chợt nhân từ thì sao???? Biết đâu. Lúc đó Bác sẽ được nhận là Bác họ cũng nên ấy”(sic)

Ừ biết đâu, nhờ đọc mấy tập Phượng Yêu này, mà chẳng có lúc tía con nhà cháu “có một vài suy nghĩ nào đó chợt nhân từ…” Chẳng phải để “lúc đó bác sẽ được nhận làm họ” với tía con nhà cháu, nhưng chính là cho tía con nhà cháu được đồng bào Rạch Giá nhận lại những đứa con hoang đàng từng phá nát gia cang nay biết ăn năn thống hối trở về. Còn cái tội với nhân dân cả nước, tổ quốc Việt Nam thì “hãy đợi đấy”.

Có điều “thông điệp” này của… bác làm tía con nhà cháu “an lòng” là bác cam đoan tòa án sẽ xử tía con nhà cháu công khai minh bạch, chứ không phải loại tòa với quan án “có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này”. Giòng họ nhà cháu sẽ được mời đến tòa xử đàng hoàng, người xem thoải mái, báo chí trong và ngoài nước tự do tham dự. Tòa án là nơi tôn nghiêm của quang minh chính đại, chứ không phải là cái ổ của bọn thảo khấu gốc Cà Mau chạy lên Hải Phòng nhập bọn giang hồ cưỡng chế.

Phượng yêu của bác, cháu chịu khó bớt chút thì giờ là Kim Bản, Địa Bản, cứ thử “động não” một thoáng thử xem trong cháu còn chút lòng trắc ẩn nào nữa không?

Nha cháu.

Nguyễn Bá Chổi

Phượng yêu (tập 4)

Phượng yêu dấu của bác,

Cháu đừng ngạc nhiên khi đọc thấy hôm nay bác đổi tông, từ “Phượng yêu” lên “Phượng yêu dấu”. Sở dĩ mức độ tình cảm bác dành cho cháu biến chuyển, bươn lên tầm cao mới này là do tác động trực tiếp hiệu quả tích cực toát ra từ nội dung “bài” trả lời của tía cháu trước Quốc Hội hôm 14/11/2012 về “văn hóa từ chức.”

“Văn hóa từ chức”! Vị đại biểu QH kiêm “nhà viết sử nổi tiếng” dùng “chụm từ” nghe qua có vẻ văn hóa văn hoa như để đuổi khéo đồng chí Ếch khỏi cái ghế thủ tướng, mà quên mất rằng tía cháu và những con (người) tương cận (như tía cháu) làm gì có văn hóa mà biết từ chức.

Phượng yêu dấu của bác, đọc đến đây cháu chưa thấy “yêu dấu” đâu, mà chỉ muốn sững cồ giận bác đồ ăn nói hàm hồ dám oánh giá tía cháu – người đang ngồi trên ghế tủn tủn với trách nhiệm cao cả chăn dắt 85 triệu dân Việt Nam cùng nhau nhìn về một hướng Vô Sản, chỉ để lại sau lưng một bộ phận rất nhỏ khoảng 3 triệu đang hy sinh ôm hết tài sản nhìn về một hướng khác – là vô văn hóa.

Nghĩ như vậy là oan cho bác. Không cần dài dòng, cháu là người có học cao hiểu rộng, chỉ cần nhìn vào tiểu sử và những việc tía cháu làm là biết ngay tía cháu vô văn hóa.

Tía cháu sinh ngày 17/11/1949, nay đã 14/11/2012, “còn 3 ngày nữa là đi theo cách mạng đúng 51 năm”! Như vậy là mới 13 tuổi, tía đã bỏ nhà, bỏ cha má chị em, bỏ cơm trắng gạo thơm thức ăn no đầy của Miền Nam, bỏ thầy bỏ bạn, chui vào rừng tràm U Minh Thượng để để học đám người từ Bắc khố rách áo ôm vào giảng cho bài học “đồng bào Miền Nam bị kìm kẹp đói khổ đến không có cái mà ăn cơm… nên cần được giải phóng”, rồi được dạy lòng căm thù, quậy xóm làng, gây tội ác; vắn tắt là tía cháu, theo lời ca dao tục ngữ VN, thuộc diện “cơm không muốn ăn, lại đi ăn c…” Cứ cho là lúc trẻ bị xúi dại, nhưng đến khi già tía cháu lại tự dại mới khổ: ai đời đi làm cách mạng vô sản, khi cách mạng vô sản mới thành công ở giai đoạn cưỡng chiếm nốt phân nửa nước còn lại chưa xây được gì cho dân Rạch Giá nhờ, đồng chí thủ thướng Ếch đã lo xây cái nhà họ to tổ bố, việc mà bọn tư sản bóc lột sừng sỏ nhất thế giới cũng không làm được, khiến cho thiên hạ chửi như chửi… con gì thì cháu cũng biết.

Cháu Phượng yêu dấu, bác lại làm chuyện dzô dziên nữa rồi. Cần chi phải dông dài như thể trên đây. Cháu chỉ cần xem cái video clip kia, nghe tía cháu nói là đã ôm trọn gói kết luận tía ổng vô văn hóa ra sao rồi.

Cũng chính nhờ sự vô văn hóa từ chức này của tía cháu mà thiên hạ nhờ to trong đó có cả nhân dân Mỹ.

Tía cháu đã làm cách mạng được 51 năm, và qua trả lời dứt khoát “nói KHÔNG” với “văn hóa từ chức” trước cái đám đông gồm 500 cái gọi là đại biểu Quốc Hội vưỡn cứ ngậm miệng thin thít (Nam mô “bồ tát Bác”, phúc cho Ba Ếch gặp đàn Cuốc Lỏi hiền khô – chứ như ở các nước Tư Bản, nếu gặp sự cố Thủ tướng như thế là cả Quốc Hội chúng nhào lên lôi cổ xuống cho ăn đòn nhừ tử rồi đó cháu)! Điều này chứng tỏ tình hình Việt Nam vẫn được tiếp tục ổn định, không như người ta lo lắng.

Sau tuyên bố tiếp tục làm cách mạng năm thứ 52 của tía cháu mà bọn phản động nói xấu tổ… chim, âm mưu tìm vồ Ếch nhái xuyên t ạc là “cái đồ không biết văn hóa từ chức”, có bọn khủng bố lại còn chửi xéo, đề nghị cho ngài thủ tướng nước CHXHCNVN được thưởng cái giải Nobel Mặt Lỳ, thế nào giá cổ phiếu của Việt Bản cũng lên vùn vụt.

Nương theo đà sàn cổ phiếu Việt Bản, tình cảm bác dành cho Thanh Phượng vươn lên tầm cao mới, từ “yêu” phọt lên “yêu dấu” là vì vậy. Bác xin lỗi Thanh Phượng trước đây vì dại dột cả tin vào lời hứa “một nhất quyết hai nhất quyết…” của chú Bí Lú, tưởng là tía cháu phen này nếu không có văn hóa từ chức” thì cũng bị huyền chức, tức là bị cắt chức, bị đuổi ra khỏi nhiệm vụ, thế là bác đã nhanh nhẩu đoảng, chưa có mới đã vội nới cũ, nên đã lỡ có những lời lẽ tiêu cực với tía con nhà cháu. Cũng may mà nhờ có mấy con ma phản động chập chờn, “một Ủy viên trong BCT là đồng chí X” là tía cháu đã không bị kỷ luật, vì nhu cầu ổn định nội bộ, đảng ta thà trừ ma chứ không khử khau, dù xấu đến đâu cũng phải ôm nhau mà sống cái đã; thiên hạ có xỉa xói ra sao, kệ cha chúng nó. Trước mặt màn ảnh còm-piu-tờ, bác xin nhận khuyết điểm, nhưng khuyết điểm này là do tình cảm yếu đuối, chứ đó không phải là chủ trương của bác trong quan hệ bác-cháu cũng như bác-tía cháu.

Thế là những cái Bản Việt nọ Vietcapital Bank kia tiếp tục tha hồ sinh sôi nẩy nở bồ đoàn. Chúc mừng cháu nhé. Chúc mừng bác cũng được nẩy nở phát huy tinh thần ăn theo.

Nhưng cái mừng của bác chả là gì so với cái mừng của 300 triệu dân Mỹ: Khi hay tin tía cháu làm cách mạng 51 năm rồi và vẫn tiếp tục hy sinh với hiệu quả cao trên con đường cứu nước là họ nghĩ ngay đến giòng máu Mỹ đang lăn tăn chảy trên mãnh đất hình chữ S phía bên kia Thái Bình Dương. Hồi đêm TT. Obama dùng đường giây nóng gọi phôn cho bác yêu cầu bác khuyên cháu khi nào gần đến ngày sinh cháu bé, Thanh Phượng rán trở về bên nội để sinh cho nước Mỹ một tổng thống tương lai. Người Mỹ vốn tinh thần thực dụng, luôn nhắm tới lợi nhuận. Nhân dân Mỹ cứ mỗi 4 năm lại phải đi bầu người đứng đầu chính phủ, vừa mất công mất của lại vừa thay đổi chính sách liên miên, khiến đất nước họ cứ xáo trộn hoài, không được ổn định lâu dài như nước CHXHCNVN mình. Họ cũng muốn có người “làm cách mạng” lâu dài, nhưng kiếm người không ra. Nay có được đứa cháu công dân Mỹ mang dòng máu cách mạng như tía cháu thì thế nào họ cũng chớp lấy thời cơ. Nhớ về Mỹ đẻ cháu bé cho Mỹ nhờ nha cháu. Mà cho Bác hỏi nhỏ, cháu đã có bầu chưa? Nếu chưa thì phấn đấu khẩn trương lên nha cháu. Con của cháu là tương lai của nước Mỹ cút đó.

Thôi bác ngừng meo nơi đây, lỡ cháu nổi máu du kích chống Mỹ của tía, lại bảo bác nói chuyện ba sàm!

Bác mong cháu không phụ lòng mong ước của đàng nội Obama!

Nhân dân cả nước đang hồ hởi chờ đón từ đây một tổng thống gốc cách mạng CHXHCNVN cỡ Nguyễn Tấn Dũng.

Bác của cháu.

Nguyễn Bá Chổi

Phượng yêu (tập 5)

Riêng tía cháu ngoài “nhờ ơn bác nhờ ơn đảng” nay có thêm “nhờ ơn Tàu”. Mà cái “ơn Tàu” hôm nay nó vĩ đại lắm. Ơn Tàu bóp nhàu “ơn bác ơn đảng”. Cụ thể là nhờ ơn cú bắt tay với bác Phó chủ tịch Tàu Tập Cận Bình ở hội chợ Quảng Tây mà Trung ương đảng đã không dám hó hé “kỷ luật” tía cháu theo yêu cầu của Bộ chính trị, khiến chú TBT Lú Nặng phải mếu máo khi đọc diễn văn bế mạc Đại hội 6 vừa rồi…

Phượng yêu của bác,

Thanh Phượng đừng vội ngạc nhiên khi đọc thấy hôm nay bác chỉ “yêu”, thay vì “yêu dấu” như trong i-meo trước đây, rồi sinh ra lo âu buồn sầu. Đừng buồn nghe… cháu. Bác viết vậy nhưng ý không phải vậy. Cũng như tía cháu nói, “nếu không diệt được tham nhũng, sẽ từ chức”, nhưng kể từ ngày tía cháu lên ngôi, tham nhũng tựa cây cỏ gặp mùa, cành lá đơm bông, trăm hoa đua nở, tựa nấm hoang sau trận mưa đầu mùa; còn bọn đầu sỏ tham nhũng thì không ai khác hơn là đàn em tay chân của tía; thế mà tía cháu có chịu từ chức đâu. Cháu cứ yên trí mà tiếp tục (không cần) làm (vẫn) ăn nha.

Cháu luôn nhớ lấy nằm lòng: tình cảm bác dành cho cháu chỉ có quyết tiến, thà quyết tiến chứ không hề lui. Nhưng sở dĩ bác thụt lùi từ “Phượng yêu dấu” trở lại “Phượng yêu”, là chỉ nhằm mục đích thỏa mãn nhu cầu “thính” trường, tức để khi đọc lên nghe cho nó… tình, nhờ âm hưởng bài hát mang cùng tên của ông nội Phạm Duy. Chính bài ca này đã gây cho bác nguồn cảm cảm hứng bao la khiến bác (tự oánh giá mình) trẻ mãi không già, để viết nên “tập meo” này cho cô con gái rượu của ngài Tủn Tún Ba Ếch; một tập meo biết đâu sau này sẽ được nhảy cái phóc vào ngồi chò hỏ trong viện bảo tàng quốc gia. Như anh chàng ra đi cà lơ phất phơ tìm đường cứu thân vì bố thất thế, về sau gây nên biết bao tội ác lại được bọn phù thủy hô biến thành bồ tát, thần hoàng làng, leo lên ngồi ngạo nghễ trên bàn thờ Phật thờ thánh. Hoặc là được đề nghị cho cái giải văn học văn chương nào đó, có khi lại vớ được phân nửa cái giải No-béo không chừng.

Phượng yêu, vì “yêu người như lá đổ chiều đông” (*) nên bác viết hơi bị lông bông, na ná cảnh người tình không chân dung đi cà rông tìm hoài mà chẳng gặp chiếc lá nào đổ giữa mùa đông cả. Cũng may mà bác còn “như con giun ngước lên trời” (*), nhìn thấy con chim Phượng Xanh mà tỉnh lại, để đi vào nội dung chính i-meo này.

Đó là hỏi thăm cháu về lễ Tạ Ơn vừa qua. Mấy ngày lễ chắc cháu bận rộn lắm, đúng không nà? Thanksgiving là lễ lớn thuộc tập quán của người Mỹ, nhưng làm dâu nhà người Mỹ-cút-cút-theo như Thanh Phượng còn bận rộn gấp hai ba lần. Trong khi người dân Mỹ chỉ phải tạ ơn Trời và người Da Đỏ đã cứu vớt tổ tiên họ để họ có được cuộc đời hôm nay, Thanh Phượng lại lâm vào cảnh một cổ hai tròng.

Ngoài bổn phận của người đàn bà “xuất giá tòng phu; nhập gia tùy tục…”, tức ngoài phần thủ tục lễ lạc Tạ Ơn ông Trời và người Da Đỏ, cháu còn có bổn phận với… đàng ngoại tức là các đại ân nhân Việt Nam. Đó là “bác và đảng”.

Từ ngày Việt Nam ta xuất hiện hai ông thần này, đố người dân nào mở miệng ra mà không rối rít “nhờ ơn bác nhờ ơn đảng”. Kể cả sau ngày Miền Nam hoàn toàn giải phóng, khi được các chiến sĩ giải phóng quân anh hùng mang chiến lợi phẩm về Bắc chia chác cho chút đỉnh làm quà “phỏng” được, tức thì “nhờ ơn bác nhờ ơn đảng, mình mới có được chút tàn dư Mỹ Ngụy như thế này!” Hoặc khi nhận viện trợ nhân đạo của bọn Đế quốc Mỹ trong những dịp chúng kíu trợ nạn nhân bão lụt, nhân dân ta mừng hí hửng “nhờ ơn bác nhờ ơn đảng mới được bọn Tư Bản bóc lột ác ôn chúng bố thí cho như vầy”.

Tía con nhà Thanh Phượng lại càng phải tạ ơn bác nhờ ơn đảng gấp bội. “Nhờ ơn bác ơn đảng” mà nhóc tì Dũng mới 12 tuổi đã biết bỏ nhà đi bụi để nay “còn ba ngày nữa là đúng 51 năm đi làm cách mạng” vô sản để tía con thành đại hữu sản như hôm nay mà bọn đại tư bản bóc lột thời Mỹ Ngụy có hùn nhau lại cũng không xây nổi một góc nhà thờ… họ Nguyễn Ếch. Còn Thanh Phượng thì “nhờ ơn bác nhờ ơn đảng” mà vớ được anh chồng Việt kiều Mỹ cút để có thầy vẽ đường cho hươu cha lẫn hươu con chạy, trước là vào con đường góp vốn làm ăn chung rồi ăn riêng, sau là sẵn có đường mà cút về sau.

Riêng tía cháu ngoài “nhờ ơn bác nhờ ơn đảng” nay có thêm “nhờ ơn Tàu”. Mà cái “ơn Tàu” hôm nay nó vĩ đại lắm. Ơn Tàu bóp nhàu “ơn bác ơn đảng”. Cụ thể là nhờ ơn cú bắt tay với bác Phó chủ tịch Tàu Tập Cận Bình ở hội chợ Quảng Tây mà Trung ương đảng đã không dám hó hé “kỷ luật” tía cháu theo yêu cầu của Bộ chính trị, khiến chú TBT Lú Nặng phải mếu máo khi đọc diễn văn bế mạc Đại hội 6 vừa rồi.

Phượng Yêu của bác, mở ra cái bị “nhờ ơn” của tía con nhà cháu thì nhiều vô kể, chúng nhảy tùm lum như đàn cóc nhái mấy ngàn năm trước Chúa làm phép lạ qua cây gậy của ông Môi Sen tràn ngập cung vua Pharaon để buộc ông vua này phải cho Do Thái rời khỏi Ai cập về miền Đất Hứa. Bác “quản” không xuể nên phải túm lại đây.

Đại khái mục đích bác viết meo này là để bày tỏ chút cảm thông, chia sẻ cho có tình với cháu và tía cháu phải bận rộn trong dịp lễ Tạ Ơn vừa qua, đã phải vái tứ phương tám hướng.

Ờ mà sao không thấy Thanh Phượng hồi âm cho bác?

Chúc cháu nhớ bảo trọng, Bản… gì thì bản, nhưng đừng quên Bản thân. Nhớ nha Phượng yêu của bác!

Nguyễn Bá Chổi

Nỗi buồn hoa “Phượng”

Trong một cuộc phỏng vấn dành cho báo Tuổi Trẻ “công chúa” của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng – Nguyễn Thanh Phượng nói với dư luận Việt Nam như vầy: “Tôi nghĩ có vài điều mà người ta cũng có thể học được từ một cô gái tuổi đôi mươi như tôi… là nên làm nhiều và nói ít thôi” (1). Và mới đây Thanh Phượng nói thêm… “dư luận khắt khe “đôi khi” đã phủ nhận các nỗ lực của cá nhân tôi” lên án ‘một vài blog’ phản động đã bôi nhọ bà trong vụ Ecopark Văn Giang và Sacombank.

Tiếng “hót” từ một loài “chim quí” từng rèn luyện thanh âm trong giảng đường đại học nước ngoài cất lên không mang chút âm điệu du dương nào mà còn khiến lỗ tai người nghe như lùng bùng vì nghịch nhĩ.

Không biết gần 90 triệu người Việt Nam, già trẻ lớn bé cùng chủng tộc với loài chim này có ai thấy cần thiết phải học cái cách: “Làm nhiều nhưng nói ít” của con chim non mới ra ràng này không? Và sao ác ý nỡ lòng nào khắt khe: “phủ nhận các nỗ lực cá nhân” của con “chim” này?

“Làm nhiều nhưng nói ít thôi.” Đúng rồi, đó là cái cách mà con “Phượng Hoàng” đang hót và múa hòa chung vào giai điệu nhịp nhàng của khúc luân vũ, cùng “lợi dụng quyền lực chớp thời cơ” mà bố con anh em loài chim này đang hợp xướng mà nhiều người cũng biết:

Tháng 1/2006, Vừa rời giảng đường đại học mới hơn 25 tuổi đời, “Phượng Hoàng” đã là giám đốc đầu tư của công ty Vietnam Holding Asset Management, quản trị vốn đầu tư 112 triệu đôla của các nhà đầu tư Thụy Sĩ.

Đến tháng 11 cùng năm, Phượng lên làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Công Ty Cổ Phần Quản Lý Quỹ Đầu Tư Chứng Khoán Bản Việt với cả ngàn tỷ đồng đến từ các cá nhân “đại gia” có máu mặt và doanh nghiệp tư nhân Việt Nam” thừa tiền nhưng thiếu thế lực.

Tại sao người ta có thể tin tưởng để giao một số vốn khổng lồ như thế cho một “con chim Phượng mới ra ràng, chưa đủ lông cánh”, một thạc sĩ vừa mới gấp lại những trang sách giáo khoa, chưa một lần tung cánh vào bầu trời cao rộng nhưng tiềm ẩn nhiều bão tố là “quản lý và kinh doanh tài chính”, chưa có quá trình hay tích lũy chút kinh nghiệm nào như Thanh Phượng đã nhìn nhận: “kinh nghiệm, thứ mà tôi không thể có nhiều ngay lập tức”. (3)

Tổng Lãnh Sự Mỹ tại TP/HCM Mr: Seth Winnick trả lời câu hỏi này thay cho lời kết: “Tất nhiên, về mặt chính trị, giao một quỹ đầu tư tài chính tại một quốc gia, cho cô con gái thủ tướng của quốc gia ấy quản lý, là một điều “khôn ngoan” nhất là khi quỹ này tập trung vào việc đầu tư trong những ngành mà nhà nước còn độc quyền kiểm soát, như dầu khí, ngân hàng và công nghệ thông tin.”

Với kết luận ấy thì liệu đó có là một “ngôi sao sáng” tuổi trẻ tài cao nhưng tiềm ẩn trong cái chân lý bệnh hoạn “mạnh được, yếu thua” tận dụng mọi cơ hội để thủ đắc thành công dù nó có vượt qua khuôn mẫu của phạm trù đạo đức, núp dưới cái bóng cả “độc tài quyền lực” của kẻ mạnh che chở chứ không do nhân cách, phẩm giá, tài năng và sự thông minh độc lập của chính mình? Trong trường hợp này, rất chính xác để “mạnh miệng dạy khôn đời” như con chim Phượng “hót”: Thoải mái “làm nhiều” vào, nhưng nói ít thôi (bởi nói nhiều, người ta biết thì không hãnh diện hay ho gì!)

Và vì vậy dù mới bước vào tuổi 30, ngoài sở hữu cùng lúc 3 vị trí quan trọng, chủ tịch Hội đồng quản trị của Công ty Quản lý quỹ Bản Việt, chủ tịch HĐQT Công ty Chứng khoán Bản Việt và chủ tịch HĐQT Công ty Bất động sản Bản Việt thì “Phượng Hoàng” lại được bầu làm thành viên CT/HĐQT Ngân hàng Bản Việt (“Đại hội cổ đông bất thường sáng ngày 3/11/2011 của ngân hàng TMCP Gia Định (GiaDinhBank) đã thông qua sửa đổi điều lệ đổi tên thành Ngân hàng TMCP Bản Việt (Viet Capital Bank) và tăng vốn điều lệ từ 2.000 tỷ đồng (95 triệu đôla) lên 3.000 tỷ đồng (142 triệu đôla)”. Đại hội này cũng thông qua việc bầu bổ sung bà Nguyễn Thanh Phượng làm thành viên Chủ Tịch/HĐQT ngân hàng Bản Việt bank nhiệm kỳ 2010-2014. (4)

Vậy thì chúng ta hãy nghiệm suy tiếng hót này của con Chim Phượng “dư luận khắt khe ‘đôi khi’ đã phủ nhận các nỗ lực cá nhân tôi” nó “hài hước” theo góc độ nào? Nếu không vì cái bóng “con gái Thủ tướng” thì liệu các nấc thanh danh vọng ấy có ai tự nguyện mang đến đặt dưới chân một thân gái chỉ với mảnh bằng cao nhất là Thạc Sĩ nhẹ nhàng bước lên để gọi đó là các “nỗ lực cá nhân”? và suy cho cùng “nỗ lực phi thường” đó phục vụ cho ai? Trong xã hội, đất nước mà đa số đồng bào nhân dân còn rất nghèo?

Bởi ngoài sự tượng trưng trong vài cử chỉ, người ta chưa thấy nhiều lắm dấu ấn của bước chân chim “Phượng Hoàng” này bước xuống đủ lông, đủ cánh, cho rơi ra vài chiếc “lông vũ” mang biểu tượng của sự “nỗ lực” lớn lao từ lòng nhân ái sẽ chia khốn khó cùng xã hội đồng bào nhân dân mình?

Mới đây, trả lời cho câu hỏi phỏng vấn của báo Đầu tư chứng khoán: Bà có thể công khai về sở hữu tại Ngân hàng Bản Việt?

Thanh Phượng: Tôi hiện đang là cổ đông cá nhân nắm tỷ lệ cổ phần lớn nhất tại Ngân hàng với 4,9%. Thông tin về sở hữu và hoạt động đều được báo cáo định kỳ theo quy định với Ngân hàng Nhà nước. Tôi được ĐHCĐ bầu vào HĐQT, được phân công làm Chủ tịch và được Ngân hàng Nhà nước phê chuẩn từ cuối năm 2011. Hiện tại, Ngân hàng Bản Việt (Viet Capital Bank – VCCB) là ngân hàng đa sở hữu với gần 2000 cổ đông.

Khi nói về kinh doanh của Bản Việt Bank, Thanh Phượng nhận định rằng: Do xuất phát điểm của ngân hàng khá thấp và đang củng cố từng bước mọi mặt, cùng với thực trạng vận hành và phát triển của hệ thống ngân hàng hiện nay, quan điểm đều hành của chúng tôi là an toàn rồi mới đến hiệu quả,

Tuy nhiên gần như toàn bộ các ngân hàng lớn nhỏ toàn quốc như đang “chết lâm sàng” vì nợ nần thì các chuyên gia trong nước của lãnh vực này đả phải tròn xoe mắt với báo cáo tài chính năm 2011 của Bản Việt, vốn chủ sở hữu của ngân hàng này là hơn 3.300 tỷ đồng. Báo cáo này cho biết lợi nhuận trước thuế của Bản Việt trong năm 2011 đã tăng 379 %, từ con số 75 tỷ của năm 2010 lên 360 tỷ (5). Như một chuyện thần kỳ!?

Còn những chi tiết liên quan đến việc hình thành Ngân Hàng Bản Việt Bank cần phải diễn giải, do công luận đặt ra như thế này nhưng không thấy “Phượng Hoàng” động tới (dù chắc chắn Thanh Phượng đã theo dõi rất kỹ trên các trang mạng) trong cuộc phỏng vấn:

Tại sao quỹ đầu tư Bản Việt (Nguyễn Thanh Phượng) có thể mua lại được “giá rất mềm” cổ phần của Ngân hàng Gia định từ Vietinbank chỉ bằng “đúng với mệnh giá” của nó để trở thành sở hữu chủ của Ngân hàng Gia Định mà sau này được đổi tên thành Ngân hàng Bản Việt với lôgô là con Phượng Hoàng bay lên! Nếu Nguyễn Thanh Phượng không phải là con gái Thủ Tướng thì liệu Vietinbank có chịu “hy sinh” dễ dàng chuyển nhượng cổ phần NH Gia Định chỉ bằng mệnh giá (chứ không thể cao hơn nhiều) mà mình đang nắm giữ cho Bản Việt không? Tại sao Vietinbank không đưa lên sàn giao dịch, hay đấu giá công khai? Thất thoát tài sản nhà nước cũng là của nhân dân là bao nhiêu đây?

Ngược lại với công thức trên, thì tại sao Vietcombank lại ưu ái tham gia 30% giá trị cổ phần vào Ngân hàng Gia định với giá mua bằng 1.7 lần (cao gần gấp đôi giá trị thật lúc Bản Việt mua lại của Vietinbank) vào tháng 9/2011 từ Nguyễn Thanh Phượng và Bản Việt, khi mà Ngân hàng Bản Việt này chỉ là một ngân hàng nhỏ, trong khi với giá cổ phiếu như vậy Vietcombank thừa sức để có thể tham gia vào những ngân hàng tốt, giá trị lớn hơn nhiều lần trên sàn chứng khoán như Sacombank? Và khi đã trở thành cổ đông chiến lược thì Vietcombank đã rót ngay tức thời cho Ngân hàng Bản Việt (Nguyễn Thanh Phượng) vài chục ngàn tỷ đồng, trong khi một số ngân hàng nhà nước khác thì như nắng hạn chờ mưa? Thanh Phượng có dám khẳng định rằng nếu Nguyễn Thanh Phượng không phải là con gái Thủ Tướng thì Vietcombank có dám phiêu lưu tham gia mua cổ phiếu giá cao và có ‘ưu ái’ rót hàng chục ngàn tỷ cho Ngân hàng Bản Việt vay ưu ái liên ngân hàng như vậy không? Việc này thì chỉ có “trời” mới biết tại sao?? –

Cũng trong cuộc phỏng vấn này, “Phượng Hoàng” thanh minh cho nổi oan “thị Kính” của mình trong sự việc liên quan tới tin đồn đứng sau vụ thâu tóm Sacombank, con gái Thủ tướng nói: Cá nhân tôi và Ngân hàng Bản Việt không tham gia vào thương vụ này, cũng không sở hữu bất kỳ một cổ phiếu STB dưới bất kỳ hình thức nào, trực tiếp hay gián tiếp, ngay cả chuyện hỗ trợ về mặt quan hệ cũng không, nhưng nói thật cái quan niệm cứ thấy phi vụ nào “hoành tráng” phải có tên tuổi hoành tráng tham gia – Điều này đang dần trở thành định kiến và trường hợp của tôi là không ngoại lệ. Nhưng tôi tin, rồi thời gian sẽ “giải oan” cho tôi và sự thật sẽ nói lên tất cả… Thời gian qua, đã có những lúc tôi mệt mõi cùng cực khi phải chịu quá nhiều những điều tiếng, thị phi từ những việc mà mình không hề liên quan gì cả.

Đọc lời trần tình này của chim Phượng Hoàng cũng rất thú vị. Thì ra trong lòng son gác tía “công chúa” cũng còn nguyên đó những “hỷ nộ ái ố” của cuộc đời, của nhân bản – Biết mệt mỏi cùng cực của sự oan nghiệt từ định kiến, từ những điều mà mình không liên quan, và cũng tin rằng qua thời gian mình sẽ được “giải oan”.

Không phải lợi dụng từ chuyện này để bắc cầu sang chuyện kia, nhưng nói tới cái “oan” thì bản chất nó chỉ có một, bất hạnh và khổ lụy cho bất cứ ai mà vô tình hay cố ý bị người ta bắt phải “sở hữu” nó, như con chim“Phượng Hoàng” đã cảm nhận.

Xấp sĩ trên dưới tuổi đời của “Phượng Hoàng” một ít – những người “Tù Nhân lương tâm” trẻ như: Đỗ Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Quốc Hùng, Cù Huy hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Nhạc sĩ Việt Khang, Anh Bình, Điếu Cày, Tạ Phong Tần, hoặc như bốn sinh viên Công Giáo thuộc giáo phận Vinh mới đây đã bị kết án tù trong một phiên xét xử ngắn ngủi… Tất cả họ đang chịu cảnh “tù tội”. Nhưng đồng bào trong nước và công luận Quốc Tế từ nhiều quốc gia đồng thanh lên tiếng khẳng định tất cả họ đang bị “Hàm Oan” do những bản án oan sai cố ý áp đặt.

Cũng giống như chim “Phượng Hoàng” ai oán: “cứ thấy phi vụ nào “hoành tráng” là phải có tên tuổi hoành tráng tham gia. Điều này đang dần trở thành định kiến và trường hợp của tôi là không ngoại lệ”.

Thì tất cả những “Tù Nhân lương tâm” nói trên cũng giống hệt với hoàn cảnh của Phượng Hoàng như vậy, hưng ở một góc nhìn khác trong “nhân cách cao thượng” thì chim Phượng Hoàng không thể suy bì hay sánh bằng.

Tất cả “Tù Nhân Lương Tâm” ấy chỉ dùng kiến thức, bằng tiếng nói, bài viết, lời ca tiếng hát cho sự công bằng vì nhân quyền vì tự do dân chủ của đồng bào mình mà họ bị kết án “oan” chung qui cũng bởi “định kiến”, nhưng là một thứ định kiến “độc tài bệnh hoạn” của chế độ CS đương quyền hiện nay, cứ thấy ai làm và nói trái ý “nhà nước, đảng” là tự nhiên trở thành “thế lực thù địch, tuyên truyền âm mưu lật đổ chính quyền”, dù lời nói và việc làm của tất cả họ đúng với Hiến Pháp phù hợp hiến chương nhân quyền LHQ.

Trong khi tên tuổi của bố con “Phượng Hoàng” mới bị lên trang mạng Quanlambao, Danlambao để gọi là bị “hàm oan” (theo Thanh Phượng), nhưng dư luận không ai phản đối cho đó là “oan” thì Thủ Tướng cũng đã nổi trận lôi đình chỉ đạo bằng công văn 7169 lệnh cho CA truy tìm các trang mạng “khó bảo” ấy để tiêu diệt. Ngược lại, sự “hàm oan” của bao “Tù Nhân Lương Tâm-Bất Đồng Chính kiến” nói trên dù công luận đồng bào trong nước và thế giới đồng tình phản kháng kêu gọi trả tự do cho họ thì nhà nước vẫn im lặng như chính bốn bức tường lặng câm đang giam giữ họ?

Trong lời nói cuối của cuộc phỏng vấn – Phượng Hoàng như tâm sự với phóng viên: “Tôi chỉ có thể nói ngắn gọn rằng qua trải nghiệm từ bản thân thì làm một nữ doanh nhân luôn phải cố gắng nhiều hơn nam giới. Bên cạnh sự nghiệp phụ nữ còn có những thiên chức của mình, phải tổ chức cuộc sống cho gia đình, phụ nữ luôn là người con gần gũi với cha mẹ mình hơn. Trong công việc và cuộc sống ý thức thượng tôn Pháp Luật phải luôn duy trì mới hy vọng gầy dựng sự nghiệp được vững bền…”

Vợ chồng Thủ Tướng- Liệu ông có thành tâm với Đức Phật?

Người ta tự hỏi có khi nào, trong một phút giây bất chợt, từ trong một góc trái tim nhân bản đích thực của chính mình Phượng Hoàng cũng có cái cảm giác nhói đau trước những “hàm oan” vì yêu nước của các bạn trẻ trang lứa với mình đang phải bắt buột “trả giá” cho những gì mà chính xác họ không phải là người “mua” trong lao tù và như Thanh Phượng nói “phụ nữ luôn là người con gần gũi với cha mẹ mình hơn” Thì ông Thủ Tướng sẽ hiểu xa hơn lời nói của “công chúa” con mình: “Trong công việc và cuộc sống ý thức thượng tôn Pháp Luật phải luôn duy trì mới hy vọng gầy dựng sự nghiệp được vững bền…”

Hoàng Thanh Trúc

__________________________________

(1) http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/11/111103_pm_daughter_bank.shtml

(2) Báo “Đầu tư Chứng khoán”

(3) http://www.baomoi.com/Nguoi-may-man/45/7774451.epi

(4) (5) BBC

One Response “Đôi điều với nỗi oan cô Phượng” →
  1. đúng là bài viết vớ vẩn. câu từ nông cạn.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: